Lifestyle / Music
BE (BTS) – Khúc ca tha thiết hướng về tự do trong thời buổi dịch bệnh (Phần 2)

POSTED ON: April 30th, 2021 9:57 AM by


Mở đầu với giai điệu nhẹ nhàng, an yên của Life Goes On, trải qua đủ cung bậc cảm xúc rồi kết thúc trong tiếng ca vang của Dynamite, album BE của BTS thật sự đã làm được điều mà những người tạo ra nó gửi gắm, trở thành món quà mang đầy sức mạnh chữa lành cho những tâm hồn lạc lối trong thời kì dịch bệnh. 

Telepathy

2020, năm Covid, còn là năm của sự xa cách. Du học sinh, lao động tại nước ngoài bị kẹt lại nước sở tại không thể về với gia đình. Học sinh không được đến trường gặp thầy cô bạn bè, phải học hành qua màn hình máy tính. Thậm chí ngay tại cùng một thành phố, giãn cách xã hội cũng đẩy con người ra xa nhau hơn. Khoảng cách địa lý vốn đã không còn là trở ngại lớn trong thế giới hiện đại nay lại trở thành vấn đề khó có thể vượt qua, ngăn cách ta với những người ta thương mến.

Telepathy là ca khúc hát về niềm thương nhớ đó, về nỗi mong mỏi một ngày kia ta lại có thể gặp lại nhau. Đây có thể coi là một ca khúc BTS dành tặng những fan hâm mộ của mình, gửi gắm mong ước của những chàng trai về một ngày không xa có thể một lần nữa đứng trên sân khấu biểu diễn trực tiếp trước khán giả, nhưng chỉ cần trong lòng có một người để mong nhớ, hẳn ai cũng đều có thể đồng cảm với những lời ca này.   

Dù khoảng cách giữa chúng ta là bao xa

Trái tim ta vẫn cùng chung nhịp đập

Dù giờ đây hình bóng Người không ở bên tôi

Dù cho tôi không thể lại gần Người

Thì ta vẫn sát cánh bên nhau, Người biết mà

Giữa dòng chảy tháng năm bình đạm

Khoảnh khắc hạnh phúc nhất của tôi là khi ở bên Người

Và kể cả trong những tháng ngày biến động

Người vẫn là điều trân quý nhất với tôi

Dis-ease

Vẫn trung thành với chủ đề bệnh tật và chữa lành xuyên suốt cả album, với track nhạc mang tên Bệnh này, bảy chàng trai BTS đã khai thác một khía cạnh vô cùng tinh tế về hệ quả của Covid đối với đời sống xã hội, đặc biệt là thế hệ trẻ. Những con người vốn quen thuộc với guồng quay bận rộn của cuộc sống bỗng một ngày vì dịch bệnh mà công việc đình trệ, đột nhiên có “một kì nghỉ dài”. Tưởng chừng không phải làm việc bận rộn nữa sẽ khiến tinh thần ta thảnh thơi hơn, nhưng những gì ta cảm nhận được chỉ là nỗi lo và sự mất phương hướng. 

Dường như tôi đã bỏ lỡ điều gì đó

Nhấp một ngụm cà phê, tôi cố xua đi nỗi bất an trong lòng

Một kì nghỉ dài đột nhiên đến, khiến tôi vừa mừng vừa lo

24 giờ đồng hồ là quá nhiều thời gian

Dù có ngủ cả ngày cũng chẳng sao

Nhưng vì sao tôi vẫn thấy cần phải làm gì đó

Cho đến khi thân thể vỡ vụn

Đây là một “căn bệnh xã hội” thời hiện đại, khi có quá nhiều gánh nặng và nỗi sợ vô hình đè nặng lên vai người trẻ: gánh nặng về vật chất, tiền bạc; áp lực phải có sự nghiệp cho bằng bạn bằng bè; nỗi sợ bản thân trở nên thua kém, tụt hậu. Bởi vậy ta cứ lao đầu vào làm việc, trở thành những “con nghiện” công việc dù còn chẳng biết con đường đang đi liệu có phải điều ta muốn.

Dịch Covid đến kéo theo công việc của ta đi, khiến lòng ta bỗng trống trải đến lạ. Tâm trí vốn bị đánh lạc hướng nay chồng chất những câu hỏi khiến ta trằn trọc. Tuy nhiên, thời gian nghỉ ngơi này cũng là một cơ hội tốt để ta sống chậm lại, điều chỉnh bản thân và “lên dây cót” tinh thần cho chặng đường tiếp theo.

Này dậy đi, trời lại sáng rồi

Lại một ngày ta phải sống tiếp

Cố gắng lên, thêm một đêm nữa

Ta nào hay điều gì đợi phía cuối con đường

Nhưng bóng đêm không phải là vô tận

Ta sẽ ngày càng mạnh mẽ hơn

Để rồi một ngày, pháo hoa rực cháy

Và ta sẽ không bao giờ tàn lụi

Stay

Bản thân BTS đã chia sẻ rằng, album BE là món quà chữa lành nhóm muốn gửi tặng thế giới trong thời buổi rối ren hiện nay. Hẳn là vì lẽ đó nên càng về cuối album, các bài hát càng mang âm hưởng nhẹ nhàng và tươi sáng hơn. Không còn trằn trọc với những câu tự vấn hay đượm nét u buồn và giằng xé nội tâm, Stay đơn giản là một khúc ca thiết tha, ngọt ngào gửi tới người ta yêu đang ở nơi xa lắm. 

Tôi lặng lẽ đọc câu thần chú

Dưới ánh sao rạng ngời hơn bao giờ hết

Ngay tại khoảnh khắc này, dù Người đang nơi đâu

Tôi biết Người sẽ luôn ở lại

Giữa đại dương nơi ngọn gió lướt qua

Với đôi môi tê dại, tôi muốn nhắn gửi Người

Hãy ở lại nhé, mãi mãi

Tôi biết mà, Người sẽ luôn bên tôi

Và không biết phải chăng “câu thần chú” đã hiệu nghiệm hay chỉ là sự tưởng tượng trong nỗi nhớ mong, nhưng cuối cùng, những người thương nhau đã có thể trở về bên nhau.

Cơn gió lạnh từ đâu ùa tới

Đưa tay đây nào, cho tôi cảm nhận hơi thở của Người

Tôi nhắm mắt lại, đột nhiên nhận ra rằng

Chúng ta đã lại sánh bước bên nhau

Dynamite

Đến với BTS vào năm hoạt động thứ 8 của nhóm, Dynamite ngay lập tức trở thành một trong những bản hit nổi bật nhất trong sự nghiệp của 7 chàng trai, đem lại cho họ vị trí No.1 đầu tiên trên bảng xếp hạng Billboard Hot 100, cùng một đề cử Grammys cho hạng mục Best Pop Duo/Group.

Với những ai theo dõi hành trình âm nhạc của BTS, không khó để nhận thấy Dynamite là một ca khúc khá “giản dị” của nhóm. Không giàu tính biểu tượng và đậm chất nghệ thuật như Black Swan, không đòi hỏi cao về yếu tố trình diễn như OnDynamite, giống như tên gọi của nó, là một “liều thuốc nổ” của năng lượng tích cực. Một giai điệu bắt tai, dễ ngấm, dễ thuộc. Một vũ đạo mà “người người nhà nhà” đều có thể làm theo.

Trong bối cảnh thế giới hiện nay, đó là điều phần lớn mọi người đều đang tìm kiếm. Không cầu kỳ, không khoa trương, tràn đầy niềm vui chân thành và giàu sức lan tỏa.

Bởi vì đêm nay, tôi đắm chìm giữa những vì sao

Hãy nhìn tôi thắp lên ngọn lửa và soi rọi màn đêm

Tỏa sáng khắp phố phường với chút điệu funk và soul

Bùng cháy sáng ngời, như một khối thuốc nổ

Niềm vui sống trong Dynamite hiện lên mới giản dị và bộc trực làm sao, như trong câu hát ở phần đầu của bài: Buổi sáng thức dậy, xỏ giày vào, uống một ly sữa, lắc lư theo điệu Rock & roll. Chỉ vậy cũng đủ để ta cảm thấy mình tỏa sáng rạng ngời, và cuộc đời cứ thế chảy trôi. Phải chăng hạnh phúc đích thực vốn dĩ cũng chỉ xuất phát từ những điều nhỏ bé như vậy, ấy thế mà bao lâu nay ta cứ lang thang kiếm tìm nơi đâu?

Tâm Ngọc