Lifestyle / Music
Bước chân vào “lãnh địa” âm nhạc của Quyếch

POSTED ON: March 16th, 2021 10:35 AM by


Quyếch được thành lập vào năm 2017 và ra mắt công chúng vào năm 2018 với 3 thành viên sáng lập là Đức, Linh và Thắng. Việc ra đời là một cơ duyên tiền định khi các thành viên nảy ra ý tưởng thành lập ban nhạc khi đang ngồi… uống trà đá.

Ban đầu, không ai định hình được âm nhạc mà nhóm theo đuổi sẽ như thế nào và rồi có thể phát triển “hay ho” đến thế. Dần dà, nhìn lại quãng thời gian đã qua, mỗi người lại cảm thấy ngạc nhiên khi bản thân đã cống hiến một cách “nghiêm túc” cho hoạt động của ban nhạc từ lúc nào không biết.

Rồi Quyếch đột ngột biến mất, để lại nhiều câu hỏi lớn trong lòng người hâm mộ. Tuy nhiên, chỉ sau hơn hai năm, Quyếch bất ngờ tái xuất vẫn với “quân số” là 3 thành viên với chút biến động: Đức (trưởng nhóm, sáng tác nhạc và chơi guitar điện), Linh (chơi bass và hát chính) và thành viên mới – Hải (quản lý, hát bè và chơi trống), thay thế cho Thắng, hiện đã quyết định chia tay ban nhạc song vẫn giữ liên lạc cũng như dành sự ủng hộ đặc biệt cho con đường mà Quyếch đang theo đuổi. Hải là một người bạn của ban nhạc và cơ duyên để Hải trở thành một phần của Quyếch cũng là điều không-có-kế-hoạch-trước. Quãng giọng của Hải và Thắng rất giống nhau. Chỉ sau thời gian ngắn đồng hành, Hải đã bắt nhịp hoàn hảo với cá tính âm nhạc của Quyếch từ lúc nào không biết.

Từ trái sang phải: Đức (trưởng nhóm, sáng tác nhạc và chơi guitar điện), Linh (chơi bass và hát chính) và Hải (quản lý, hát bè và chơi trống). Ảnh: Khả Nhân.

“Biến mất” để “tái xuất” sớm nhất có thể 

Theo lý giải từ ban nhạc, Quyếch “biến mất” bởi mọi người đều có công việc riêng và cũng muốn tập trung sản xuất album “Quyển trời”. Thời gian có hạn, và các thành viên buộc phải đưa ra sự lựa chọn. Thay vì nhận show diễn, mọi người quyết định đầu tư vào album này và duy trì các công việc khác để kiếm sống. Hai năm chính là khoảng thời gian sớm nhất mà Quyếch có thể hoàn thiện tất cả những công việc ấy.

“Quyển trời” được ra đời vào cuối tháng 11 vừa qua. Vẫn là những âm thanh cực kỳ “quái lạ”, với khả năng phối ghép nhạc cụ tài tình, Quyếch đã không làm phụ lòng khán giả. 

Có một chia sẻ hẳn sẽ làm nhiều người hâm mộ bất ngờ: Quyếch vẫn chưa có câu trả lời về phong cách âm nhạc mà nhóm đang theo đuổi. Có thể nói âm nhạc hiện tại của Quyếch rất… loạn. Như chia sẻ từ anh Đức, về bản chất, Quyếch chỉ đang “chơi” với các thanh âm và ý tưởng kết nối những âm thanh ấy có phần bản năng và thử nghiệm riêng của Quyếch. Đó là những yếu tố mang tính cá nhân nên các thành viên chưa “dám” đặt tên thành một thể loại mới.

Âm nhạc nói chung, và nhạc của Quyếch nói riêng, đều dựa vào cảm xúc rất nhiều. Đôi khi thông điệp ấy không phải là thông điệp về nội dung mà là thông điệp về cảm xúc. Qua âm nhạc, Quyếch muốn truyền tải một điều: “Có cảm xúc như thế này đang tồn tại, mọi người đã bao giờ nhìn thấy, đã bao giờ trải nghiệm hay chưa?”.

Những thanh âm mang tính bản năng và thể nghiệm

Nếu so sánh với những nghệ sĩ cùng thời, Quyếch thật sự là một nhóm nhạc rất đặc biệt, không chỉ ở tên gọi mà còn trong cách thức hoạt động lẫn lối chơi nhạc. Điều này càng được khẳng định rõ nét hơn qua những chia sẻ từ anh Đức – linh hồn của nhóm – người “kiệm lời” trên mạng xã hội nhưng không “kiệm lời ca” cho các sáng tác xuất sắc của mình. 

Quyếch tại Concert ra mắt album vào tháng 1 vừa qua. Ảnh: Hoàng Nguyễn.

Điều gì khiến cho anh cảm thấy hạnh phúc nhất khi chơi nhạc? 

Niềm hạnh phúc của tôi khi chơi nhạc tồn tại nhiều tầng. Tầng thứ nhất, cũng là tầng đơn giản nhất, là thứ hạnh phúc khi bị quyến rũ bởi những âm thanh này. Cảm giác tương tự như tận hưởng một cốc sữa hay một chiếc bánh ngon. 

Tầng thứ hai, đó là thỏa mãn nhu cầu được thể hiện quan điểm của bản thân. Âm nhạc của Quyếch có phần không rõ ràng và rất khó để tóm tắt, nhưng vẫn tồn tại những thông điệp nghệ thuật. Thật may mắn bởi các thông điệp ấy không cần phải thông qua ngôn từ mà có thể được chuyển tải qua một cách trực tiếp hơn – từ cảm xúc đến cảm xúc. Việc tôi được gửi đi những thông điệp đó và được cả một cộng đồng cảm nhận, đó là một đặc quyền tôi rất trân trọng. 

Tầng thứ ba là cảm giác được cống hiến. Chúng tôi đang bước đi trên con đường đầy rẫy thử thách, và không có nhiều gợi ý để trả lời cho những câu hỏi đang hiện diện trong đầu mình. Khi đối mặt với những trở ngại, tôi vẫn thường tâm niệm rằng mình đang cố gắng đem đến nhiều điều tốt đẹp cho những người xung quanh. Đó cũng là một dạng thức của hạnh phúc. 

Còn một tầng nữa hơi khó giải thích hơn một chút. Có một điều thường xuất hiện khi tôi chơi nhạc ở buổi hòa nhạc có khán giả, dù chỉ là một cảm xúc tưởng tượng thôi. Tôi tưởng tượng rằng mình vào vai một khán giả tới nghe lần đầu, và thưởng thức chính những gì mình làm ra lần đầu tiên trong đời. Cảm giác này rất khó tả, có phần choáng ngợp, và thật sự thì không có công việc nào khác cho phép tôi trải nghiệm những cảm xúc ấy. 

Hẳn đó là một dấu hiệu cho thấy đây chính xác là việc dành cho tôi và tôi nên theo đuổi. 

Có vẻ như đó là những suy nghĩ mà nếu mình không tập trung vào thì mình sẽ không phát hiện ra nhỉ? 

Đúng vậy. Trải nghiệm con người mà, rất mông lung, và nhiều khi có cùng một trải nghiệm, nhưng dưới góc nhìn khác nhau, định nghĩa khác nhau, cảm xúc khác nhau, thái độ sống khác nhau thì trải nghiệm ấy sẽ tồn tại với những ý nghĩa khác nhau. Có thể những trải nghiệm ấy đang xảy ra một cách khách quan, và việc tái định nghĩa ý nghĩa của những trải nghiệm ấy có phần hơi… kỳ, nhưng tôi nghĩ đó cũng là một điều khá hay, bởi nó giúp cho những ai đang sống có cơ hội để sống theo nhiều cách khác nhau.

Quyếch có bao giờ quan tâm đến việc nổi tiếng kiểu “đại chúng” không? Vì sao? 

Chúng tôi nghĩ, áp lực sống được với nghề là điều mà ban nhạc nào cũng sẽ gặp phải. Có lẽ với chúng tôi, một câu hỏi khả thi hơn sẽ là: “Đến bao giờ thì cộng đồng người nghe Quyếch đủ lớn để nuôi sống Quyếch?”. Hiện tại, cộng đồng của Quyếch đã có, dù rất nhỏ nhưng sự kết nối giữa chúng tôi là rất lớn. Và nếu sự lựa chọn thuộc về riêng tôi, thì tôi muốn mở rộng sự kết nối ấy. Tôi có một mường tượng về khán thính giả của Quyếch như thế này: họ sẽ là những người khá nhạy cảm, và ở một mức độ nào đó thì họ đã luôn biết mình muốn thấy gì khi họ tìm đến nghệ thuật. Nếu như khán giả đại chúng trong tương lai bằng một cách nào đó trở thành nhóm đối tượng đấy thì có, tôi muốn nổi tiếng với đại chúng. 

Điên rồ và quái dị. Quyến rũ và phức tạp. Quyếch tách biệt với những nghệ sĩ trẻ ngoài kia. Ảnh: Hoàng Nguyễn.

Hiện đâu là khó khăn lớn nhất của cả ban nhạc? 

Quyếch chỉ mới bắt đầu đầu tư nghiêm túc vào âm nhạc nên vẫn còn rất nhiều khó khăn. Chẳng hạn, chúng tôi không biết đi diễn ở địa điểm nào thì phù hợp, hay khán thính giả của Quyếch chủ yếu tập trung ở đâu. Khó khăn lớn nhất của ban nhạc là đang đi con đường chưa bao giờ đi. Vậy nên, sẽ có những lúc chúng tôi không biết hỏi ai, và cũng sẽ có những lúc chúng tôi không biết cách đặt ra cho chính mình những câu hỏi cần thiết, vì chúng tôi chưa trải nghiệm đủ.

Thế nhưng, chúng tôi nhận thấy những thành công, dù đôi lúc là nhỏ bé, vẫn đang đến với Quyếch hằng ngày. Chúng tôi có rất nhiều lý do để lạc quan. Có thể đến một thời điểm nào đó, Quyếch sẽ gặp phải những khó khăn lớn hơn, rõ ràng hơn, nhưng chúng tôi tin đó sẽ là dấu hiệu của sự tiến bộ, bởi khi ấy, chúng tôi sẽ biết rõ ràng hơn câu hỏi mà chúng tôi cần hỏi bản thân là gì. 

Quyếch có thể chia sẻ những dự định sắp tới không? 

Chúng tôi sẽ hoàn thành những việc cần thiết cho album “Quyển trời”, cụ thể hơn là phát hành trên các nền tảng online, dự kiến trong vài tháng sắp tới. Các thành viên vẫn sẽ tiếp tục làm nhạc, đi diễn nhiều nơi và phát triển theo mọi hướng mà chúng tôi cho là “hợp lý”. Tóm lại là, vẫn sẽ tiếp tục học hỏi, trải nghiệm, phát triển và tiến bộ. 

Con đường phía trước 

Điên rồ và quái dị. Quyến rũ và phức tạp. Quyếch tách biệt với những nghệ sĩ trẻ ngoài kia. So với 5 đến 10 năm về trước, thị trường indie Việt Nam rõ ràng đang có những bước tiến mạnh mẽ. Theo đó, khán thính giả ngày càng tinh tế hơn, khó tính hơn và có những đòi hỏi cao hơn về chất lượng nội dung. Ngọt, Chillies, Cá Hồi Hoang hay Vũ là những cái tên minh chứng cho những mảnh ghép phong phú cho bức tranh indie đầy sắc màu tại Việt Nam. Và chúng ta hoàn toàn có thể trông đợi cái tên Quyếch như bước tiến tiếp theo cho dòng nhạc indie. 

Tôi đã góp nhặt hằng hà sa số những bình luận từ những người hâm mộ của Quyếch, dự định sẽ chọn ra một vài dòng tiêu biểu nhất để thể hiện sự “cuồng nhiệt” và “đồng cảm” mà họ dành cho ban nhạc. Nhưng có vẻ, như thế thôi vẫn chưa đủ. 

Chắc hẳn bạn nên bật một bài nhạc của Quyếch lên, thả trôi theo thanh âm và lời ca. 

Trang Hình thực hiện