Advice
Định luật bầu trời: Cơ hội để hai chấm nhỏ bước qua nhau là rất nhỏ

POSTED ON: September 29th, 2019 6:34 AM by


Bạn đã bao giờ nghe nói đến “định luật bầu trời” trong lĩnh vực hàng không? Về cơ bản, hai vật thể bay ngẫu nhiên rất khó có thể bắt gặp nhau. Đúng vậy. Với xác suất rất nhỏ.

Chúng ta là những vật thể bay

Hãy tưởng tượng mỗi người trong chúng ta là những vật thể bay như vậy, và có 7.6 tỷ vật thể ngẫu nhiên. Cơ hội để mỗi người gặp gỡ một ai đó là bao nhiêu? Theo các nhà khoa học, định luật bầu trời ra đời dựa trên không gian ba chiều, nơi xác định tọa độ của mỗi vật thể – mỗi người. Bạn đang thắc mắc chúng ta – con người thì có liên quan gì đến không gian ba chiều?

Vậy thì, hãy tiếp tục tưởng tượng mỗi chúng ta là một chấm nhỏ trong thế giới rộng lớn này. Vị trí của chúng ta phụ thuộc vào những yếu tố khác nhau, hướng chúng ta đang đi. Bạn đang chờ xe bus, nhưng khi chiếc xe bus vừa đến, bạn trèo lên xe, đã có ai đó vừa chạy đến, họ đã bở lỡ chuyến xe. Người đó có thể là người bạn đang tìm kiếm suốt bao lâu giữa tuổi trẻ lạc lối. Ai mà biết được, bởi bạn và họ đã bỏ lỡ nhau rồi. Bởi chúng ta luôn chuyển động theo những hướng đi khác nhau, vị trí của ta cũng vì thế luôn thay đổi. Cơ hội để hai chấm nhỏ bước qua nhau cũng vì thế, rất nhỏ.

Hãy nghĩ thử xem bao lần bạn nhìn thấy ai đó, và tự hỏi “liệu mình đã gặp họ ở đâu rồi nhỉ?”. Họ nhìn rất quen, hình ảnh của họ khuấy động tiềm thức bạn. Nhưng bạn chưa bao giờ gặp họ. Và bạn sẽ không bao giờ thực sự gặp họ đâu (thú nhận đi, chẳng phải tất cả chúng ta đều thích những câu chuyện tình yêu hay sao).

Những cuộc gặp gỡ thú vị

Tôi gặp Q ở một hostel trên núi, Q là một anh chàng đẹp trai, vui tính, hòa đồng. Khi tôi xuất hiện trước cửa hostel ấy vào quãng chiều tối, chúng tôi chia sẻ một điếu thuốc, và cuộc hẹn cho buổi café sáng ngày hôm sau.

Nói thực, tôi đã tưởng tượng một cuộc gặp gỡ nhàm chán của hai kẻ du lịch một mình tình cờ gặp gỡ và bởi chúng tôi cảm thấy một nghĩa vụ vô hình nào đó của việc đến từ cùng một quốc gia. Với không chút hào hứng, tôi đã nghĩ Q có thể sẽ không xuất hiện ở quán café trên núi ngày hôm đó.

Nhưng Q có mặt, rồi Q kể cho tôi nghe về công việc anh làm, một kỹ sư máy tính. Và trước đó, khi còn ở Gia Lai, tất cả những gì anh mơ ước khi còn học phổ thông là một chiếc máy tính để bàn. Hồi tầm tuổi đó, mình có lẽ đã phá đến hai cái máy tính rồi, chưa kể, máy nghe nhạc, đầu DVD, máy chơi điện tử, điện thoại di động… Tôi thầm nghĩ. Những gì tôi từng có lại là sự khao khát của nhiều người. Đôi khi bạn cần phải trò chuyện với ai đó để nhận ra những điều giản dị như vậy.

Sau buổi café hôm ấy, chúng tôi trôi về những hướng khác nhau, và cũng mất liên lạc. Nhưng khi đọc về định luật bầu trời, tôi nhớ đến Q, và những người khác tôi từng gặp, những cuộc trò chuyện vô tình hay ngẫu nhiên tôi có. Về bác C, một cựu binh mở tiệm sách ngoại văn cổ ở Hội An. Về E, giữa buổi tối không trăng không sao, chúng tôi nói về Christopher Nolan và phát hiện ra mình cùng có chung một bộ phim yêu thích nhất. Về T, khi em mới chỉ gặp tôi lần đầu, đã cùng tôi đi xe máy từ Quy Nhơn về Tây Sơn quê em để xem võ… Những chấm nhỏ từ mọi miền đất, có thể rất gần và cũng có thể rất xa tôi, chúng tôi có thể gặp lại hoặc không thể.

Nhưng tôi lớn lên cùng những câu chuyện của họ.

Ta cần phải biết về định luật bầu trời

Để ta không cần phải quá buồn bã như anh chàng Tom trong cuốn phim 500 days of Summer sau khi cô nàng Summer bỏ rơi anh. Bởi ta sẽ hiểu rằng khả năng mỗi người chúng ta có thể ở bên cạnh nhau mãi mãi là rất nhỏ. Vì vậy, ta cần tiếp tục vận động, để gặp Autumn, rồi sau đó có thể là Winter, Spring, v.v.

Ta cũng cần phải biết về quy luật bầu trời để không còn sợ những cuộc trò chuyện với người lạ, hay vì sợ mà không muốn bắt chuyện. Bạn sẽ bỏ lỡ những gì có trời mới biết, nhưng chắc chắn là vùng trời bạn chưa bao giờ được biết đến, nghe đến, hay trải qua.

Ta cần phải lẩm nhẩm trong đầu quy luật bầu trời, để mỗi ngày trôi qua, sự kết nối với thế giới xung quanh sẽ được hình thành thông qua những âm thanh giọng nói, ánh mắt và nụ cười thay vì emoji, cái chạm tay trên bàn cà phê thay vì hì hụi gõ lên màn hình điện thoại với hy vọng “mong manh” bạn truyền đạt được chính xác cảm xúc của mình. Bởi bạn sẽ không bao giờ biết mình sẽ ở bên cạnh hay gặp gỡ người A, B, C trong bao lâu.

Tôi biết bạn sợ, nhưng bật mí nhé, “sự can đảm thực sự không phải là việc không sợ hãi, mà cảm thấy sợ nhưng vẫn làm nó.”

Vân Anh