Art / Design / Lifestyle
Có một nàng họa sĩ mê… trà đá đường

POSTED ON: July 14th, 2020 5:41 PM by


Tôi vô tình thấy bức hình background vẽ bãi biển đêm của “trà đá đường” trên Facebook. Tôi cứ nhìn bức vẽ như vậy, rất lâu như vậy.

Kỷ niệm về một ngày mùa hạ trên bờ biển đêm ùa về, thật đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào, thấy ánh đèn nhấp nháy từ phía thành phố và hơi thở khe khẽ của người ngồi cạnh mình khi ấy. 

Tôi quyết định inbox chỉ để cảm ơn cô nàng, vì bức vẽ ấy đã mang tôi về một trong những kỷ niệm đẹp nhất tôi từng có. Cô nàng tên đầy đủ là Trần Thiện Kiều, sinh năm 1994, cũng bằng tuổi tôi! Hỏi ra mới biết, Kiều là họa sĩ minh họa “tay ngang”. Câu chuyện theo đuổi đam mê của cô nàng có lẽ rất giống câu chuyện của nhiều bạn trẻ ngoài kia.

Trang Instagram của Kiều là Trà đá đường, nghe… hơi vu vơ nhỉ?

Thức uống mình thích nhất là trà đá đường. Ở Hậu Giang quê mình, mọi người hay uống trà đá đường vào buổi sáng để tỉnh táo và nạp thêm năng lượng. Đến giờ, mình vẫn thích có một ly trà đá đường bên cạnh khi làm việc. Đặt tên Instagram là “Trà đá đường” vì mình thấy nó vừa mộc mạc, vừa thân thuộc lại vừa… ngon.

Ảnh: _tradaduong.

Kiều có thể chia sẻ về hành trình đến với nghề thiết kế đồ họa? 

Mình vốn thích vẽ vời từ nhỏ, nhưng chỉ nghĩ đây là sở thích và không dự định sẽ theo đuổi con đường chuyên nghiệp. Khi lên đại học, mình lại không được hướng nghiệp rõ ràng, các ngành về đồ hoạ/minh hoạ cũng chưa phổ biến như bây giờ nên mình chọn học Kinh tế. Nhưng khi đi làm rồi, mình nhận ra bản thân phù hợp với nghệ thuật hơn, đặc biệt là vẽ minh hoạ nên mình đã quyết định chuyển hướng. Mình từng nghe một câu nói, đại ý là, khi bạn luôn thấy khó chịu và có gì đó sai sai trên con đường mình chọn, thì bạn đi nhầm đường rồi.

Ảnh: _tradaduong.

Chọn theo đuổi đam mê vẽ vời như một sự nghiệp có vẻ là quyết định táo bạo. Kiều đã từng cân nhắc đến những rủi ro?

Trước khi chọn theo đuổi công việc minh hoạ, mình cũng chưa có một công việc cụ thể hay có thâm niên lâu, thế nên không thể gọi là đánh đổi sự ổn định. Quan trọng nhất, nhờ sự ủng hộ từ gia đình, mình đã giảm bớt một phần lớn gánh nặng cơm áo gạo tiền, những áp lực mà mình nghĩ là đa số các bạn trẻ sẽ gặp phải trên con đường theo đuổi đam mê của họ. 

Áp lực và nỗi sợ của mình không đến từ bên ngoài mà đến từ bản thân. Nỗi sợ khi mình không có bất kỳ nền tảng nào ngoài niềm yêu thích đơn thuần với vẽ vời. Nỗi sợ không biết mình có chọn đúng con đường hay không và nếu đúng thì làm thế nào để đi đến cuối con đường. Cả nỗi sợ trở thành nỗi thất vọng cho người khác nữa, dù ba mẹ hay người thân chưa bao giờ đặt lên mình áp lực nào.

Ảnh: _tradaduong.

Thực tế thì cũng không nằm ngoài dự liệu. Mình gặp khá nhiều khó khăn ở chuyên môn vì vẽ để kiếm tiền thì không hề đơn giản như vẽ… chơi. Mình phải học lại từ đầu khá nhiều trong quá trình làm việc. Vấn đề nằm ở việc vẽ nên cách khắc phục cũng đơn giản là vẽ. Vẽ những gì mình thấy, mình thích, vẽ theo hình chụp, vẽ theo những phong cách khác nhau, vẽ cái gì cũng được miễn là phải vẽ.

Mình cũng tham gia vài khoá học ngắn hạn để bổ sung kiến thức nền về hình khối, giải phẫu học, hoà sắc… Mình nghĩ dù là tay ngang hay có tố chất bẩm sinh đi chăng nữa thì việc có kiến thức nền là điều kiện tiên quyết của một hoạ sĩ (chuyên nghiệp).

Ảnh: _tradaduong.

Khó khăn thứ hai nằm ở môi trường và cách tương tác. Ngoài việc đem lại kiến thức thì việc học ở trường còn đem lại cho bạn một môi trường nữ. Ở trong một cộng đồng có nhiều người làm công việc giống mình sẽ khiến bạn đỡ lạc lối hơn, biết được chuyện gì đang diễn ra ngoài kia hơn (ít nhất là mình nghĩ vậy). Tuy nhiên cũng có khá nhiều group trên mạng xã hội dành cho cộng đồng artist, các buổi offline giao lưu, triển lãm, cuộc thi mà mọi người đều có thể tiếp cận. Việc của mình là chỉ cần dấn thân vào đấy thôi. 

Ngành vẽ tranh minh họa trong mắt bạn giống và khác thế nào so với hình dung trước khi làm họa sĩ minh họa toàn thời gian?

Ngành minh hoạ giống với hình dung của mình ở chỗ nó quá rộng lớn và nhiều màu sắc. Thật khó để bạn biết rằng mình mang gam màu gì và làm sao để màu sắc đó nổi bật giữa muôn vàn sắc màu khác. Nhưng sự bất định đôi khi cũng là thế mạnh, vì bạn có thể là bất kỳ gam màu gì. Hãy luôn tin rằng, ở đấy, bạn sẽ luôn được chấp nhận, dù nhiều hay ít thì vẫn sẽ luôn có người nhận ra màu của bạn, thích nó và ủng hộ nó.  

Ảnh: _tradaduong.

Mình chưa từng hình dung minh hoạ là một công việc dễ dàng. Nhưng khi làm một cách nghiêm túc, mình nhận ra nghề này cần nhiều thứ hơn chỉ đơn giản là vẽ đẹp. Hoạ sĩ minh hoạ là một tổ hợp của vẽ vời; của nhìn ngắm thới giới xung quanh; của việc kể những câu chuyện bằng hình ảnh; của việc thể hiện cảm xúc qua nét vẽ, màu sắc; của việc tương tác với với bên ngoài và lắng nghe cái tôi bên trong. 

Trên hết, hoạ sĩ cũng là một công việc cần kỷ luật để duy trì. Mình đã mất rất nhiều thời gian chỉ để chấp nhận rằng công việc cũng chỉ là công việc và dù bạn có yêu thích nó đến mức nào đi nữa thì deadline cũng không khiến bạn làm nó vui vẻ mỗi ngày. Một tiền bối từng nói với mình rằng một hoạ sĩ chuyên nghiệp thì không cần cảm hứng để có thể vẽ. Có thể nói, điểm khác biệt so với hình dung của mình về ngành này là không phải lúc nào vẽ vời cũng vui. 

Kiều có thể tự miêu tả phong cách minh họa của mình?

Mình thích để lại những nét vẽ thô, không quá nhiều chi tiết và màu sắc thường tương phản mạnh. Điều mình muốn mọi người cảm nhận khi xem tranh vẽ có lẽ là sự tình cảm và gần gũi. Còn những cảm giác khác ư? Mình tin rằng, khi bất kỳ bức tranh nào được ra đời, bức tranh đó sẽ không còn của riêng mình nữa. Mỗi người sẽ cảm nhận nó theo cách riêng của họ. 

Ảnh: _tradaduong.

Kiều có những chủ đề yêu thích khi vẽ không?

Mình thích vẽ con người, cuộc sống xung quanh, hay những gì mà mình trông thấy và cảm thấy được. Mình nhớ hồi cấp 2 khi giáo viên Mỹ thuật cho bài tập vẽ tự chọn, mọi người đều chọn vẽ con nọ cái kia, mỗi mình là vẽ hình đầu tượng Voltaire trong sách. Các đường nét của đầu tượng lúc đó làm mình thấy rất hứng thú. Sau này cũng vậy, mình thích quan sát mọi người để vẽ, gương mặt họ, tư thế của họ, cách họ ăn mặc, mọi thứ đều rất thú vị.

Nhiều lúc mình cũng thử tìm những chủ đề lạ hơn để vẽ vì không biết mọi người sẽ thích xem gì – những thứ trừu tượng, những giấc mơ hay các hình ảnh thần thoại chẳng hạn; nhưng mình vẫn quay lại với những thứ bình thường xung quanh, và việc đó khiến mình thoải mái.

Ảnh: _tradaduong.
Ảnh: _tradaduong.

Còn thói quen khi vẽ thì sao?

Nơi làm việc lý tưởng của mình là một chỗ to vừa đủ, không quá sáng và yên tĩnh. Mình thường làm việc ở nhà, nhưng nếu cần ra ngoài đổi gió thì mình thích đến thư viện. Thật ra ở thư viện rất thú vị, mình có thể quan sát nhiều người và họ chỉ tập trung vào việc của mình chứ không gây ồn ào. Nếu đến nhiều lần, bạn còn có thể gặp lại vài người “xa lạ” và họ giống như người quen dù bạn không biết nhau. Chuyện đó cũng khá hay ho.

Mình cũng rất thích vẽ phác họa ở quán cà phê. Có một kỷ niệm đẹp mà mình nhớ mãi. Đó là  lần mình ra Hà Nội, phác họa một chú trong quán cà phê, rồi tặng chú ấy luôn. Chú ấy rất bất ngờ và vui vẻ, làm mình cũng vui lây. 

Ảnh: _tradaduong.

Người gây ảnh hưởng nhiều nhất đến bạn khi vẽ?

Nghệ sĩ yêu thích nhất của mình không ai khác chính là Vincent Van Gogh. Mình thích những thứ ông vẽ, màu sắc ông dùng và cách ông diễn giải về chúng. Đối với mình, tác phẩm của ông mang những nét rất chân thật và nguyên bản, là động lực khiến mình sau khi xem thật lâu sẽ đứng dậy cầm bút lên mà vẽ. Van Gogh vẽ bất cứ thứ gì ở trước mặt ông, một cành cây, một đôi giày, một giỏ táo, một người bạn… Qua nét vẽ của ông, chúng trở nên thật đặc biệt và giống như đang chuyển động trong bức tranh vậy. Một số hoạ sĩ minh hoạ mình thích là Shaun Tan, Eugene Korolev, Christoph Niemann, Oliver Jeffers…

Ảnh: _tradaduong.
Ảnh: _tradaduong.

Khi không vẽ, Kiều sẽ làm gì?

Mình có một con mèo, tên không… cố định, vì mỗi lần gọi, mình lại gọi nó bằng một cái tên khác. Chú mèo này là một trong những nhân vật được mình đặc biệt ưu ái và vẽ rất nhiều lần. 

Khi không vẽ tranh, mình dành ra rất nhiều thời gian đọc sách. Đó cũng là lý do mình thích vẽ bìa minh họa sách đến vậy. Vẽ bìa sách là cơ hội để mình tiếp xúc sâu hơn với nhiều cuốn sách, rồi cố gắng truyền tải nó bằng hình ảnh, ngắn gọn súc tích nhưng vẫn truyền tải được bầu không khí của cuốn sách. 

Nếu minh hoạ là kể chuyện bằng hình vẽ thì sách vở và phim là kể chuyện bằng ngôn ngữ và hình ảnh. Mình nghĩ rằng đọc và xem không hề lãng phí thời gian, mà điều này còn giúp mình cảm thụ tốt hơn, hình dung câu chuyện theo một cách phong phú hơn. 

Còn dự định tương lai thì sao?

Mình vẫn sẽ luyện vẽ, bởi phải vẽ rất nhiều thì mình mới có thể vẽ nhanh hơn. Hiện tại, mình cũng đang ấp ủ một dự án sách tranh cùng một người bạn. Và có lẽ, vì lười đi quá nên mình vẫn chưa thấy hết được cuộc sống xung quanh; nên mình cũng cần phải đi nhiều hơn, xa hơn. 

Ảnh: _tradaduong.
Ảnh: _tradaduong.

Cảm ơn Kiều vì cuộc trò chuyện thú vị. 

Thực hiện: Vân Anh