Advice
Thử thách chấp nhận lời từ chối: Bạn dám thực hiện không?

POSTED ON: October 14th, 2019 6:42 PM by


Cùng Barcode lắng nghe những chia sẻ từ cô nàng Marianne Power – một cô nàng Freelancer Writer để xem cô đã có những trải nghiệm hay ho nào trong thử thách chấp nhận lời từ chối kéo dài trong một tháng này nhé.

Tất cả chúng ta có lẽ đều có chung một nỗi sợ – nỗi sợ bị từ chối. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta gạt bỏ nỗi sợ này qua một bên, và bắt tay vào thực hiện những điều khiến chúng ta sợ hãi? 

Cùng Barcode lắng nghe những chia sẻ từ cô nàng Marianne Power – một cô nàng Freelancer Writer để xem cô đã có những trải nghiệm hay ho nào trong thử thách chấp nhận lời từ chối kéo dài trong một tháng này nhé.


Tôi dành bốn tiếng đồng hồ cuối cùng để lén nhìn một anh chàng trong quán cà phê. Tôi giả vờ như đang làm việc, nhưng thực chất thì tôi đang cố gắng lấy hết can đảm để bắt chuyện với anh. Vẻ ngoài điển trai và tri thức khiến tôi không thể nào rời mắt khỏi anh ấy. Anh đang hí hoáy ghi chép trong quyển sổ tay của mình, chắc là viết một quyển sách hay lên một kịch bản hay ho nào đó. Thỉnh thoảng, ánh mắt của tôi và anh ấy chạm nhau. Dù không thể nhìn thấy, nhưng tôi đoán chắc là hai má của mình đang đỏ bừng lên vì ngại. 

Tôi gửi một tin nhắn cho cô bạn cùng phòng để xin ý kiến. “Đứng lên và chào hỏi anh ấy ngay lập tức đi”, cô ta trả lời.

“Nhưng mà, tao sợ”, tôi trả lời. 

“Đừng nói nữa, làm ngay đi”.

Và sau đó, bằng tất cả trái tim “đầy caffeine”, chân tay run rẩy, tôi đã tiến đến bàn của anh ấy. Anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau. Trong thoáng chốc, tôi tưởng trái đất ngừng quay mất rồi. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận sự từ chối.

Tôi – một người đàn bà tuổi băm, độc thân và luôn tìm kiếm sự cứu vãn trong những quyển sách “self-help” – đang thử thách chính bản thân mình. Tôi đã liều mình nhảy dù từ máy bay, đi làm người mẫu khoả thân, và thậm chí là còn biểu diễn buổi hài độc thoại.

Tôi đang bắt đầu cải thiện chính mình bằng cách thách thức bản thân sao cho luôn bị người khác từ chối mỗi ngày. Nghe có vẻ hơi… buồn cười và khó hiểu, đúng không?

Chúng ta đang sống trong nỗi sợ hãi bị từ chối. Chúng ta chìm đắm đến độ, chúng ta không thể có được những gì mà mình hằng ao ước cũng chỉ bởi nỗi sợ đó – dù đó là khát khao được thăng tiến, có được một anh bạn trai tử tế hay chỉ đơn giản là kết bạn. Bằng cách chủ động những gì mình có thể học được sau những lần bị từ chối, tôi đã nhận ra một điều rằng, sự từ chối không thể nào hạ gục được mình; và hầu hết, mọi người sẽ nói “có” nhiều hơn bạn nghĩ. 


Tôi đã bắt đầu bằng những lần từ chối nhỏ nhặt, chẳng hạn như đề nghị được tặng thêm thức uống miễn phí tại quán bar và mặc cả với cửa hàng bán điện thoại. Tôi cũng chẳng nhớ mình đã tổn thương như thế nào khi nhận được câu trả lời là “không”. Thỉnh thoảng, tôi cảm thấy mình thật khó ưa và thậm chí là tham lam khi có những đòi hỏi như vậy. 

Tôi “xin chào” với những người lạ trên đường, đổi lại, họ nhìn tôi với ánh mắt dành cho một người điên. Mặc dù tôi biết mình sẽ không bao giờ có cơ hội gặp lại những người này, nhưng sự chối từ của họ thực sự tổn thương tôi. Tôi không muốn họ nghĩ rằng tôi là kẻ dị hợm. Không hề. Nhưng đây là một cuộc thí nghiệm, và tôi phải tập làm quen với điều ấy. 

Ý kiến của người khác nắm giữ vai trò rất quan trọng, bởi nếu tua ngược dòng thời gian trở về thời tiền sử, bạn và tôi đều sẽ thấy một điều rằng, sự sống còn của chúng ta phụ thuộc vào sự chấp nhận của cộng đồng. Nếu chúng ta không là một phần của tập thể, thì cái kết dễ hiểu, dù sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra đó là, chúng ta sẽ bị tấn công bởi những con hổ răng kiếm.

Đó cũng là lý do mà vì sao ngày nay, thậm chí là hàng ngàn năm sau, sự từ chối cũng có thể đem lại cảm giác như… cái chết, dù rằng đó chỉ là một việc nhỏ nhặt như có ai đó không trả lời email của bạn. 

Tôi lại tiếp tục cuộc thử nghiệm của mình. May mắn thay. Mọi thứ đang trở nên tốt đẹp hơn. 

Một buổi sáng đẹp trời, tôi dạo quanh khu sân bóng rổ và xin nhập bọn với các cậu nhóc. Tôi (lại) tiếp tục nghĩ, hẳn là các em ấy sẽ nhìn tôi như nhìn một mụ già điên. Nhưng không. “Tất nhiên rồi!”, và trước khi bắt đầu nhập cuộc, các em đã dành ra hẳn 20 phút để hướng dẫn tôi những kỹ thuật căn bản.  

Khi tôi kể cho các em nghe về những gì mình đang thử nghiệm, các em ấy bắt đầu chia sẻ hành trình tán tỉnh gian nan của mình với kết quả nhận được là cú “đá đít” không kịp trở tay. Tôi lại kể cho các em ấy nghe về rằng tôi cũng đã cố gắng bắt chuyện với một vài anh chàng. “Không có anh chàng nào từ chối chị đâu”, một nhóc nào đó lên tiếng. Tôi lấy làm vui thích. “Đúng rồi, bởi vì, ngay cả khi anh ta không thích chị thì anh ấy cũng muốn lấy được chút gì đó từ chị”, một cậu bé khác lém lỉnh chêm vào. Hay lắm nhóc con!

Tôi thực sự thích thú với cuộc trò chuyện ngày hôm ấy với các cậu bé tuổi teen. Vì sao ư? Vì sau tất cả, chúng ta đều giống nhau. 

Tôi muốn gia nhập với ban nhạc chơi trong quán bar mà mình hay lui tới, họ đồng ý và tôi đã có vài phút “toả sáng” trên sân khấu để gảy dây bass. Tôi “tự mời” chính mình đến chung vui cùng những người xa lạ trong một nhà hàng nhỏ. “Bạn bè chán tôi nên bỏ rơi tôi cả rồi, tôi có thể nhập tiệc cùng mọi người được không?” Tôi hỏi. “Dĩ nhiên rồi”, họ trả lời. Chúng tôi đã thưởng thức bữa tiệc cùng nhau, và tôi đã học hỏi thêm được nhiều điều hơn là “làm thế nào để tán tỉnh một anh chàng sáu múi”. 

Thử thách chấp nhận sự từ chối đã đem lại cho tôi nhiều cuộc trò chuyện, nhiều mối quan hệ và nhiều trải nghiệm mà tôi từng cho là mình sẽ không bao giờ có được. Và dĩ nhiên, để có được những “hoa thơm quả ngọt”, tôi phải đối mặt với những lời từ chối, một cách chuyên nghiệp nhất.

Là một Freence Writer, đáng lý ra, tôi phải luôn tìm kiếm những nhà xuất bản mới để có thêm cơ hội cho bản thân mình, nhưng tôi không bao giờ có được sự tự tin. Thế nhưng, nhờ thử thách chấp nhận lời từ chối này, tôi đã dám gửi email cho những Biên Tập Viên mà tôi có địa chỉ email. 

Tôi đã đưa ra một lời đề nghị táo bạo nhất mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến đó là tham gia phụ trách một chuyên mục nhỏ hàng tuần có tên: “Những điều nhỏ bé có thể giúp bạn trở nên hạnh phúc hơn”. Tôi đã mong chờ sự im lặng. Nhưng bạn biết không, kết quả không thể tin được, đã có một Biên Tập Viên chia sẻ rằng cô rất ấn tượng với bài viết của tôi.

Ba tuần sau, chuyên mục đầu tiên của tôi được xuất hiện. Và hiện tại, nó vẫn được duy trì hàng tuần. Chuyên mục ấy nhỏ xíu thôi, có kích thước chỉ bằng một hộp diêm, nhưng mặc kệ, ai quan tâm chứ? Quan trọng là tôi đã có một cột báo hàng tuần! 

Thử thách chấp nhận lời từ chối đã khiến cho sự nghiệp của tôi thay đổi, và bạn cũng sẽ làm được điều đó. Bằng cách dám hỏi những gì bạn muốn, bằng cách tiếp tục gõ cửa ngay cả khi bạn nhận được câu trả lời là “Không”, đừng nản chí, hãy cứ tiếp tục.

Tôi chưa bao giờ tự tin khi đối diện với một người khác giới. Thường thì tôi không thể nào nở một nụ cười trước mặt anh chàng mà tôi có cảm tình, chứ đừng nói chi đến việc trò chuyện cùng anh ấy. Tôi đã quá bận rộn để nghĩ đến việc tôi đã không hoàn hảo như thế nào – rằng số đo ba vòng của tôi chưa đủ hấp dẫn, tóc tôi chưa đủ vàng hay tôi chưa đủ xinh đẹp.

Tôi sợ đối diện với lời từ chối, tôi sợ mình sẽ không thể chịu đựng được. Lời từ chối chẳng khác nào lời khẳng định cho tất cả những điều tồi tệ nhất của bản thân tôi. Tôi đã trốn chạy nó hoàn toàn. Cho đến khi tôi biết được thử thách chấp nhận lời từ chối này. 

Sau vài giây bốn mắt nhìn nhau, anh chàng Beardy đã dành tặng tôi một nụ cười. Anh hỏi tôi có muốn ngồi ở chiếc ghế đối diện hay không. Tôi đã trả lời là: “Có”. 


Anh ấy đưa tay ra và bắt đầu giới thiệu tên với tôi, nghe giống như tiếng Hy Lạp vậy. Tôi hỏi anh có phải người Hy Lạp hay không. Anh nói đúng. Rồi anh lại hỏi tôi có biết nói tiếng Hy Lạp hay không. Tôi nói không. Anh hỏi tôi rằng đã bao giờ tôi đặt chân đến đất nước đó hay chưa. Tôi ấp úng kể anh nghe cái nóng ở Athens mà tôi từng trải qua cách đây khác lâu. Anh bật cười, và sau đó, chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện đúng nghĩa.

Khi quán cà phê chuẩn bị đóng cửa, anh hỏi tôi rằng tôi có muốn đi đâu đó để uống chút rượu vang hay không. Chúng tôi cùng nhau ghé quán bar. Anh kể rằng, anh cũng để ý tôi, và anh nghĩ mình sẽ hối hận lắm nếu không bắt chuyện cùng với tôi.

Anh bật mí, anh sẽ “say hello” với người phụ nữ nào mỉm cười với anh ấy ba lần. Điều này đã khiến cho tôi tự hỏi rằng: “Tôi đã luôn nghĩ rằng các cô gái có thể nói chuyện với những chàng trai lạ là vì họ xinh đẹp và gầy hơn mình. Nhưng có phải là vì họ đã mỉm cười nhiều hơn tôi hay không?” 

“Anh đã hơi mất bình tĩnh khi em tiến gần anh. Tim anh đập rộn ràng như chuẩn bị nhảy ra khỏi lòng ngực,” anh thú nhận. Tôi đã vô cùng ngạc nhiên – trông anh bình tĩnh thế cơ mà. Có phải anh luôn như vậy anh không? 

Anh cười to: “Không, không hề. Chỉ khi gặp những gì đẹp đẽ nhất, tim anh mới như vậy thôi. Mà cũng rất lâu rồi, anh mới như thế đó chứ.” 

Tôi tự hỏi bản thân mình rằng có phải tất cả những gì tôi từng nghĩ về đàn ông, và cuộc sống này, đều sai hay không. Tôi đã từng được đánh giá rằng mình không phải là mẫu người đàn bà lý tưởng của cánh đàn ông, nhưng có phải đây không hẳn là sự thật?

Tôi nhận ra rằng ngoại trừ nỗi sợ bị từ chối của mình thì hầu như tôi không bao giờ bị từ chối vì tôi đã mất nhiều năm để trốn tránh nó – cả về công việc, tình bạn và tình yêu. Và tôi chợt nhận ra, không ai khác chính là tôi, người đã đưa ra nhiều lời từ chối nhiều lần nhất trong cuộc đời của chính mình. Tôi phải dừng lại điều đó thôi.

Sau đêm rượu, anh đã tiễn tôi đến trạm xe lửa, dành tặng tôi một nụ hôn và hỏi rằng tôi có muốn cả hai gặp lại nhau hay không. Tôi chợt ngộ ra một điều, cuộc sống có thể thay đổi ngay từ phút giây mà chúng ta ngưng đổ lỗi và dám làm những điều khiến cho ta sợ hãi, dù đó chỉ đơn giản là một câu nói “Xin chào”. 

Trang Hình (Theo Harpers Bazaar)