Lifestyle / Movie-TV
Chung Chí Công: Học cách chấp nhận những biến cố là một phần tất yếu của cuộc sống

POSTED ON: October 8th, 2019 3:11 PM by


Bước qua ngưỡng cửa của The Hummingbird Cafe Saigon – một không gian thanh bình, tách biệt hoàn toàn với phố thị Sài Gòn nhộn nhịp và xô bồ vào buổi trưa mùa thu, không khó để biên tập viên Barcode nhận ra anh Chung Chí Công. Anh hiện đang là giảng viên trường Đại học Hoa Sen, đồng thời cũng là đạo diễn và đồng biên kịch của bộ phim “Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi”. 

Cặm cụi với chiếc laptop, ban đầu anh không nhận ra sự hiện diện của tôi. Có lẽ những ngày đầu tháng 10 này là khoảng thời gian bận bịu nhất của cả ekip khi tất cả đang nỗ lực “cứu sống” đứa con tinh thần của mình. Bởi giờ đây, vòng đời của phim chỉ được tính bằng ngày, thậm chí là từng giờ, chứ không phải là hai ngày, ba ngày hay một tuần nữa.

Giờ đây, vòng đời của phim chỉ được tính bằng ngày, thậm chí là từng giờ, chứ không phải là ba ngày hay một tuần nữa

Anh nghĩ gì khi tác phẩm của mình nhận được những lời đánh giá như “Thất bại ở trailer”, “Quảng bá chưa đủ hấp dẫn”, “Bộ phim quá bám sát bối cảnh Sài Gòn, chẳng lẽ phim chỉ dành cho những ai hiện đang sinh sống ở Sài Gòn?”, “Diễn xuất chưa thật sự thuyết phục”? 

Tại thời điểm thực hiện, anh và ekip cho rằng đó là những thứ tốt nhất mà cả nhóm có thể làm. Tuy nhiên, sau khi nhận được những phản hồi từ khán giả, anh cho rằng có những điều nếu chọn hướng đi khác hơn một chút thì có lẽ tình hình của bộ phim sẽ khả quan hơn.

Chẳng hạn như trong quá trình dựng trailer, cả nhóm đã cố gắng truyền tải thông điệp của bộ phim: “Lớn rồi, biết mình sai rồi”. Nhưng do tập trung quá nhiều vào thông điệp mà bọn anh đã vô tình bỏ lửng cảm xúc của người xem. Cảm xúc mới là yếu tố nên được ưu tiên hàng đầu, vì đó mới là thứ chạm đến trái tim người xem và có thể lan tỏa đến công chúng. Thông điệp thì nên nhường lại cho khán giả cảm nhận sau khi thưởng thức bộ phim. Đó là một trong những bài học mà anh cần rút kinh nghiệm cho những dự án tiếp theo.

Cảm xúc mới là thứ chạm đến trái tim người xem và có thể lan tỏa đến công chúng

Bộ phim có bao nhiêu tầng nghĩa? “Trầm cảm” có phải là ẩn ý đằng sau bộ phim? 

Chúng ta chỉ có thể vượt qua khó khăn khi biết chấp nhận bản thân và dũng cảm đối diện với vấn đề của mình. Đó chính là tầng nghĩa sâu hơn mà anh muốn truyền tải qua bộ phim này. 

Đúng là nhân vật Tâm (nam chính) trong bộ phim bị trầm cảm. Thế nhưng, anh không muốn sử dụng câu chuyện đó để truyền thông. Khán giả nên đến rạp thưởng thức bộ phim để nhận ra rằng Tâm đã trầm cảm rồi vượt qua nó như thế nào. 

Anh và ban biên kịch cũng đã xây dựng tâm lý nhân vật rất chi tiết, sao cho nhân vật nữ là phiên bản trưởng thành của nhân vật nam, nhân vật nam là phiên bản thuở ngây thơ, dại khờ của nhân vật nữ. Họ tìm thấy sự đồng cảm nên chọn đồng hành cùng nhau. Người này là tấm gương phản chiếu người kia, nhưng vào một thời điểm khác. Đó cũng là lý do tại sao anh sử dụng nhiều cảnh quay qua gương.

Trước khi sản xuất bộ phim này, anh đã từng đảm nhận vị trí biên kịch (screenwriter) và thiết kế mỹ thuật (production design) trong bộ phim “Nhắm mắt thấy mùa hè”. Vậy đâu là lý do khiến anh thử sức với vai trò đạo diễn trong bộ phim “Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi”?

Có một câu nói mà anh khá tâm đắc từ anh Phan Xine: “Nếu bạn muốn trở thành nhà làm phim thì trước hết hãy bắt tay làm phim!”. Tham gia sản xuất “Nhắm mắt thấy mùa hè” cũng là một phần trong hành trình làm phim của anh. Việc thử sức với vai trò đạo diễn, đồng thời cũng là biên kịch và dựng phim cho “Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi” xuất phát từ khát khao được kể một câu chuyện trọn vẹn, không qua bất kỳ lớp màng lọc nào, từ khi tác phẩm còn nằm trên mặt giấy, cho đến lúc thành hình trên trường quay và bản dựng phim. 

Anh có rút kinh nghiệm từ những lời nhận xét trước đó dành cho bộ phim “Nhắm mắt thấy mùa hè” (chẳng hạn như: kịch bản khiên cưỡng, sắp đặt; kịch bản, kể chuyện và xây dựng nhân vật khiến mạch cảm xúc của bộ phim lơ lửng và không “chạm” được khán giả) trước khi sản xuất bộ phim này? 

Anh không muốn so sánh hai bộ phim với nhau, vì mỗi dự án đều có những mục tiêu riêng. Với “Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi”, mục tiêu của anh là tìm cách kể câu chuyện về hai người trẻ ở giai đoạn lưng chừng cuộc đời, trong bối cảnh Sài Gòn – một thành phố rất năng động nhưng cũng rất dễ đào thải những cá nhân không phù hợp.

Do mục tiêu, bối cảnh, đối tượng và độ tuổi của hai dự án hoàn toàn khác nhau, nên ngoài việc học hỏi kinh nghiệm từ “Nhắm mắt thấy mùa hè”, anh cũng rút được nhiều kinh nghiệm hơn trong khâu sản xuất cho dự án lần này. 

“Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi” là câu chuyện về hai người trẻ ở giai đoạn lưng chừng cuộc đời, trong bối cảnh Sài Gòn

Anh nghĩ gì về khoảng cách giữa phim nghệ thuật và phim thương mại tại Việt Nam?

Anh nghĩ, người làm phim lẫn giới truyền thông đừng nên phân biệt phim nghệ thuật hay phim thương mại nữa. Hãy dùng một từ duy nhất, đó là “phim”, cho tất cả các bộ phim nói chung. Bản thân phim ảnh cũng là một ngành nghệ thuật, như mọi người vẫn hay gọi đó là môn nghệ thuật thứ bảy là vậy. 

Điều gì khiến anh hạnh phúc nhất trong suốt quá trình sản xuất bộ phim này?  

Anh em trong ekip tin tưởng, đồng lòng và cùng nhau cố gắng vượt qua những khó khăn để tạo ra một sản phẩm hoàn chỉnh, với anh, đó là điều hạnh phúc nhất. 

Anh em trong ekip tin tưởng, đồng lòng và cùng nhau cố gắng vượt qua những khó khăn, đó là điều hạnh phúc nhất

Có khi nào anh cảm thấy chán nản trong sự nghiệp làm phim của mình? Và đâu là lý do để anh tiếp tục? 

Có chứ. Chán nhất là khi xem doanh thu phim (cười). Doanh thu giống như thứ cụ thể hoá bộ phim có thành công hay không ở góc độ thị trường. Mọi người thường an ủi rằng, có khán giả yêu mến phim, phim chạm đến cảm xúc của người xem là đã thành công rồi. Nhưng tất cả những điều đó đều sẽ trở nên vô nghĩa nếu mình không thể “sống” được. Doanh thu không tốt thì sẽ không đủ tiền để trang trải cho ekip, bản thân và gia đình. Mình không “sống” được thì làm sao có thể thực hiện những cái dự án tiếp theo?! “Ăn cơm, uống nước, mặc đồ”, tất cả những nhu cầu căn bản đó, chỉ có tiền mới có thể đem lại được. Tuy nhiên, đã chọn con đường này rồi thì phải chấp nhận việc thất bại. Thất bại thì làm lại. Còn sống là còn tất cả. 

Anh có thể chia sẻ những cái khó của việc làm phim đầu tay, cũng như lời khuyên dành cho các bạn trẻ đang theo đuổi con đường này? 

Anh không khuyên các bạn trẻ phải làm phim vội. Trước hết, hãy quẳng mình ra ngoài kia và trải nghiệm thật nhiều, vì làm phim cần nguồn nội lực lẫn ngoại lực rất lớn. Để có được điều đó, các bạn phải tích luỹ được vốn sống nhất định. Nhân lúc còn nhiều sức khoẻ, nhiều hăng say, nhiều nhiệt huyết, hãy tranh thủ làm, để thất bại, để đứng dậy, để học hỏi và để tiếp tục. Quan trọng nhất, đừng nản chí! 

Hãy quẳng mình ra ngoài kia và trải nghiệm thật nhiều, vì làm phim cần nguồn nội lực lẫn ngoại lực rất lớn

Anh có thể chia sẻ một điều gì đó về anh mà ít người biết được hay không? 

Anh rất thích ăn cơm với cá hú kho, cá basa, cá dứa, cá da trơn các loại. Chắc ít người biết lắm (cười). 

Cảm ơn anh! 

Trang Hình