Advice
Con đường độc hành của một Digital Nomad

POSTED ON: February 21st, 2020 7:00 AM by


Lần đầu tiên nhìn thấy những anh chàng, cô nàng với nước da nâu bóng loáng, quần đùi áo ba lỗ với chiếc laptop trong một quán café nhìn ra một bãi biển ở Bali, tôi đã thấy họ thật ngộ nghĩnh, thậm chí hơi “làm màu”.

Vài năm sau, tôi trở thành họ, thành thục đến mức tôi biết chính xác mình cần những gì mỗi khi cần soạn ba lô cho một chuyến đi vài ba tháng để không bao giờ cần đến quá một giờ trước khi ra sân bay sửa soạn cho hành trình biết ngày đi nhưng không biết ngày về này.

Không bao giờ có một tấm vé lượt về, không bao giờ biết mình sẽ làm gì vào ngày mai, ngày kia, không bao giờ biết mình liệu có đủ tiền để đi tiếp, hay có kiếm đủ tiền, hay địa điểm tiếp theo sẽ có thời tiết như thế nào (để biết đường mang đồ theo), hình ảnh long lanh màu mè tôi thấy ở quán cà phê Bali nọ đã không còn là một bức tranh đơn phương về chặng đường của những Digital Nomad.

Học cách cô đơn

Ngoài những cặp đôi đi du lịch cùng nhau (số này không nhiều), mật độ dân Digital Nomad đi một mình thường chiếm con số áp đảo.

Bạn có thể nhìn thấy họ đi thành nhóm, vui chơi cùng nhau, đi uống cùng nhau, đèo nhau trên những chuyến hành trình khám phá một vùng đất mới. Đừng bị lừa! Có thể vài ngày trước, họ còn chưa biết những người họ sẽ gặp là ai. Và cũng có thể trong vài tuần tới, họ sẽ còn chẳng nói chuyện với nhau do cách biệt múi giờ và sự xuất hiện của những người bạn mới. Chưa bao giờ danh từ “bạn bè” lại có khái niệm mông lung và mơ hồ đến vậy.

Người bạn “một (vài) người/tuần” đôi khi lại là tất cả những gì bạn có trên chặng đường này, để bạn có thể trò chuyện, chia sẻ kinh nghiệm, than thở về cùng một vấn đề, giúp đỡ nhau tìm những công việc phù hợp. Tình bạn bền vững là ý niệm xa xỉ với những Digital Nomad.

Nhiều người hào hứng nói với tôi chẳng sao cả, họ sẽ làm bạn với người địa phương. Họ định ai cũng sẽ cởi mở chào đón họ, hay muốn làm bạn với họ. Để rồi cay đắng nhận ra không phải ai cũng cần kết thân với một người bạn mới, để học tiếng Anh, để bỏ công bỏ việc và dành sự tiếp đón nồng hậu cho những anh chàng/cô nàng luôn ở tâm thế sẽ rời đi.

Rảo cản lớn nhất, thực chất không phải người dân địa phương không thân thiện hay tốt bụng. Vấn đề ở đây đó là ở phạm vi giao tiếp và khác biệt về kinh nghiệm sống. Bạn có thể có những người bạn như vậy, nhưng sau một khoảng thời gian, bạn sẽ nhận ra mình chẳng còn gì hơn để … nói. Sự trao đổi đứt gãy. Đó là khả năng không thể tránh khỏi. 

Single forever

À, cũng không đến mức độ “mãi mãi” đâu, nhưng bạn sẽ cảm thấy như vậy khi bước vào con đường độc hành của Digital Nomad. Những cuộc di chuyển bất tận, tìm việc liên miên, dù căng thẳng hay không, yếu tố tình cảm dường như không được nhìn nhận dưới góc độ truyền thống nữa.

Nếu bạn là một Digital Nomad, hãy chuẩn bị tinh thần cho những cuộc “say nắng” ở nhiều cấp độ. Nhẹ thì bạn sẽ có thể vững tâm rời xa người mình tình cờ gặp, nặng thì buồn bã rã rời trong nhiều ngày. Nhưng rồi, cũng như kinh nghiệm cảm nắng thời đại 4.0 của riêng bạn, bạn sẽ biết rằng mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi. 

Vì sao ư? Cuộc sống không phải đầy rẫy những chuyện tình chàng nàng phải lòng nhau và một trong hai người sẽ thỏa hiệp để đi cùng người kia.

Lý tưởng là vậy, nhưng khả năng cao, họ sẽ ở bên nhau một thời gian rồi đường ai nấy đi. Đơn giản bởi khi là một Digital Nomad, bạn sẽ quá quen thuộc với sự tự do về thời gian, địa điểm và việc không cam kết (công việc ngắn hạn không có ích lắm trong việc giúp bạn hình thành tâm thế gắn bó).

Bản tính độc lập đi cùng những thói quen “không quá tốt”, chẳng hạn như (một chút) ích kỉ và việc quá chú tâm vào bản thân. Đây là những tính cách mà bất cứ chuyên gia hẹn hò nào cũng sẽ đưa vào hạng mục “khó hẹn hò”. Sự thật mất lòng, nhưng đúng vậy. 

Vậy thì sống sót thế nào?

Những cuốn sách luôn là người bạn đường lý tưởng, có lẽ vì thế dù có là kẻ lười đọc sách đến đâu, khả năng cao bạn sẽ bắt đầu hình thành thói quen đọc sách, và đọc bất cứ cuốn nào có thể tìm thấy ở hostel hoặc hiệu sách cũ. Bởi nếu không, bạn sẽ không biết làm gì để lấp đầy những khoảng thời gian trống khi chán làm việc, và khi không có một ai ở bên cạnh.

Nhiều người trong số Digital Nomad mà tôi biết thậm chí còn cảm thấy gắn bó với gia đình mình hơn khi bắt đầu cuộc sống phiêu bạt này. Vì đơn giản họ cần một sự kết nối vững chắc để biết mình vẫn còn thuộc về một tập thể, dù bé nhỏ nhưng có sự gắn bó máu thịt. Đó là nơi họ luôn nhận được những lời động viên, sự hỗ trợ hay chỉ đơn giản là những câu chuyện trò nhằm xoa dịu nỗi nhớ nhà. 

Tất nhiên, bạn không thể bỏ lỡ cơ hội “thực sự” được khám phá. Nhiều người đã quá quen với việc chỉ “đi” đến một địa điểm mới mà không buồn khám phá, với tâm thế hăm hở như họ đã từng. Vì thế, những quốc gia, những thành phố mới chỉ như một quán cà phê khổng lồ – nơi họ vác ba lô đến ngồi làm việc cả ngày và điều này cũng sẽ lặp lại tương tự như với những nơi khác.

Họ đã quên mất một điều, mục tiêu đầu tiên của họ cho sự đánh đổi cuộc sống an toàn là tìm kiếm những trải nghiệm mới, chứ không phải lại sống trong lối mòn theo-một-kiểu-khác so với cuộc sống cũ họ từng từ bỏ.

Vân Anh