Book / Lifestyle
Điều này rồi cũng qua, đau khổ buồn rầu sẽ qua, hân hoan vui sướng cũng vậy

POSTED ON: March 19th, 2020 7:00 AM by


“Một cuốn tiểu thuyết phóng khoáng, phập phồng nhục dục, đam mê và sức sống. Một tác phẩm dao động giữa tự truyện hư cấu và tiểu thuyết tâm lý. Sâu sắc, hài hước…” (Tạp chí Lire)

Nồng nhiệt

Bìa cuốn sách “Điều này rồi cũng qua” là hình ảnh một hòn đảo tươi xanh, lấp lánh những nhánh hoa giấy hồng nhạt, một viễn cảnh mùa hè vui tươi, sinh động ở Barcelona – vùng đất luôn ngập nắng vàng giữa lòng châu Âu. Cuốn sách thoạt đầu sẽ khiến người ta liên tưởng đến những điều vui tươi nhất, những lễ hội phù hoa, những ngày mùa hè nồng nhiệt, những nụ hôn nồng cháy, những buổi nằm dài phơi nắng bên bờ biển, những đêm của rượu và cuộc ái tình… 

Và đúng là có tất cả những điều như vậy trong cuốn tiểu thuyết vừa ra mắt đã gây tiếng vang của nhà văn mới nổi Milena Busquets. Người vùng Barcelona, cũng là một phụ nữ ở độ tuổi 40, Milena dường như mượn nhân vật của mình để nói về chính những trải nghiệm của mình, hoặc ít nhất cũng gần như vậy.

Tờ New York Times tán thưởng cách Milena miêu tả: cảnh vật hiện lên tươi sáng và nồng nhiệt, nhân vật được miêu tả không phải với tính cách, mà thông qua bộ trang phục, cử chỉ biểu lộ, và thậm chí tướng tá, đôi bàn tay, mái tóc… Tất cả đều không gợi quá nhiều về nỗi buồn, nếu coi đó là lớp mặt nạ của cuộc sống, có thể đây cũng không phải cách nhìn quá khiên cưỡng.

Nhưng nếu ai biết về những người Tây Ban Nha, họ sẽ biết đây không hề là cách nói quá, hay cường điệu quá, khi nét tính cách sôi động và lối sống phóng khoáng biểu cảm đã trở thành phần không thể thiếu trong nhân diện của họ. Và nhân vật chính Blanca, người phụ nữ Tây Ban Nha điển hình tất nhiên không thể khác được. 

Blanca là một nhân vật độc đáo trong văn chương hiện đại, bởi đơn giản cô không có điểm gì quá đặc biệt, thậm chí hơi phóng túng: cô có người tình, cô không thể giữ được cuộc hôn nhân của mình, cô không còn ở độ tuổi phơi phới sức sống. Nhưng chính vì vậy, cô tiếp cận cuộc sống với cách thức không thể cuộc đời và từng trải hơn: một kì nghỉ hè bên bạn bè, những cuộc rượu chè và chiếm nhiều trang trong cuốn sách: tình dục. Ấy là phần nồng nhiệt của cô.

Mất mát

Nếu thích thú với thể loại văn học phức hợp, cuốn sách này sẽ là món ăn tinh thần hoàn hảo: sự kết hợp giữa hài kịch và bi kịch, giữa tình dục và cái chết, giữa quá khứ và hiện thực, giữa triết học và những điều tầm thường nhất. Tâm lý của nhân vật chính là trọng tâm cuốn sách, và cô nói về sự ra đi của mẹ mình một cách trực diện, không né tránh. 

Người ta có nhiều cách tiếp cận sự ra đi của người mình yêu thương nhất, nói như Jonathan Tropper, không có một phản hồi “đại chúng” nào với sự kiện bi kịch như cái chết, vì thế cách tiếp cận của Milena Busquets có thể sẽ khiến nhiều độc giả ngạc nhiên.

Thay vì khổ đau, nhân vật của cô chọn va chạm thể xác, thay vì ủ rũ trong phòng, nhân vật của cô chọn đi nghỉ hè ở bờ biển ấm nắng, thay vì bàn luận về cái chết hay sự sống, nhân vật của cô hưởng thụ những gì cuộc sống gợi ra trước mắt: bản năng, niềm vui tức thời; và những sự sống khác vẫn đang tồn tại quanh cuộc sống của cô: bạn bè, ông chồng cũ, người tình, những đứa con, những người đàn ông xa lạ. 

Nhưng tất cả, đều dẫn về nhân vật chủ thể trong từng chương sách, từng hình ảnh: mẹ cô, người đã ra đi. Những đoạn hội thoại đan xen của nhân vật tôi với người mẹ quá cố, những hình ảnh gợi nhớ đến bà, những gì bà đã có thể nói hay tương tác… cuối cùng, khi tấm màn mờ sương hé lộ, người đọc chợt hiểu người phụ nữ ấy đang nói nhiều hơn hết về tình mẫu tử, về sự mất mát và hụt hẫng đến mức như thể quả bom chực chờ nổ, như giọt nước mắt và cơn gào khóc khôn nguôi. 

Đọc “Điều này rồi cũng qua” không nhất thiết khiến ta bước chân vào hành trình quá rộng lớn huyễn hoặc, trái lại quá thực tế và cũng rất “cuộc đời”. Nhưng bởi thế, cuốn sách trở thành một trải nghiệm nên có, dù ở giai đoạn nào của cuộc đời. 

Vân Anh