Advice
Ta phải là những phi hành gia trong vũ trụ của chính mình

POSTED ON: October 3rd, 2019 10:56 AM by


“Đến một lúc nào đó, tất cả mọi thứ sẽ tấn công bạn cho đến khi bạn thốt lên, thế là hết. Đây sẽ là cách mình kết thúc. Giờ đây bạn hoặc có thể chấp nhận điều này, hoặc bắt đầu hành động.” – Martian 

Câu chuyện từ sao hỏa

Mark Watney tỉnh dậy sau cơn bão cát, và nhận ra mình bị bỏ lại đơn độc giữa sao hỏa. Anh là một trong những thành viên của một nhóm phi hành gia làm nhiệm vụ trên sao hỏa, trong một lần làm nhiệm vụ, Mark bị đánh bật về phía sau và mất tích cùng trận bão cát. 

Mark tỉnh dậy, bị thương. Mọi thứ tưởng chừng đã hỏng. Anh bị ngắt kết nối hoàn toàn với tất cả – trái đất, các đồng đội, gia đình. Anh phải đối mặt với sự thật rằng cơ hội sống còn của mình là rất mong manh, gần như là con số 0. Điều tốt nhất anh nên ngồi đó, tận hưởng những gì còn lại. Và chờ chết. 

Nhưng cái chết, không là gì so với sự thật Mark phải đối mặt. Tồn tại một mình giữa một hành tinh khác, bạn có tin được không? Bạn và những cỗ máy vô tri, vài đĩa nhạc của những đồng đội bỏ lại, kho dự trữ những món ăn khô khốc đã sắp cạn kiệt, những tấm ảnh vô ích nếu không nói chỉ càng khiến anh thấm thía cảm giác cô độc. 

Bạn thích những bộ phim về phi hành gia chứ ? Không phải ngẫu nhiên người ta gắn khoa học vũ trụ với một loại khoa học viễn tưởng. Vũ trụ tưởng chừng là điều quá xa vời và vượt khỏi tầm với của những người trần mắt thịt như chúng ta.

Tôi thường đọc những câu chuyện về phi hành gia hay xem những bộ phim về họ khi cảm thấy cô độc nhất. Tôi sẽ lục lọi những cuốn phim chinh phục vũ trụ như Gravity, The Space Odyssey hay Martial. Tôi sẽ muốn xem những đoạn phỏng vấn ngắn thực hiện với một phi hành gia nào đó đang lơ lửng giữa dải thiên hà rất xa ngoài kia. 

Bởi họ nắm giữa một bí mật

Các nhà khoa học chưa lúc nào thôi ngạc nhiên với những giới hạn của con người. Còn chúng ta chưa bao giờ thôi ngạc nhiên với các thành tựu khoa học. Và khi hai thứ đó chặp lại làm một: giới hạn của con người để thúc đẩy khoa học.

Ta sẽ thấy họ không chỉ đơn thuần là những phi hành gia có chỉ số IQ cao hết nấc. Họ là những người được gửi qua bầu khí quyển để thử nghiệm và cho chúng ta biết rằng, nếu ta có thể sống không trọng lực trong suốt 365 ngày, thì còn rất nhiều thứ trong khả năng mà chúng ta chưa thể khám phá. Trong số đó, là sức mạnh nội tâm. 

Trong cuốn sách tiểu thuyết Hoàng hôn rơi xuống của tác giả Ekuni Kaori, bà có viết đại ý rằng, tâm hồn vốn là thứ bí ẩn mà chúng ta không thể hiểu được, đôi khi, ta còn sợ nó.

Sự thật đúng là như vậy, ta đã nghe nói đến rất nhiều: cảm giác cô độc, cảm giác bất lực, tuyệt vọng, trầm cảm. Những cung bậc của tâm hồn có thể đã vượt ngoài ngưỡng để bạn có thể miêu tả chúng bằng lời, mà chỉ có thể cảm nhận chúng. Bạn có thể tin rằng ngày mai cũng sẽ như ngày hôm nay mà thôi. Bạn sẽ không được yêu, hay bạn sẽ lại bị bỏ rơi. Những ý tưởng của bạn sẽ mãi không đủ tốt, bạn đã mất trắng món tiền lương tháng này vì một lý do lãng xẹt nào đó, hoặc, cũng có khi (và không hề là chuyện hiếm gặp), bạn tưởng mình có tất cả, nhưng bạn không tài nào cảm thấy đủ đầy, vui vẻ, hào hứng.

Theo Tổ chức Y tế Thế giới, hiện nay trên thế giới có 60 triệu người gặp phải chứng rối loạn tâm lý, hệ quả không chỉ thể hiện qua suy nghĩ, cảm xúc, hành vi của cá nhân với những người khác, mà còn với các yếu tố bên ngoài. Thế giới hiện đại là nguyên nhân tất yếu, với sự căng thẳng và áp lực thường xuyên, chế độ ăn, yếu tố di truyền… 

Hãy tạm bỏ qua những số liệu và ngôn ngữ khoa học và nghe theo những gì Ekuni Kaori nói, tâm hồn là thứ bí ẩn. Và nếu bạn không thể diễn giải nó, sao bạn có thể khiến những người xung quanh mình hiểu?! Chúng ta thường xuyên nghe những chỉ dẫn nhan nhản xung quanh mình. Hãy tìm đến ai đó, hãy trò chuyện, bạn sẽ cảm thấy khá hơn. Nhưng tiếc rằng, tin vui này không phải lúc nào cũng đến được với ta. 

Hãy trở thành phi hành gia trong vũ trụ của chính mình

Mark Watney đối diện với hai sự lựa chọn, hoặc chấp nhận tình trạng của mình, hoặc làm điều gì đó. 

“Bạn chỉ cần bắt đầu. Bạn suy nghĩ. Bạn giải quyết một vấn đề, rồi đến vấn đề tiếp theo, và tiếp theo nữa. Và nếu bạn giải quyết đủ các vấn đề, bạn sẽ được về nhà”. Giờ thì bạn nhận ra rồi chứ, chúng ta chỉ có hai lựa chọn, và sẽ không có ai có thể giúp ta tuyệt đối.

Về cơ bản, bạn chính là một phi hành gia giữa vũ trụ của mình, và điều này đồng nghĩa với việc ta có thể sẽ thường xuyên mất đi trọng lực, lơ lửng giữa tầng khí quyển và tưởng mình không thể kiểm soát được điều gì. Khoa học có tiến bộ đến thế nào đi chăng nữa cũng không thể đảm bảo những chiếc phi thuyền ấy sẽ an bình trở về, hay những bước đi ngoài vũ trụ không bao gồm những rủi ro dù với xác suất nhỏ nhất. 

Chúng ta, với tư cách những phi hành gia, cũng sẽ phải đối diện với những điều tương tự. Bạn còn nhớ Neil Armstrong chứ ? Lại là một phi hành gia khác. Người đầu tiên trên thế giới đặt chân lên mặt trăng. Nếu bạn không tin tôi, thì hãy tin ông. 

“Tôi nghĩ chúng ta lên đến mặt trăng là bởi con người có bản năng tự nhiên đối mặt với thử thách. Bản năng đến độ nó đã cấy sâu vào tâm hồn mỗi chúng ta. Vì thế, ta sẽ phải vượt qua những chướng ngại như cách những con cá hồi vượt thác.”

Vân Anh