Lifestyle
“Bình thường mới” dạy tôi những gì?

POSTED ON: May 21st, 2021 4:35 PM by


Hãy tưởng tượng bạn đang chờ cơ hội cho một công việc mới ở một đất nước khác, rồi chỉ trong tích tắc, bạn buộc phải đối mặt với thực tế: bắt chuyến bay nhân đạo quay trở về Việt Nam sau 6 năm sống xa nhà. Đó chính là khởi đầu cho trạng thái “bình thường mới” của tôi.

Sau gần một năm từ ngày đi cách ly tập trung sau chuyến bay nhân đạo, tôi bắt đầu có công việc mới, những người bạn mới và một cuộc sống mình chưa bao giờ lên kế hoạch cho nó. Nhưng những cuộc chuyển giao chưa bao giờ là điều dễ dàng, nó đi cùng những bài học.

Nói không với đồ đạc dễ dàng hơn bạn tưởng

Dù luôn nói mình là người không hề lệ thuộc vào đồ đạc, tôi vẫn ngạc nhiên với tất cả những món đồ của mình ở căn hộ cũ sau hơn 3 năm sống ở đó: những cuốn sách, những món bát đĩa, cốc bằng gốm mua ở khu chợ trời, những chiếc gối ôm ngoại cỡ, những trang phục ít khi mặc… Chuyến bay chỉ có giới hạn 30kg hành lý, trong khi sợ hãi phải đối mặt với việc lựa chọn những món đồ mang đi, những món đồ bỏ lại khiến tôi chần chừ đến những ngày cuối cùng mới thu xếp. Và có thể bạn cũng tưởng tượng được, đó là khoảng thời gian căng thẳng, tất cả những món đồ đã gắn bó với bạn, sao có thể lựa món này và bỏ món kia. Và chính quá trình này khiến tôi nhận ra mình tích lũy nhiều món đồ không còn mấy giá trị đến thế nào.

Cuối cùng, vì không có nhiều thời gian, tôi buộc phải đem tặng và bỏ đi một lượng đáng kể đồ đạc, để cuối cùng nhận ra tất cả những gì mình cần thiết thực ra chỉ cần được gói gọn trong 30kg hành lý, và chúng sẽ luôn là những món đồ bạn không thể sống thiếu.

Chủ nghĩa tiêu thụ không loại trừ bất kì ai, và việc nói không với đồ đạc chính là bước đầu tiên của một cuộc sống mới bớt đồ đạc mua sắm hơn, tập trung nhiều hơn vào những món đồ có giá trị sử dụng lâu dài. Tôi dần nhận ra mình ngày càng sống tối giản hơn, có lẽ vì “cơn ác mộng” dọn nhà vẫn ở đâu đó, nhưng cũng vì những lý do sát sườn hơn rất nhiều: càng giải phóng đồ đạc, tâm trí bạn cũng sẽ được giải phóng, tự do và khoáng đạt hơn.

Du lịch “gần”

Trong suốt 6 năm, tôi đã đặt chân đến rất nhiều quốc gia, sống ở thành phố này vài năm, ở thành phố kia vài năm, trong khoảng thời gian đó, tôi tìm kiếm mọi cơ hội và khoảng thời gian thích hợp để liên tục có những cuộc hành trình bay đến đâu đó. Với tôi sân bay là một nơi ấm cúng như nhà và những thành phố mới luôn có lực hấp dẫn gây nghiện kích thích những nơ-ron thần kinh, vì thế, tôi chưa từng tưởng tượng được viễn cảnh không thể bước chân ra ngoài lãnh thổ, nhìn ngắm những người xa lạ và uống cà phê ở một cửa tiệm địa phương.

Tôi đã nghĩ mình có nên cai “cơn nghiện bay nhảy” hay không, nhưng sau một vài tháng, cơn cuồng chân lộ diện, tôi lên mạng lần mò những điểm đến ở Việt Nam mà mình chưa đến bao giờ, và nhận ra ở chính thành phố mình vừa chuyển tới, có rất nhiều những nơi tôi chưa hề đặt chân đến, những khu dân cư xinh đẹp, những cửa tiệm cà phê ẩn mình, những viện bảo tàng, phòng tranh… Đó là lúc tôi hiểu thế giới ngay chính ngoài kia cũng đủ rộng lớn để thỏa mãn sự tò mò khám phá của mình, rồi đến thành phố bên cạnh, những chuyến tàu đưa bạn đi dọc miền duyên hải, những chuyến xe đường dài đưa bạn lên phố, những con thuyền đi bạn xuôi dòng Mê Kông. “Bình thường mới” với tôi chính là việc thỏa mãn với những chuyến du lịch gần, tìm hiểu về chính vùng đất mình sinh ra và lớn lên.

Nghệ thuật “tiêu xài” thời gian

Khoảng thời gian đi cách ly là thời điểm kỳ quặc với tôi, bởi dù nhìn thấy thiên nhiên ngay bên ngoài cửa sổ, tôi không có cơ hội chạm đến nó. Hai tuần của tôi trôi qua trong những khoảng thời gian chết như vậy, làm quen với những người mới, làm quen với việc ăn cơm ba bữa, và không có những buổi cà phê, những cuộc lượn phố. Khi đối mặt với nhiều thời gian rảnh như vậy, bạn sẽ nhận thấy đó có thể là khoảng thời gian mình làm được rất nhiều việc nếu biết cách tận dụng nó hiệu quả, ví dụ đọc những cuốn sách bạn chưa có thời gian đọc, hay bắt đầu học một khóa gì đó trên mạng.

Và hóa ra những buổi cà phê, những cuộc dạo phố cũng không cần thiết đến thế, chúng trở nên có ý nghĩa hơn khi được hạn chế đi, và được dành cho những người bạn thực sự muốn gặp. Đó là những người hiểu bạn, những người có thể trò chuyện với bạn hàng giờ không chán. Nghệ thuật “tiêu xài” thời gian là khi bạn nhận ra giá trị của việc dành thời gian cho những việc khiến bạn cảm thấy vui hơn, thư giãn hơn, và khiến bạn cân bằng hơn.

Vân Anh