Lifestyle / Movie-TV
3 bộ phim gợi lên cả một bầu trời ký ức về Hà Nội

POSTED ON: October 20th, 2020 11:59 AM by


Cứ đến tháng 10, tôi lại muốn lên Youtube, tìm một cuốn phim nào đó về Hà Nội để xem cho đỡ nhớ. Những cuốn phim này mới có, cũ có, nhưng Hà Nội của tôi qua những thước phim đó hiện diện muôn hình muôn vẻ, thô sơ và thoáng buồn. 

Tháng 10 là lúc tôi nhớ Hà Nội nhất, vì lẽ nào thì tôi không thực sự biết. Hà Nội với tôi giống một chương kí ức thanh xuân, nơi tôi có một quán cà phê quen đi đi về về suốt 8 năm trời, nơi những người bạn thân đang sinh sống, nơi có mối tình cũ, nơi có căn gác nhỏ đã từng thuộc về mình, và những con đường tôi đã phi xe máy trong những đêm mát ngọt tháng 10.

Vì thế cứ đến tháng 10, tôi lại muốn lên Youtube, tìm một cuốn phim nào đó về Hà Nội để xem cho đỡ nhớ. Những cuốn phim này mới có, cũ có, nhưng Hà Nội của tôi qua những thước phim đó hiện diện muôn hình muôn vẻ, thô sơ và thoáng buồn. 

Hà Nội mùa chim làm tổ (1978)

Nhờ bộ phim này, hoa sữa trở thành “đặc sản” của mùa thu Hà Nội. Những bộ phim đen trắng nghe có thể là điểu xa xôi, nhưng một khi khám phá thế giới này, bạn sẽ nhận ra có cả một nền điện ảnh kinh điển quý giá mà chúng ta đã và đang lãng quên.

Hà Nội mùa chim làm tổ (1978) là một cuốn phim đen trắng tôi nghĩ ai cũng nên xem một lần, dù ở độ tuổi nào. Bộ phim kể về một câu chuyện tình giữa lòng thành phố, đan xen trong hỉ nộ ái ố của thủ đô giai đoạn chuyển giao Đổi Mới và chứng kiến nền kinh tế thị trường dần len lỏi vào đời sống và nếp nghĩ của con người. Tình yêu trong sáng của một đôi trẻ đầy lý tưởng, bỗng bị cản trở và phức tạp hóa bởi những yếu tố như vậy.

Xuyên suốt bộ phim, Hà Nội đằm thắm hiện lên ở thời điểm khi những tòa nhà chọc trời còn chưa xuất hiện, khi những nét “Hà Nội” nhất vẫn còn hiện diện một cách tự nhiên không tô vẽ, tái hiện: con đường quanh Hồ Gươm, ga Hà Nội, phố Thanh Niên, hồ Trúc Bạch… Xem bộ phim này vào một ngày tháng 10, và có lẽ bạn sẽ hiểu thêm về thành phố tôi yêu, và có thể về chính thế hệ cha mẹ mình. 

Mùa hè chiều thẳng đứng (2001)

Đây là bộ phim mà tôi thích nhất trong những bộ phim của đạo diễn Trần Anh Hùng. Mùa hè chiều thẳng đứng (2001) mang đến góc nhìn rất lạ về Hà Nội, dù được quay từ năm 2001, nhưng mỗi khi xem lại bộ phim, tôi luôn cảm thấy “đây rồi, chính là màu sắc ấy, âm thanh ấy, cách nói chuyện ấy”.

Ở đó, có một Hà Nội man mác buồn, gắn bó và cá nhân hóa. Câu chuyện xoay quanh cuộc sống của ba chị em gái người Hà Nội, với những xung đột cá nhân và tương tác cộng sinh, nhưng ở họ có nét thâm trầm và nổi loạn, cũng như tính cách của thành phố này.

Người ta có thể ngồi rất lâu ở góc một quán cà phê bong tróc, đi bộ giữa con phố khuya vắng vẻ và chuyện trò, ngồi quây quần trong góc quán nhỏ giữa lòng phố cổ gảy đàn hát Trịnh Công Sơn, nằm dưới nề gạch để xua đi cái nực mùa hè miền Bắc và nói chuyện phiếm. Đó là Hà Nội trong tâm trí tôi.

Chơi Vơi (2009)

Đạo diễn Bùi Thạc Chuyên khắc họa Hà Nội có phần dữ dội hơn nhiều những cuốn phim khác cùng đề tài. Một nhà văn đồng tính ôm mối tình đơn phương, một cô gái trẻ mới lấy chồng, một căn hộ tập thể kiểu Hà Nội nhỏ hẹp, đông đúc, một phố xá tấp nập người xe và những góc cạnh gai góc khác của thành phố.

Hà Nội của tôi được tái hiện trong bức tranh như vậy, đan xen giữa những mảng màu sáng tối, con người thành phố cũng vậy và cảnh sắc của một thành phố phát triển cũng vậy. Nhưng đâu đó, bạn vẫn có thể nghe thấy tiếng gõ mõ tụng kinh, những bông hoa sen trong một ngôi nhà gỗ cũ, những mẩu đối thoại dịu dàng và những trái tim mong manh lỗi nhịp. Chơi Vơi (2009) sẽ khiến bạn rung động bởi tất cả. 

Vân Anh