Advice
Covid 19 – Khóa tu của toàn nhân loại

POSTED ON: August 4th, 2021 7:00 PM by


Nếu như 2 năm trước đây, bạn được hỏi: “Liệu sẽ có điều gì khiến thế giới bộn bề này có khả năng dừng lại hay không?”, chắc chắn bạn sẽ phì cười và trả lời rằng làm gì có chuyện đó xảy ra!

Thế nhưng đã gần 2 năm trôi qua và chúng ta vẫn chưa hề tưởng tượng được rằng, cả nhân loại và nền văn minh tiên tiến tưởng chừng không thể ngăn cản, lại đang bị ảnh hưởng bởi một loại virus ta còn chẳng thể nào nhìn thấy.

Một hồi chuông thật to đã được đánh lên, bạn đã kịp nghe thấy?

Khi thế giới mở bỗng dưng khép lại

Chúng ta đã quá quen thuộc với việc di chuyển từ bên này qua bên kia bán cầu với chỉ trong vài tiếng đồng hồ. Thế nên không một ai trong chúng ta chuẩn bị cho tình huống phải đột ngột dừng chân ở một nơi nào đó, hoặc vội vã chạy về nhà đóng kín cửa trước cơn sợ hãi của một cơn dịch bệnh ghé thăm.

Cơn ác mộng đã di chuyển từ những nơi nhộn nhịp nhất cho đến những nơi hẻo lánh nhất, từ những quốc gia phát triển nhất cho đến những nơi bần cùng nhất, không phân biệt. Thế nhưng dù là ở đâu, chúng ta đều đã phải lãnh chịu hậu quả của một làn sóng dịch bệnh quá đỗi mới mẻ đối với thế giới hiện đại tưởng chừng đã tiệm cận với sự hoàn hảo.

Ngoài những câu hỏi đặt ra để tìm kiếm giải pháp, liệu bạn có bao giờ tự hỏi tại sao điều này đã xảy ra, chúng ta đang phải nhận biết những gì và xử sự đối với chính mình như thế nào?

Hãy nhìn lại chính mình trong “bình thường mới”

Sẽ có rất nhiều người trong chúng ta nhận ra rằng, à thì ra mình đã vội vã và bỏ bê chính mình lâu đến thế.

Sẽ có nhiều người nhận ra rằng, à thì ra mình đã dành rất ít thời gian ở cùng với những người yêu quý nhất.

Cũng sẽ có người nhận ra rằng, có lẽ mình chưa bao giờ có cơ hội đối mặt với chính bản thân mình, trò chuyện và nhận ra rất nhiều thứ sâu thẳm bên trong, những điều mà bộn bề cuộc sống khiến chúng ta chưa bao giờ có đủ thời gian để đối diện với chính mình.

Đại dịch khiến chúng ta khép cửa, tạm quên những xô bồ và mưu cầu giải trí bên ngoài, mặc nhiên mang đến sự yên tĩnh đến lạ lùng mà chúng ta vẫn chưa kịp thời thích nghi, và cùng với đó là một “mình” rất khác sau những gì chúng ta đã và sắp phải trải qua.

Chúng ta đang có xu hướng nhìn lại chính mình nhiều hơn?

Nếu bình tĩnh nhìn sâu hơn một chút, các phương tiện giải trí ngày nay cũng không khác gì những cơn “đại dịch” đang chiếm hết quỹ thời gian và cuộc sống của con người. Ai trong chúng ta cũng có khả năng “nghiện” một thứ gì đó mà chúng ta nghĩ mình không thể từ bỏ.

Thế nhưng, đại dịch dạy cho chúng ta rằng, sau cùng chúng ta chỉ không thể từ bỏ một thứ duy nhất, là chính bản thân mình.

Và hơn nữa, chúng ta có thể hoàn toàn không cần đến một vài thứ trong cuộc sống nhưng vẫn có thể vui vẻ, hoặc thậm chí vui hơn nếu tìm tới những niềm vui bền vững.

Mọi người tưởng chừng đang ngột ngạt trong giãn cách, phong tỏa, thế nhưng đó cũng là lúc ta quây quần bên gia đình, nấu ăn, tập luyện, hoặc thậm chí là không làm gì cả. Một cuộc sống thanh tịnh bỗng dưng ập đến và chúng ta bỗng cảm thấy yêu thích lạ lùng. Đó phải chăng là những gì thường hay nhắc đến là “sự an tĩnh trong tâm hồn” sao?

Tất nhiên, chúng ta vẫn sẽ rất nhớ những điều quen thuộc ở cuộc sống bình thường, khi ta được tự do chạy theo những thứ mình yêu thích. Thế nhưng, đại dịch vẫn sẽ là tiếng chuông đánh thức nhân loại, để chúng ta có cơ hội nhìn nhận ra giá trị thật sự của cuộc sống đôi lúc nằm ở những điều đơn giản mà ta không ngờ đến.

Poni Lê