Advice
6 tháng ở Berlin và đây là đôi điều tôi học được

POSTED ON: November 12th, 2019 9:59 AM by


Khi đặt chân đến sân bay Berlin, tôi đã nghĩ đến Frances Mayes, nữ tác giả cuốn sách bán được hàng triệu bản Under The Tuscan Sun (Dưới ánh mặt trời vùng Tuscan).

Mayes quyết định ở lại nước Ý sau một lần đi ngang qua ngôi nhà bỏ hoang giữa vùng đồng quê Tuscan. Chỉ như vậy, một căn nhà xuống cấp. Ở một đất nước xa lạ. Mayes đã có quãng thời gian tuyệt vời và đáng nhớ đến mức cuốn sách của bà truyền cảm hứng cho biết bao người, và tôi là một trong số đó. 

Chỉ có điều, thay vì ở giữa vùng đồng quê nước Ý dưới ánh nắng mặt trời mùa hạ vàng như rót mật thì tôi đang loay hoay tìm bến tàu điện ngầm ẩn đâu đó dưới lòng đất, giữa cái lạnh âm độ mùa đông Berlin, trong ánh đèn mờ mịt. Để rồi 6 tháng sau đó, như một cuốn phim quay ngược, tôi đi lên khỏi tàu điện, ra sân bay. Hành lý lúc này đã đầy hơn với những điều vô hình: những bài học tôi thu nhặt sau 6 tháng trao đổi ở một trong những thành phố đáng sống nhất Châu Âu. 

Văn hóa và lịch sử luôn hiện diện miễn phí

Đúng vậy. Với 25 euro (giá dành cho sinh viên), tôi đã có thể dành hàng giờ đồng hồ trong rất nhiều viện bảo tàng ở khu Museum Island. Mỗi bảo tàng là một kho tàng. Điều kỳ diệu là tôi hoàn toàn có thể ghé thăm chúng nhiều lần, ngắm nghía từng bức họa, từng bức tượng điêu khắc, từng cổ vật từ thời Roman…

Một người bạn của tôi đã sống ở Berlin 8 năm trời, nhưng cô nói rằng đến bảo tàng vẫn là hoạt động ưa thích của cô hàng tuần vì nơi đây có quá nhiều thứ cần phải xem, chiêm ngưỡng và học hỏi. Berlin là thành phố của những điều như vậy, những nghệ sĩ đường phố, những bức tường rêu phong.

Chỉ cần bạn đi chậm lại, ngừng bước và quan sát, rất có thể đó sẽ là một sản phẩm của quá khứ, của hồi ức và của thăng trầm văn hóa. Đó cũng có thể là những bức vẽ graffiti trên mảng tường gạch một khu nhà cũ kỹ, và những lễ hội nhạc điện tử chỉ cách thành phố vài giờ đồng hồ di chuyển.

Tôi nhận ra đã rất lâu mình không ghé thăm những bảo tàng ở thành phố nơi mình sinh ra và lớn lên, đã có bao concert nhỏ diễn ra trên phố tôi đã bỏ qua. Nhưng vì sao nhỉ? Văn hóa và lịch sử luôn hiện hữu xung quanh ta, bạn thử nhìn quanh mà xem.

Phong cách quan trọng hơn xu hướng

Đúng là những cuốn tạp chí thời trang luôn chiếm vị trí ưu tiên ở những tiệm sách ở nhà ga Berlin Hauptbahnhof, những cô gái đi ngang qua tôi dường như không mấy quan tâm đến việc áp dụng chúng vào đời thực. Thời trang là một khái niệm không quá cụ thể, họ thậm chí có thể mặc những món đồ cũ mua ở cửa hàng “thrift shop” nào đó, miễn là chúng phù hợp với cơ thể và khiến họ thể hiện phong cách cá nhân.

Ở Berlin, tôi nhận ra những cửa hàng “thrift shop” thực sự là kho tàng, bởi bạn không chỉ tìm thấy những đôi converse đủ màu (bạn có biết converse nhìn sẽ đẹp hơn khi nó có dáng vẻ cũ kĩ không?), những chiếc túi tote trắng với đủ kiểu trang trí, những chiếc áo khoác denim từ ít nhất 2 thập niên về trước, hay những chiếc áo phông oversize bạn sẽ không thể tìm thấy ở những cửa hàng thời trang hiện nay.

Xu hướng trang điểm mới nhất ư? Những cô nàng ở đây sẽ khiến bạn ngạc nhiên bởi họ khá trung thành với một kiểu trang điểm tự nhiên và hữu dụng. Miễn là bạn có một phong cách riêng!

Chúng ta nên là bạn của môi trường

Bạn sẽ thấy những cửa hàng vegan ở khắp mọi nơi, và dù muốn hay không, tôi dần thay đổi thói quen ăn uống của mình với nhiều món ăn thuần thực vật hơn. Những sản phẩm hữu cơ có nguồn gốc thiên nhiên không đơn thuần chỉ là xu hướng mà đã trở thành thói quen mua sắm và là dòng sản phẩm phổ biến của nhiều hãng bán buôn lớn như DM hay Edeka, đặc biệt là những sản phẩm mỹ phẩm, thực phẩm.

Cửa hàng không rác thải đầu tiên trên thế giới cũng bắt nguồn từ Berlin. Đặc biệt hơn cả là những phiên chợ trời và chợ nông dân, nơi bạn có thể mang túi của mình chỉ để mua những trái táo chín mọng. Tất cả những yếu tố này đều nhắc nhở tôi rằng, chúng ta luôn có những sự lựa chọn tiêu dùng thân thiện với môi trường, và quay trở về với những sản phẩm tự nhiên là một trong những cách như vậy, dù bạn ở bất cứ đâu. 

Với một tâm trí rộng mở, sẽ chẳng có gì khiến bạn lạ lẫm

Ai đó đã nói rằng, chúng ta chỉ sợ những gì mình không biết. Và điều này hoàn toàn đúng. Ở thành phố này, hẳn bạn cũng sẽ như tôi, ngạc nhiên và đồng thời thích thú trước tấm băng rôn kéo dài che kín hết cả khu vực thi công.

Chuyện sẽ chẳng có gì nếu tấm băng rôn ấy không được thiết kế như một đoàn tàu, nơi mỗi toa tàu, là hình vẽ một cặp đôi đang hôn nhau: một chú gấu (biểu tượng của Berlin) đang hôn một con người, hai chàng trai, hai cô gái, hai người lớn tuổi. Ngay cả những thứ tưởng khô khan như tấm băng rôn ở công trường cũng có thể là cách sáng tạo truyền tải thông điệp về cộng đồng LGBT.

Đi khắp Berlin, tôi nhận ra sự khác biệt không phải yếu tố quá lớn lao ở đây, và học về chúng sẽ không chỉ khiến bạn mở mang đầu óc mà còn mang lại rất nhiều cảm hứng sống một cách văn minh hơn. 

Vân Anh