15 phút “điên loạn” mỗi ngày, tại sao không?

POSTED ON: September 18th, 2019 11:26 AM by


Trong mọi thứ tiếng, từ “điên” thể hiện sự tiêu cực. Bị điên, có nghĩa là bạn không bình thường. Nhưng bạn sẽ nghĩ sao nếu tôi nói với bạn rằng ai trong chúng ta cũng cần một chút điên loạn mỗi ngày? 

@Ayelet Raziel

“Không có cái đầu vĩ đại nào từng tồn tại mà lại thiếu đi chút điên loạn.” – Aristotle 

Điên à, ai mà chẳng điên

Năm học lớp 8, cô bạn thân chuyền cho tôi một mẩu giấy. Cô giáo dạy văn của chúng tôi khi đó tóm được mẩu giấy, cô mở nó ra, nhíu mày, rồi mỉm cười trước khi đọc to nó lên cho cả lớp. 

“Điên, là một từ ngữ cao quý.”

Tất nhiên, những bậc thầy nhất quỷ nhì ma khi đó, ai cũng sẽ bật cười. Nhưng bạn biết gì không, cô giáo tôi nói một câu mà cho đến giờ, chúng tôi vẫn không thể quên. 

“Bởi vì chúng ta đang học văn, nên tôi sẽ nói cho các em một bí mật. Tôi luôn tin rằng ai trong chúng ta cũng phát điên 15 phút mỗi ngày, dù chúng ta có nhận ra hay không.”

Nghĩ thử xem, một ngày bạn nhận được bao nhiêu phản hồi kiểu: “Mày bị điên à?” bởi một hành động, một ý tưởng hay một lời nói. Ví dụ như thế này, hãy làm thử một thí nghiệm bằng việc quay sang người ở bên cạnh bạn, và nói rằng : tớ/con/em/anh/tao yêu bạn/bố/mẹ/anh/em/mày. Tôi khẳng định khả năng rất cao bạn sẽ nhận được những ánh mắt với thông điệp “bị làm sao thế ?”

Còn tôi, tôi đã ngừng đếm.

@Tomek Pieñczak ™

Một ngày tháng 6, tôi nằm co ro trên hàng ghế băng sân bay, đầu gối lên túi xách, chập chờn giữa những giấc ngủ trong khi lẩn đếm từng giờ cho đến thời điểm máy bay cất cánh. Chuyến bay của tôi vào lúc 6h sáng, nhưng vì sẽ không có phương tiện công cộng ra sân bay vào lúc nửa đêm, tôi – với túi tiền hạn hẹp, tôi có một sự lựa chọn khả dĩ là bắt chuyến xe bus muộn nhất lúc 9h tối và lăn lộn ở sân bay.

Đêm đó, tôi nhận được 5 inbox, chỉ để nói rằng đúng là chỉ có điên như tôi mới làm vậy. Cho đến lúc nằm mệt nhoài nhìn chòng chọc ánh đèn neon của sân bay cứ 15 phút lại văng vẳng tiếng loa phát thanh, tôi cũng tự lẩm bẩm với chính mình, đúng là bị điên mới tự đẩy mình vào tình thế kì quặc này. Rồi tôi nhớ đến cô giáo dạy văn của mình. Lý thuyết về những phút điên của cuộc đời. 

Hãy là một Alice ở xứ sở thần tiên

Có hằng hà sa số định nghĩa về sự điên rồ. Trong cuốn sách nổi tiếng Alice in Wonderland, sự điên loạn là những chú mèo bay lơ lửng. Anh em nhà Wright cũng từng bị gọi là điên khi cố sống chết sáng chế ra một cục sắt khổng lồ có thể bay như chim (chính là chiếc máy bay chúng ta có ngày nay). J.K.Rowling khi tạo nên cả thế giới ma thuật như Harry Potter, tôi đồ rằng bà cũng không thể  “bình thường” được.

@Jetpacks and Rollerskates

Trong xã hội nơi những chuẩn mực thông thường là thứ ngầm phân biệt những người bình thường: học, học cao hơn, tìm việc, kết hôn, sinh con thì từ  điên” không còn đơn thuần mang tính nặng nề như một chứng bệnh. Kì thực, nó được sử dụng nhiều hơn để miêu tả những hành động hay cách nghĩ “bên ngoài chiếc hộp” hay khác biệt so với số đông. 

Steve Jobs có cách định nghĩa rất hay về những người điên: “Những người điên, những người không hòa nhập, những người nổi loạn, những người chuyên gây rắc rối, những người quan sát mọi thứ theo cách khác biệt – họ không thích luật lệ.” 

@rich stromwall

Không chỉ thử thách những chuẩn mực, sự điên rồ tạo nên những chuẩn mực mới, sự khác biệt duy nhất chỉ là cách bạn nhìn mọi thứ khác đi so với số đông. Nếu bạn thấy Facebook nhàm chán vô cùng, cớ sao phải tiếp tục giao tiếp với mọi người ở đó? Nếu bạn thấy chiếc điện thoại Iphone 4 của mình đủ để đáp ứng nhu cầu nghe gọi, mặc kệ những người xung quanh luôn khuyên bạn rằng hãy đi mua chiếc điện thoại mới đi. Nếu bạn muốn ngồi đứng mãi ở bến tàu điện để đọc cuốn sách dang dở, mặc cho hàng trăm người tò mò nhìn bạn, hãy làm vậy. 

Bởi cơ bản, những gì bạn nghĩ người khác đang nghĩ về mình, rất có thể đó chỉ là ảo tưởng được thêu dệt trong đầu chính bạn. Có một bí mật không ai nói cho bạn biết, rằng những người xung quanh, nhất là những người bạn gặp bên ngoài, rất ít trong số họ thực sự để tâm xem bạn đang làm gì, dù có điên rồ hay không (trên mạng xã hội lại càng không).

Nhưng những giờ phút bạn thả lỏng, tận hưởng và tin tưởng chính mình, trái lại, có ý nghĩa không tưởng. Trong khi suy nghĩ khác biệt là khởi nguồn của sự sáng tạo, đó cũng là cách rèn luyện thái độ cởi mở của bạn với thế giới. Ở thế giới đó, không có những xung đột, khác biệt, không có phân biệt giới tính, chủng tộc hay giàu nghèo. 

Thú nhận đi nào, ai mà chẳng muốn sống trong một thế giới như vậy ? Bằng cách nào ư ? Bằng việc tự cho mình được điên 15 phút mỗi ngày.  

Vân Anh