Art / Design / Lifestyle
Thế giới ngập tràn sắc xanh trong những bức vẽ của Alex Hägendorf

POSTED ON: June 25th, 2020 3:57 PM by


Những ngày mệt mỏi với nhiều áp lực từ công việc và cuộc sống, tôi tình cờ bắt gặp hình ảnh Alex Hägendorf đứng vẽ giữa núi rừng. 

Alex Hägendorf khiến tôi tò mò. Sinh ra và lớn lên ở Pennsylvania, Alex đã “chu du” bằng xe đạp ở những quốc gia xinh đẹp như Đức hay Ireland trước khi chuyển đến sống ở Việt Nam hơn 7 tháng trước. Năm 25 tuổi, Alex quyết định khăn gói dọn lên Cao Bằng sống, bởi với cậu: “Thiên nhiên và vẽ là điều quan trọng nhất trong cuộc sống”. 

Tôi mở đầu bài phỏng vấn Alex bằng việc lý giải những lựa chọn của cậu. 

Cuộc sống hiện tại là một lựa chọn?

4 năm trước, tôi gặp phải một số biến cố trong cuộc sống. Đó là quãng thời gian rất khó khăn. Tôi những tưởng mình sẽ không thể nào vui lên được nữa. Nhưng rồi một ngày tỉnh dậy, tôi nghĩ rằng: “Mình không thể cứ như thế này mãi”. Tôi bắt đầu quan sát những suy nghĩ của chính mình, lắng nghe xem mình muốn gì, cần gì, và đâu là điều mà tôi đang tìm kiếm. Tôi cho rằng cảm giác vui vẻ là một lựa chọn. Bên cạnh đó, thiên nhiên cũng là liệu pháp tuyệt vời khi nó có thể giúp tôi thư giãn và sáng suốt hơn. 

Việc từ bỏ có giúp ích cho bạn không?

Tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ về điều này, nhưng đúng là tôi đã bán hầu hết các món đồ của mình, thậm chí cả cây đàn guitar yêu thích khi quyết định chuyển đến Việt Nam. Trong suốt 4 tháng trời, tôi đã suy nghĩ xem mình có thể giữ lại và bỏ đi những thứ gì. Hóa ra tôi đã từng có nhiều món đồ không cần thiết đến vậy! Cảm giác khi ấy… nói thế nào nhỉ? Đó là cảm giác tự do hoàn toàn. Giờ tôi cũng không còn quá nhiều đồ đạc nữa. Có thể sự vui vẻ và thảnh thơi của tôi đến từ đây chăng?

Những bức vẽ của bạn hầu hết về thiên nhiên Cao Bằng, đó có phải lý do bạn chọn chuyển đến đây không?

Tôi đã từng đặt chân đến nhiều vùng đất ở châu Âu và ở Mỹ. Tôi nghĩ đó là niềm may mắn khi những quốc gia tôi từng ghé thăm đều có khung cảnh thiên nhiên rất tươi đẹp. Trong đó, ba quốc gia mà tôi luôn muốn sinh sống nhất là Việt Nam, Đức và Ai Len. Điều này nói lên rất nhiều về tôi: tôi luôn muốn gần gũi thiên nhiên. 

Tác phẩm “Thác Bản Giốc I” – Sơn dầu trên Vải – 33 x 37 cm – Tháng 3 2020.

Sau lần đầu tiên ghé qua Cao Bằng và chiêm ngưỡng cảnh sắc thiên nhiên tuyệt vời nơi đây, tôi có cảm giác như đây là nhà mình. Cao Bằng là nguồn cảm hứng bất tận trong những bức tranh của tôi. Những ngày cuối tuần, tôi thường chạy xe đến những làng bản quanh đây và có thể dành hàng giờ vẽ tranh. Tại Cao Bằng, tôi buộc phải giao tiếp nhiều hơn bằng tiếng Việt. Vì lẽ đó mà tôi rất muốn mình có thể nói tiếng Việt thành thạo. 

Bạn bắt đầu vẽ từ khi nào? 

Hồi còn nhỏ, tôi thích trượt ván chứ không bao giờ nghĩ mình muốn vẽ. Nhưng một ngày, tôi té ngã khi đang xây nhà cây trong rừng và bị gãy xương vai trái. Sau khi phẫu thuật, tôi không còn có thể chơi trượt ván được nữa, rồi tôi nghĩ, tại sao mình không thử vẽ nhỉ. Tôi bắt đầu bằng việc vẽ lại một tấm ảnh, dù trước đó tôi chưa bao giờ thực sự cầm cọ.

Tác phẩm “Hà Giang I” – Sơn dầu trên Vải – 36 X 29 cm – Tháng 1 2020.

Tôi nhanh chóng nhận ra rằng mình có thể vẽ một cách rất tự nhiên, như thể đã biết vẽ từ rất lâu rồi. Kể từ bức vẽ “tình cờ” đó, tôi bắt đầu nghiêm túc hơn và dành nhiều thời gian hơn cho những bức vẽ. Tôi quyết định tham gia lớp học vẽ ở trường. Tôi còn nhớ mình là học sinh nam duy nhất trong lớp vẽ năng khiếu toàn con gái. Theo thời gian, vẽ trở thành phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. 

Dường như thế giới của bạn luôn có màu sắc nghệ thuật?

Tôi cho rằng gia đình có ảnh hưởng ít nhiều đến tôi khi hầu hết các thành viên trong gia đình tôi đều có năng khiếu nghệ thuật. Bà nội tôi là một họa sĩ, bà luôn vẽ và cũng tập trung vào tranh sơn dầu. Đúng là tôi không thể sống thiếu nghệ thuật. Ngoài vẽ, chơi đàn cũng là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Tôi thường chơi những bản rock hay nhạc đồng quê.

Tác phẩm “Cát Bà I” – Sơn dầu trên Vải – 24 X 38 cm – Tháng 11 2019.

Bạn sẽ miêu tả về phong cách của mình thế nào?

Tôi thích các khía cạnh chi tiết của những bức vẽ. Đây là điều mà tôi đã học được từ giáo sư khi còn học đại học. Nếu bạn nhìn bức tranh từ điểm gần, nó chỉ là những nét vẽ không có hình khối cụ thể, thậm chí kì quặc, nhưng khi bạn nhìn nó từ điểm nhìn đủ xa thì nó có thể là bức tranh chạm đến tâm hồn bạn. Tôi rất thích triết lý ấy và luôn áp dụng nó khi vẽ.

Tác phẩm “Bắc Kạn I” – Sơn dầu trên Vải – 33 x 31 cm – Tháng 1 2020.

Rong ruổi vẽ tranh như vậy, có câu chuyện thú vị nào ẩn sau những bức vẽ của bạn không?

Nhiều chứ, nhưng thú vị nhất là khi vẽ ở Việt Nam. Ở vùng đồng quê vắng vẻ, mọi người thường rất tò mò khi thấy tôi xuất hiện trên chiếc xe máy với hộp đựng giá và màu vẽ. Tôi đã có khoảng 20 chuyến vẽ như vậy và chỉ có một lần duy nhất có thể vẽ ở một nơi thực sự vắng lặng không có bóng người. Còn thông thường thì, ai cũng sẽ ghé qua ngắm nghía xem tôi đang vẽ gì.

Cảm ơn Alex vì cuộc trò chuyện này. 

Thực hiện: Vân Anh

Hình ảnh do nhân vật cung cấp.