Advice
Chỉ là một chuyến xe thôi mà!

POSTED ON: October 6th, 2019 10:02 AM by


Gnossienne (danh từ tiếng Pháp) – ta sẽ mãi không thể hiểu được hết thế giới ngoài kia.

Những chuyến xe đò ngang qua chúng ta

Chúng tôi đã ngồi ở băng ghế ấy, rất lâu. Ngày này qua ngày khác trong suốt 3 năm cấp 3, và nhìn những chuyến xe đò nối nhau lướt qua trước mắt. Chúng tôi bây giờ đã không còn là hai cô nhóc cấp ba như ngày đó, ngồi cùng nhìn về phía bên kia đường, nơi biết bao chuyến xe đã nối dài, và mường tượng thế giới chỉ cách mình một chuyến xe như vậy.

Một ngày, bạn tôi nhắn tin nói rằng cô đang ở trên một chuyến xe như vậy, cô bạn 17 tuổi đã trốn nhà trèo lên xe đi từ sớm. Tôi không thấy lạ, cũng chẳng ngạc nhiên. Nhưng tôi cảm phục bạn mình, rốt cục trong hai đứa chúng tôi, bạn đã là người dám trèo lên chuyến xe ấy để đến thủ đô, nơi cách thành phố bé nhỏ chúng tôi sống 5 tiếng xe chạy. Dù kết quả của chuyến đi là ấn tượng gần như không có gì đặc sắc với cơn tức giận vô cùng hợp lý của mẹ cô bạn, tôi vẫn không thể nào quên được ngày hôm ấy khi nhận ra dòng tin nhắn của bạn, và nghĩ: “Thật ra, việc trèo lên một chuyến xe xa lạ chẳng khó khăn và đáng sợ đến như vậy“.

Bạn có hay bắt gặp những chuyến xe như vậy trong cuộc đời? Một phương tiện đi lại, một công cụ ngăn cách bạn với thế giới nơi bạn chưa từng thấy và khao khát thấy? Trước mắt bạn là những chuyến xe nối dài, những bờ tường cao vút mà bạn nghĩ mình sẽ chẳng thể nào nhảy qua được. Bạn sẽ đi vào lối mòn như tôi ngày còn 17 tuổi, sẽ chỉ ngồi mãi ở băng ghế trước trường trung học và mơ mộng viễn cảnh một mình với chiếc ba lô trên vai và trèo lên một chuyến xe đi về miền đất hoàn toàn lạ lẫm với bạn.

Có bao nhiêu chuyến xe như vậy trong đời

Với chúng tôi, mỗi chuyến xe màu đỏ ngày ấy là một cơ hội. Ngày qua ngày chúng vụt qua tôi, chỉ với suy nghĩ đơn giản là mình chưa đủ tuổi/tiền/liều. Tác giả nổi tiếng của cuốn sách “Nhà Giả Kim” Paulo Coelho từng nói rằng “Khi chúng ta mất cảnh giác nhất, cuộc sống sẽ mang lại những thử thách để kiểm tra sự can đảm và mong muốn thay đổi của chúng ta; khi thời điểm như vậy diễn ra, đừng giả vờ rằng chẳng có chuyện gì xảy ra hay cho rằng mình chưa sẵn sàng. Thử thách và cơ hội sẽ không chờ đợi đâu.”

Đúng vậy, chúng sẽ vụt qua nhanh như vậy. Cơ hội cho một dự án mới, một cuốn sách mới, một chức vụ mới, một sự lựa chọn mới, một cuộc di chuyển tầm cỡ đưa bạn rời khỏi thành phố mình đang sống, một người bạn nghĩ mình đã phải lòng… Não bộ thường là những gã khốn khiếp ngăn cản bạn nắm bắt những cơ hội ấy. Và lý do thông thường nhất, là những thất bại và tổn thất trong quá khứ. Bạn cho rằng mình chưa sẵn sàng ở thời điểm này, nhưng ta sẽ không bao giờ đủ sẵn sàng, và trong quãng thời gian đắn đo vô nghĩa ấy, rất có thể chuyến xe đã không còn ở trạm chờ trước mặt bạn nữa.

Chỉ là một chuyến xe thôi mà!

Bạn không biết mình nên bắt đầu từ đâu ư? Hãy thực hành cùng tôi, hãy bắt một chuyến xe ngay ngày mai, đến một nơi dù gần hay xa, có thể chỉ quanh quẩn trong thành phố nơi bạn sinh sống, có thể là vùng đồng bằng cách nhà bạn mấy chục cây số. Bạn sẽ thấy gì? Tôi có thể tưởng tượng khuôn mặt háo hức của bạn, những khung cảnh thay đổi sau ô cửa sổ nơi bạn ngồi, và dù sau đó là gì, bạn cũng sẽ không ngần ngại trải nghiệm, khám phá.

Bài tập nhỏ bé, nhưng bạn sẽ buộc phải bước lên một chuyến xe mình đã luôn tò mò và khao khát. Bởi những chuyến xe là cơ hội bạn luôn có, bởi bạn sẽ nhận ra rằng mình không nhất thiết phải cảm thấy mình giỏi đủ, mạnh mẽ đủ, tài chính hay vận may đủ để làm chuyện dễ như ăn kẹo là mua tấm vé xe và cho mình cơ hội khám phá thế giới – để rồi khám phá chính mình.

Tất cả những gì bạn cần, là niềm tin rằng ở bến đỗ đang chờ đợi bạn, chính là bạn, nhưng ở phiên bản “sẵn sàng” hơn, bởi bạn biết đấy, đây mới chỉ là chặng khởi đầu mà thôi.

Vân Anh