Gửi cô gái từng là chính tôi

POSTED ON: October 20th, 2019 11:54 AM by


Tôi đã vừa cười vừa khóc khi xem Frances Ha. Frances Ha, một cô gái 30 tuổi lạ lùng nhưng chân thực hơn bất cứ nhân vật nào khác tôi biết trên phim ảnh.

Hãy tưởng tượng một cô nàng vụng về, không đủ giỏi để nhận được công việc mình yêu thích và đam mê, không đủ nữ tính để có được một anh bạn trai mới, mọi quyết định Frances đưa ra đều nghe có vẻ rất hợp lý, rất ngẫu hứng ở thời điểm đó. Với những người khác, kết quả của những chuỗi hành động và quyết định này có thể sẽ đem lại kết quả tốt đẹp. Nhưng với Frances Ha, dường như chuỗi phản ứng trở thành hiệu ứng domino, khó khăn này nối tiếp khó khăn khác, New York nơi cô sống không còn là mảnh đất hứa, người bạn gái thân thiết nhất không còn là người cô có thể ở bên cạnh…

Không mất nhiều thời gian để tôi nhận ra Frances chính là tôi, ở nhiều chứ không phải một thời điểm trong đời. Một cô gái là tôi, là bạn, là một nửa thế giới, chúng ta “chẳng may” lại là một nửa mang quá nhiều cảm xúc và sự nhạy cảm.

Một cô gái là tôi, những năm cấp 3 chính là cô nàng tomboy đích thực. Bởi trong khi bạn bè được ngưỡng mộ và hội con trai để ý, tôi lại là đứa được mặc định “chẳng nữ tính chút nào”, “đã xấu lại còn kiêu”. Những điều ấy đồng nghĩa với việc tôi chẳng việc gì phải thay đổi ánh mắt của những người khác, rằng nếu tôi là chính tôi, thì tôi sẽ mặc gì tôi thích, tôi sẽ nam tính đến mức tôi thích… Nhưng tôi sẽ nhận ra sau những năm tháng lớn lên, được là chính mình không đồng nghĩa với việc ngừng hoàn thiện bản thân để trở thành phiên bản của chính mình khiến bạn ngưỡng mộ. Suy nghĩ tomboy không đồng nghĩa tôi không thể thể hiện sự nữ tính bằng một chiếc chân váy thay vì quần bò áo thun. Và tôi đã không thể biết mình từng trải qua giai đoạn bị body shaming (khi điều đó còn chưa được định nghĩa) để có thể phản ứng lại những bình luận này theo cách tích cực nhất.

Nhưng cô gái là chính tôi ơi, bạn sẽ nhanh chóng nhận ra vẻ đẹp là một trong những khái niệm mơ hồ nhất. Bạn có thể nghĩ làn da của mình quá nâu, gò má của mình quá cao, bờ môi của mình không mỏng mạnh… với một số người, họ sẽ không coi đó là nét đẹp. Nhưng với một (cơ số) người khác, đó là tất cả những gì họ tìm kiếm giữa một rừng người thể hiện cùng một chuẩn mực về cái đẹp: da trắng, gò má và sống mũi thanh tú… Tôi chỉ nhận ra điều này khi bước sang tuổi 19 và bắt đầu tiếp xúc với nhiều người hơn, ở nhiều nền văn hóa hơn, chỉ để nghe những lời khen ngợi lần đầu tiên trong đời vì chính những điểm tôi nghĩ không đẹp. Tôi nhận ra nét đẹp không bao giờ có thể được và không nên được đóng khung, rằng dù có nỗ lực thế nào để hòa nhập cùng một chuẩn mực và thi hiếu số đông, điều này không nhất thiết đồng nghĩa với việc bạn sẽ xinh đẹp với những chuẩn mực hay thị hiếu khác.

Ngoài vẻ đẹp của sự tự tin.

Bởi khi bạn tự tin và thoải mái khi là chính mình, với tất cả những gì mình có ở phiên bản hoàn thiện dần, đó là lúc những lời bình luận sẽ bị dập tắt, bởi bạn biết giá trị bản thân sẽ là yếu tố quyết định tất cả, bởi bạn biết một chút nam tinh là yếu tố khiến sự nữ tính được tôn vinh và khiến cuộc sống muôn màu hơn. Frances Ha sẽ mãi là cô nàng lập dị, và có chàng trai vẫn chờ cơ hội để tỏ tình.

Gửi cô gái từng là chính tôi, tôi biết ở thời điểm nào đó trong quá khứ, bạn đã nhìn xung quanh và nghĩ rằng, tại sao mình không thể “chìm vào tình yêu” theo cách sến súa mà thiên hạ đặt cho việc có một anh bạn trai. Và sự thiếu vắng những anh chàng xung quanh chắc hẳn là dấu hiệu cho thấy bạn là kẻ cô đơn nhất, lạc lõng nhất, và hẳn bạn phải có vấn đề gì đó. Bạn sẽ không biết rằng, cũng như Frances Ha, bằng cách này hay cách khác, dù có một người bạn trai hay không, bạn cũng sẽ phải đối mặt với rất nhiều thời điểm chỉ có chính mình.

Và bạn sẽ nhận ra rằng đó là món quà lớn nhất một cô gái có thể dành tặng cho mình. Những cô nàng cảm thấy thoải mái với cảm giác cô đơn là những cô nàng đủ mạnh mẽ và cương quyết để loại ra những người không còn có sự kết nối với họ hay chỉ mang lại nguồn năng lượng tiêu cực cho họ. Bởi bạn sẽ dần cảm thấy thoải mái với chính mình mà không phải lo âu thái quá về việc mình có được chấp nhận bởi số đông không. Bạn sẽ có cảm quan rất rõ ràng về bản thân, niềm tin cũng như nguyên tắc riêng. Bởi việc không có ai đó bên cạnh đồng nghĩa với việc bạn sẽ trở nên linh hoạt và thích nghi với mọi tình huống bất ngờ xảy đến, bạn không cần ai đó bao bọc, bảo vệ mình, bởi bạn đã được rèn luyện. Sẽ không có tình huống nào khiến bạn gục ngã, bởi bạn đã hình thành kĩ năng giải quyết vấn đề tuyệt vời.

Frances đã gặp khủng hoảng, cô không có một thứ gì cả. Cô rơi không trọng lực. Cô gặp liên tiếp thất bại này lẫn sự thất vọng khác. Nhưng cũng chính cô phải là người tìm ra giải pháp, cô chấp nhận những gì mình có, cô lắng nghe ý kiến của người khác, cô biên đao vở múa đầu tiên trong đời. Cô bắt đầu có đủ tiền thuê nhà cho chính mình. Tất cả những điều ấy sẽ không thể xảy ra nếu Frances không đối diện với tất cả, một mình!

Nhưng cô gái từng là chính tôi à, dù có tự nhủ với chính mình rằng bạn mạnh mẽ đến thế nào, cũng đừng giấu giếm giọt nước mắt khi xem bộ phim khiến bạn cảm động, hãy đừng che đậy hay tránh né khi trái tim tan vỡ, hãy đừng cảm thấy quá quen thuộc với sự cô đơn mà chối bỏ những người tuyệt vời muốn bước vào cuộc sống của bạn.

Dù thế nào, tôi cũng tự hào về bạn. Bạn gặp phải biết bao rắc rối, và những rắc rối vẫn tiếp tục xuất hiện, nhưng tôi của ngày hôm nay sẽ luôn biết ơn cô gái là bạn. Bạn đã không ngừng quan sát, học hỏi và tìm hiểu chính mình. Những cuốn sách bạn đọc khiến tôi có một niềm đam mê. Quyết định bạn đưa ra đã mở cho tôi một lối đi hoàn toàn khác với những gì bạn từng tưởng tượng.

Nên, hãy cứ là bạn ở thời điểm đó. Và đừng thay đổi gì cả.

Vân Anh