Advice
Tôi nói gì khi nói về… Corona

POSTED ON: February 10th, 2020 12:06 PM by


Hầu hết mọi người tại thành phố tôi sống đều có ý thức đeo khẩu trang, cung cấp nước khử trùng ở không gian công cộng. Sau hai ba ngày “tự cách ly”, tôi bắt đầu cảm thấy khó thở vì sự bí bách trong bốn bức tường…

Tôi đã không ra đường trong hơn 2 ngày, thậm chí thèm cốc cà phê điên cuồng, tôi cũng phải gọi anh Grab mang đến tận dưới nhà.

Anh Grab xuất hiện với cái túi đựng cốc cafe trên tay. Tâm lý còn cảnh giác hơn cả tôi. Anh bịt khẩu trang kín mít, đưa cho tôi túi cà phê một cách thận trọng, nhất quyết không có bất cứ động chạm nào.

Nếu ở hoàn cảnh bình thường, tôi sẽ nghĩ chắc mình phải xấu gái vô duyên lắm để bị “xa lánh” cỡ vậy. Nhưng không, Corona đang ở ngoài kia!

Hóa ra anh Grab cũng sợ hãi dịch bệnh như tôi. Tôi đã nghĩ vậy khi vừa rửa tay bằng xà phòng sau khi nhận cốc cà phê từ người lạ mặt.

Với một đứa quan tâm đến vấn đề môi trường và hơn 10.000 VNĐ tiền phí vận chuyển như tôi, sự kiện gọi Grab có thể coi là trọng đại. Trọng đại như thế nào thì bạn hãy tưởng tượng tôi có thể đi bộ 2 cây số đến hàng café yêu thích. Tôi thà cứ thế ôm trái dưa hấu khi thấy cô bán hàng rong trên đường chứ nhất quyết không dùng bao nilong.

Nhưng cốc cà phê được chuyển tới với chiếc nắp nhựa đang đường hoàng chiếm lĩnh góc bàn làm việc đang nhìn tôi chằm chằm. Tôi gọi đó là cái giá phải trả cho cốc cà phê mùa Corona

Năm 2003, khi dịch SARS tràn đến, tôi còn là một đứa trẻ. Thú thực ngoài những bản tin thời sự tôi nhớ mang máng được trình chiếu trên TV, trong đầu tôi không có chút ý niệm gì về biến động thế giới ở thời điểm ấy.

Nhưng không phải ngẫu nhiên tờ New York Times, The Economist hay The Times mà tôi đọc hàng ngày liên tục so sánh cơn đại dịch kéo theo sinh mạng của hàng trăm người và khiến hàng ngàn người bị bệnh ở thời điểm này với dịch SARS năm nào.

Cùng xuất phát ở Trung Quốc, cùng lây qua đường hô hấp, cùng khiến người ta náo loạn đi tìm khẩu trang đến độ khẩu trang thành bị phá giá khiến cho nhiều người quay cuồng giữa cơn dịch bệnh và cơn hám lợi tức thời. Hai cơn đại dịch cùng lan rộng với tốc độ chóng mặt, cùng thế này và cùng thế nọ. 

Làm cho mục kinh tế ở một tờ báo, tính chất công việc đòi hỏi tôi nhìn vi rút Corona theo khía cạnh vĩ mô hơn: ảnh hưởng của đại dịch xuất phát từ một thành phố ở Trung Quốc tới tăng trưởng GDP Trung Quốc nói riêng và thế giới nói chung.

Đúng vậy, nếu bạn chưa bao giờ là người quan tâm đến kinh tế, có thể điều này sẽ khiến bạn có chút hoang mang. Tất cả những gì hiện ra trước mắt bạn trên màn hình máy tính khi cập nhật tin mới trên trang Facebook cá nhân có lẽ chỉ là những con số người chết hay nhiễm bệnh tăng dần lên, những biện pháp phòng ngừa chính thống cũng có, vu vơ cũng có…

Để hình dung ra một bức tranh toàn cảnh, hãy tưởng tượng mối quan hệ giữa Corona và nền kinh tế thế giới thông qua giá trị vật chất hiện hữu xung quanh ta. 

Starbucks đóng cửa hơn 2000 cửa hàng ở Trung Quốc, lợi nhuận của hãng giảm dẫn đến tình trạng bán tống tháo cổ phiếu ở giữa phố Wall. 

Apple tạm đóng cửa tất cả các cửa hàng và đóng băng hoạt động ở nhiều nhà máy nằm trong vùng nhiễm dịch khiến cho doanh số hãng này giảm đáng kể so với chỉ tiêu ban đầu. 

Dầu thô mắc kẹt trên biển bởi không thể neo cảng. 

Hàng loạt hãng máy bay cho nhân viên nghỉ không lương vài tuần trước lệnh cấm bay để bảo đảm tài chính… 

Việt Nam, đáng buồn thay, lại là một trong những quốc gia chịu ảnh hưởng nặng nề từ bệnh dịch tưởng chừng chỉ dừng lại ở đe dọa sức khỏe, đặc biệt ngành cao su, hàng không, du lịch và nông nghiệp, v.v.

Giờ thì bạn đã có một chút ý niệm rồi chứ? So với doanh thu hàng chục tỷ đồng bị chững lại của hàng loạt doanh nghiệp toàn cầu, 10.000 VNĐ chi phí để nhờ anh Grab mua hộ tôi cốc café đâu có đáng kể gì.

Chỉ có điều thực ra, việc tôi ở nhà hay đeo khẩu trang ra ngoài đường mua cà phê, thực ra cũng chẳng có nhiều khác biệt trong việc bảo vệ sức khỏe.

Thành phố tôi sống có tỷ lệ nhiễm bệnh rất thấp và hầu hết mọi người đều có ý thức đeo khẩu trang, cung cấp nước khử trùng ở không gian công cộng. Sau hai ba ngày “tự cách ly”, tôi bắt đầu cảm thấy khó thở vì sự bí bách trong bốn bức tường. 

Sự khác biệt duy nhất, mà theo tôi không chỉ có mình tôi, còn rất nhiều người, bạn bè tôi trên mạng xã hội hay cả những người lạ mặt, đó là tất cả đều mang trong mình nỗi sợ cố hữu.

An toàn thì hơn. Ở nhà cho xong. Tích trữ biết đâu cần dùng. Nỗi sợ ấy, có thể khi mới bắt đầu và với những luồng thông tin chính thống, sẽ được kiểm soát và được thích ứng dần với nhịp sống thường nhật vẫn phải vận hành.

Nhưng ở thế giới mà chúng ta đang sống, hay cụ thể hơn là thế giới mà tôi đang sống (thế giới chúng ta đang sống + công việc theo dõi tin kinh tế), cơn lo lắng vô hình căng phồng như trái bóng được bơm khí hidro. 

Mỗi ngày trái bóng phồng to hơn so với ngày hôm qua, tỉ lệ thuận với con số, thống kê, liên đới, lời cảnh báo, lời nhắc nhở, tin nhắn dán ở thang máy… Nó lơ lửng trong ta, chực chờ có thể nổ bất cứ lúc nào. Và thế là ôm trái bóng trong mình, tôi thà đặt Grab cho cốc cà phê của mình. 

Với trái bóng lơ lửng như vậy, các quốc gia đồng loạt ban lệnh đóng cửa biên giới, cấm bay hàng loạt, trong khi Tổ chức Y tế Thế giới khiến mọi người bàn tán về khuyến cáo không thể ngược đời hơn: việc mở cửa biên giới ngoài lãnh thổ Trung Quốc giúp kiểm soát độ phát tán dịch bệnh và giúp các nhà khoa học nhận định được phạm vi lây lan để có thể nhanh chóng nghiên cứu vaccine phòng bệnh và số lượng cần.

Khoa học có thể là khái niệm rất xa vời, với tôi và với bạn, nhưng khi tìm hiểu kỹ hơn với sự bình tĩnh nhất định, bạn sẽ thấy có những cách còn an toàn hơn để bảo vệ chính mình thay vì sợ bước chân ra đường (như tôi!), hay ngừng mọi hoạt động cuộc sống, hay tiếp tục bơm phồng trái bóng của mình bằng cách mỗi ngày click vào thông tin tiêu cực liên quan đến dịch bệnh. 

Ngày mai, tôi quyết định sẽ đeo khẩu trang và mang dung dịch rửa tay ra quán uống café. Tôi biết khí trời là thứ mình cần nhất, chứ không phải website cập nhật tỉ lệ phát tán đen ngòm trên màn hình máy tính của mình ngay lúc này.

Vân Anh