Advice
Cuộc sống ngắn ngủi, không có chỗ cho sự nuối tiếc

POSTED ON: October 27th, 2019 10:31 AM by


Đứng lên. Đặt bước chân đầu tiên ra khỏi vùng an toàn, từ bỏ cảm giác thoải mái mà nó đem lại. Cuộc sống này quá ngắn ngủi để bạn có thêm bất kỳ sự nuối tiếc nào nữa.

Có thể tuần trước, khi đi ăn cùng hội bạn thân, bạn lại gọi những món quen thuộc, vì bạn nghĩ rằng: “Chắc gì những món ăn mới sẽ ngon hơn.” Có thể bạn đã và đang làm công việc này, vị trí này ròng rã nhiều năm trời, vì bạn nghĩ rằng: “Chắc gì mình hợp với một công việc khác ngoài công việc này.”

3 năm trước.

Tốt nghiệp, ra trường, tìm kiếm một công việc phù hợp với ngành học – đó hẳn không chỉ là nỗi ám ảnh của riêng tôi mà còn là của hầu hết các cô cậu sinh viên năm 3, năm 4.

Một số bắt đầu đổ xô nhau tìm kiếm chỗ luyện TOEIC, IELTS để kịp ra trường đúng lộ trình học. Một số tích luỹ kinh nghiệm bằng những giờ làm thêm, các hoạt động xã hội.

Giả như tôi không biết ước mơ của mình là gì, chắc mọi thứ sẽ “dễ thở” hơn. Tôi sẽ lại tiếp tục lao mình tìm kiếm những cơ hội, để học hỏi, để khám phá bản thân, để trải nghiệm, để một ngày nào đó tôi sẽ thốt lên rằng: “Ồ! Hoá ra mình sinh ra là để…”.

Nhưng không.

Việc biết mình thật sự yêu thích và đam mê điều gì nhưng lại không đủ dũng khí để thực hiện nó còn đáng sợ hơn là việc không biết câu trả lời.

6 tháng trước.

Đợt thực tập cuối cùng đã chính thức khép lại. TOEIC cũng đã giải quyết xong. Việc còn lại mà tôi cần làm lúc này chính là tìm kiếm một nơi phù hợp để “gửi gắm” tấm thân.

Tôi không nhớ mình đã gửi (hoặc đúng hơn là… rải) CV của mình đến bao nhiêu công ty, doanh nghiệp. Nhưng tôi nhớ mình đã mất chừng hơn một tháng, mỗi ngày dành ra vài tiếng đồng hồ với hy vọng tìm được một nơi phù hợp.

2 năm rưỡi trước.

“Mong rằng đây sẽ không phải là quyết định sai lầm của mình,” tôi tự nhủ. 20 tuổi, lần đầu đi máy bay, một chuyến bay dài hơn 20 tiếng. Sau đó, tôi sẽ được đặt chân đến vùng đất mới, gặp gỡ con người mới. Tạm biệt những gì ở lại, 6 tháng sau chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi.

Hôm nay.

Cuối cùng thì tôi cũng đã tìm được một nơi phù hợp để “gửi gắm” tấm thân của mình. Sau gần cả thập kỷ tìm hiểu, khám phá, phủ nhận, đấu tranh tư tưởng và… chấp nhận, cuối cùng, tôi cũng đang làm công việc đúng sở thích và năng lực.

Giả như 3 năm trước, tôi chọn cho mình con đường như những bạn sinh viên khác thì tôi ngày hôm nay sẽ như thế nào? Liệu rằng tôi có ngồi đây, làm công việc mình hằng mơ ước và sống một cuộc sống hạnh phúc? Nhưng tôi biết mình sẽ hối hận lắm nếu bỏ lỡ lần kéo vali đi bộ lúc 12 giờ đêm giữa tiết trời rét buốt của Milan mùa đông năm đó. Cả bức thư tay viết vội, gửi cho ông bạn già sát khu ký túc xá mà chắc ông không nhớ tôi là ai, cả lần ngủ quên trên chuyến Flixbus hơn 2 tiếng đồng hồ rồi lạc đến vùng ngoại ô nước Đức, cả buổi tối một mình lang thang trên những con phố của Paris…

Giả như 3 năm trước, tôi không đủ can đảm để chọn cho mình một bước lùi thì tôi ngày hôm nay sẽ như thế nào? Có phải định nghĩa “một nơi phù hợp” đối với tôi vẫn chỉ là một nơi có máy điều hoà hoạt động tốt, mỗi ngày luôn được sếp đãi trà sữa, cuối tháng “ting ting” lương về đúng hạn? Có phải tôi sẽ không có dịp ngồi lại cùng người thầy dạy môn “Creativity and Creative Writing” mà nói rằng: “Thầy ơi, cuối cùng thì con biết con muốn gì rồi. Và con sẽ can đảm để theo đuổi chúng”.

Cuộc sống ngắn ngủi lắm.

Quá ngắn để bạn có thêm bất kỳ sự tiếc nuối nào nữa.

Cách đây một tháng, tôi hay tin một cậu bạn cùng trường đã hy sinh thân mình khi cứu người đuối nước trong hành trình chinh phục cực Đông. Trước ngày ra đi, cậu vẫn chia sẻ lên trang cá nhân của mình cái hẹn với vùng đất châu Phi.

Cách đây vài ngày, tôi hay tin một cô bé cùng trường đã qua đời sau nhiều năm đấu tranh với  căn bệnh ung thư xương. Em, cô bé Hà Nội tài giỏi, ấm áp, ấp ủ giấc mơ vào Sài Gòn sinh sống và lập nghiệp.

Cậu bạn ấy, cô bé ấy, chúng ta, không ai biết được rằng mình còn bao nhiêu thời gian để sống. Giá mà chúng ta biết được mình còn bao nhiêu thời gian. Nhưng, sự thật thì, chúng ta không thể biết rằng mình còn chính xác bao nhiêu.

Tôi thường nghĩ nhiều về sự nuối tiếc.

Những ngày cuối cùng ở châu Âu, tôi vẫn chưa kịp ghé quán bia mà cả bọn chúng tôi thường hay ghé, chưa kịp ghé H&M để gom nốt những món đồ đang sale-off, chưa kịp ghé qua tiệm sách Shakespeare and Company, vì tôi nghĩ rằng: “Mình còn nhiều thời gian.” Thời sinh viên, tôi đã lỡ mất cơ hội để tham gia cộng tác với một hãng truyền hình lớn vì suy nghĩ: “Mình chưa đủ năng lực.” Cũng chỉ vì suy nghĩ đó, tôi cũng đã lỡ mất tấm vé vào ngôi trường cấp ba mơ ước.

Nhưng, cuộc sống ngắn ngủi lắm. Quá ngắn để bạn có thêm bất kỳ sự nuối tiếc nào nữa.

Leo núi. Nhảy dù. Chơi tàu lượn siêu tốc. Du lịch một mình. Tỏ tình với crush. Mặc chiếc áo thun ba lỗ ra ngoài giữa trời đông rét lạnh. Từ bỏ công việc nhàm chán hiện tại. Gõ cửa công ty mơ ước.

Ăn món ăn mà mình vẫn hay gọi, làm công việc mà mình vẫn đang làm – tất cả đem lại cho chúng ta cảm giác an toàn, thoải mái và dễ chịu. Nhưng chúng ta sẽ không biết được rằng mình có thể bỏ lỡ những gì nếu không bắt đầu làm những gì mà mình chưa từng làm. Biết đâu chừng, chúng ta sẽ bỏ lỡ bao nhiêu trải nghiệm, cuộc trò chuyện, con người thú vị nếu không dũng cảm vượt qua sự lo âu và sợ hãi.

Hẳn tôi sẽ không biết mình “trâu lì” đến cỡ nào nếu không có dịp kéo vali suốt quãng đường dài trong tiết trời rét buốt ở Milan. Hẳn tôi sẽ không được dịp chiêm ngưỡng khung cảnh đồng quê tuyệt đẹp chốn quê hương đồng hồ cúc cu nếu không ngủ quên trên chiếc xe buýt Flixbus đó suốt hai tiếng. Hẳn tôi sẽ không “ngộ” ra mình có đam mê to lớn thế nào với ngành báo chí nếu không “pause” 6 tháng của mình và chấp nhận ra trường trễ hạn để làm chuyến exchange qua châu Âu. Hẳn tôi sẽ không thể viết những dòng này và chia sẻ đến bạn nếu tôi không dám nói lời từ chối với một công ty quảng cáo, mặc kệ nỗi sợ hãi và tự ti để “gõ cửa” Barcode – tạp chí yêu thích của mình.

 “Tàu trú trong bến cảng luôn an toàn, nhưng đó không phải là mục đích mà con tàu được tạo nên”.

Đã đến lúc nhổ neo, giăng cao ngọn buồm và bắt đầu hành trình khám phá thế giới, khám phá chính mình. Đã đến lúc lên cho mình một danh sách những điều nhất định phải làm trong đời, dù đó là những điều khiến cho bạn sợ hãi nhất.

Từng bước nhỏ, hãy thực hiện chúng, xoá chúng ra khỏi danh sách. Và lại tiếp tục lên danh sách mới, thực hiện chúng. Rồi bạn sẽ nhận ra rằng, những điều khiến bạn sợ hãi hoá ra không đáng sợ như bạn từng nghĩ.

Cuộc sống ngắn ngủi lắm. Quá ngắn để bạn có thêm bất kỳ sự nuối tiếc nào nữa.

Trang Hình