Lifestyle / Movie-TV
Những cô gái trong phim dạy tôi điều gì?

POSTED ON: June 20th, 2021 8:01 PM by


Bạn đang tưởng tượng những cô gái rất mạnh mẽ, những “wonder woman” phải không? Nhưng những cô gái tôi yêu quý trong phim lại có rất nhiều “vấn đề” và đời thường đến mức ai trong chúng ta cũng sẽ tìm thấy mình ở đó. Vì thế, mỗi khi cuộc đời đá cho bạn một cú, hãy thử dành chút thời gian xem phim để thấy những cô gái như vậy có thể dạy cho chúng ta điều gì nhé.

Frances trong phim “Frances Ha”

Là một vũ công nhưng lại không đủ khả năng múa, vừa chia tay bạn trai và người bạn thân nhất cũng chuyển chỗ ở, Frances ở độ tuổi 27 bị gọi là “không thể hẹn hò nổi”, và chật vật với những sự thất bại lớn nhỏ trong cuộc sống. Cô gái chật vật chuyển khắp chỗ ở này đến chỗ ở khác, đối mặt với đủ thứ lo lắng: hết tiền, không được làm công việc mình yêu thích, không tìm được sự kết nối, không có chỗ ở ổn định… Ở vị trí của Frances, bạn có lẽ sẽ giống tôi, chỉ muốn tránh xa cả thế giới và khóc lóc ngày này qua tháng khác. Nhưng điều tôi thấy rõ nhất là dù cho bất cứ sự kiện trái khoáy nào liên tiếp đổ xuống đầu, cô gái này vẫn có thể nhảy múa, vẫn có thể đối xử tử tế với tất cả mọi người, vẫn có thể vừa loay hoay vừa không đánh mất niềm tin rằng thế nào cô cũng sẽ tìm thấy lối ra với một tâm thế bình tĩnh và “whatever” rất thú vị.

Tôi nghĩ chúng ta ai cũng nên có thái độ giống với Frances khi đối mặt với những thử thách, và đừng quá vội vàng tìm cách tháo gỡ vấn đề. Thay vì thế, cũng như Frances Ha, hãy đón nhận từng thứ từ từ, từng chút một, tiếp tục tương tác kết nối, tiếp tục chia sẻ và quan trọng nhất, tập thích ứng bản thân để thỏa hiệp với sự không hoàn hảo. Bởi “I like things that looks like mistakes”, và bởi chẳng có gì hay bất cứ ai hoàn hảo cả.

Robin trong phim “Tracks”

“Track” (2013) là phim chuyển thể từ cuốn hồi kí kể về sự kiện có thực. Cô gái Robin một ngày quyết định sẽ đi bộ một mình xuyên qua sa mạc nước Úc cùng ba chú lạc đà và một chú chó vào những năm 1970. Robin bị gọi là điên rồ, bạn bè không hiểu cô đang làm cái quái gì, những người xa lạ tò mò về tham vọng thực hiện hành trình của cô, tạp chí National Geography muốn có câu chuyện của cô đăng trên tạp chí… Còn Robin, cô chỉ đơn giản muốn khám phá và bằng mọi giá phải thực hiện giấc mơ của mình, dù điều này đồng nghĩa với việc làm bạn với sự cô đơn, với những ngày tháng làm việc vất vả ở trang trại huấn luyện lạc đà hoang dã, với việc đối diện với những nguy hiểm và sự khắc nghiệt ngoài sa mạc, nhưng đổi lại, cô hiểu thêm về chính mình, cô làm bạn với những người xa lạ đặc biệt và hiểu thêm về nước Úc – nơi mình sinh ra và lớn lên, cuối cùng, cô đã hoàn thành ước mơ phi lý trong mắt nhiều người.

“Người phụ nữ lạc đà” có lẽ là một trong những hình ảnh phụ nữ đẹp nhất trong những bộ phim tôi từng được xem, Robin nói với bạn rằng bạn vẫn có thể vừa mạnh mẽ vừa bật khóc trước những khó khăn, bạn có thể cân nhắc bỏ cuộc nhưng rồi lại tiếp tục bước đi vì một sự cứng đầu nào đó, bạn có thể đánh đổi những thoải mái tiện nghi để có những bài học quý giá không phải ai cũng có khả năng và cơ hội học được chúng. Và quan trọng hơn cả, thế giới rộng lớn hơn rất nhiều màn hình máy tính hay điện thoại, thế giới là những người chúng ta gặp, là thiên nhiên ngoài kia và sự kết nối với tất cả.

Lucy trong “The Broken Hearts Gallery”

Lucy là một cô nàng “ve chai” đúng nghĩa, với bộ sưu tập toàn những món đồ bỏ đi từ những mối quan hệ cũ của cô. Lucy vừa thất tình và mất việc, Lucy đang ở trạng thái tuyệt vọng đến mức không rời khỏi căn phòng của mình suốt nhiều ngày trời khóc lóc rên rỉ, xem truyền hình thực tế và thù ghét đàn ông. Nhưng cũng lại là cô nàng Lucy luôn mở rộng con mắt tò mò với cả thể giới, luôn có thể thể hiện bản thân và luôn “bơm” vào tất cả những drama cuộc đời một chút hài hước: lao vào anh người yêu cũ khi bắt gặp anh ta với cô bạn gái mới, lên nhầm xe Uber và huyên thuyên trò chuyện về buổi tối kinh hoàng của mình, tự nói chuyện với mình, hát karaoke hăng say với bạn bè, chủ động kết bạn với người có vẻ ghét mình “Nếu anh tìm hiểu tôi nhiều hơn, anh sẽ quý tôi cho mà xem!”

Lucy tìm thấy ở bất cứ thứ gì chút nghệ thuật trong đó, thậm chí là ở chính những món đồ vô nghĩa từ những trái tim tan vỡ, ý tưởng gây dựng “Broken Hearts Gallery” ra đời, Lucy cơ bản là người không bao giờ để nguồn năng lượng tiêu cực ăn mòn mình, dù cuộc đời cô hoàn toàn không có những mảng màu hồng như nhiều người hình dung. Tôi thích nhìn Lucy nhảy, thể hiện niềm vui, và không ngần ngại khóc lóc khi buồn. Cùng với hai người bạn của mình, cô nàng Lucy trong bộ phim này có thể là phiên bản đương đại nhất của bất cứ cô gái ở độ tuổi 20 nào.

Vân Anh