Cần bao nhiêu phần trăm Hồng Kông trong bạn?

POSTED ON: September 10th, 2019 2:32 PM by


Dù bạn đang ở Bangkok, Taipei, chỉ cần bạn nhìn thấy những bộ trang phục vintage trên người đang bước ngược chiều với bạn, với đôi quần ống loe, áo phông họa tiết và mái tóc buông xõa đơn giản, tức khắc, bạn sẽ nghĩ rằng, nhìn người này có vẻ gì đó thật là… Hồng Kông.

Từ bao giờ Hồng Kông đã trở thành tính từ?

Anh bạn tôi là một nhiếp ảnh gia không chuyên, rất mê phong cách Hồng Kông. Đến độ, anh thích tất tần tật những thứ liên quan – quán ăn, quán café có décor theo “xì tai” Hồng Kông, chiếc áo sơ mi ca rô hay mái tóc bồng bềnh kiểu tài tử thập niên 90.

Một ngày nọ, khi hai đứa ngồi giữa The Coffee House trên phố Hai Bà Trưng – khu sầm uất và cổ điển nhất Hà Nội, nơi từ điểm nhìn của chúng tôi, có một ô cửa sổ dài kiểu Pháp, đủ để thu một góc đai lộ trước đây có tên Paul Bert, chúng tôi dán chặt mắt vào điểm nhìn đó cho đến lúc một trong hai đứa cất tiếng: 

“Này, nếu giả chúng ta có thể thổi tí hồn Hồng Kông vào chính nơi đó, những gì đang diễn ra sau khung cửa ấy, một ngày chủ nhật đông đúc, hào nhoáng trên phố đi bộ, thì chúng ta sẽ cần làm những gì?”

Đầu tiên là màu sắc, nó sẽ phải theo tông neon, chắc chắn không thể nắng chói gắt hay lúc thì tối mịt như sắp mưa vậy. Màu sắc của cái cây kia, của tòa nhà kia, của chiếc váy cô gái đỏng đảnh kia đang mặc sẽ phải rất đậm màu, nhưng cũng đồng thời nhòe nhoẹt, tưởng có thể trôi tuột đi vậy.

Tiếp theo, những khuôn mặt người, họ sẽ phải có ánh nhìn buồn hơn như thế, ưu tư như thế, họ sẽ phải khiến chúng ta cảm thấy như họ đang yêu thầm ai đó, toan tính một kế hoạch rời bỏ gì đó, hoặc chẳng nghĩ về gì cả, mà bản chất khuôn mặt người ở thời điểm đó phải vậy. 

Rồi, chắc chắn chúng ta sẽ phải thấy được những mối liên hệ mơ hồ giữa con người với con người. Rằng họ quen biết nhau, họ hỏi thăm nhau, họ thân tình như thể là bạn bè lâu năm, họ trò chuyện phiếm. Dù đó có phải là anh chàng cảnh sát si tình với ông chủ tiệm ăn nhanh như trong bộ phim Chungking Express thì họ vẫn có thể mỉm cười và trò chuyện với nhau. Nếu họ muốn tìm kiếm ai đó, họ sẽ không thể lên mạng, kéo hết lượt newsfeed này đến cửa sổ chat khác, họ sẽ phải đến bốt điện thoại công cộng, bấm từng con số, và chờ đợi… 

Tôi nghĩ, Hồng Kông là một tính từ theo cách đó. Theo cách chúng ta hình dung thế giới xung quanh mình qua màu sắc rất xi nê, rất điện ảnh, rất cũ rích và rất buồn. Theo BBC, Hồng Kông những năm 90 được coi là thập niên đặc biệt, là bởi sự chuyển giao chính trị và giá trị văn hóa của thành phố này, thời điểm rất nhiều bộ phim điện ảnh ra đời và làm nên tên tuổi của hàng loạt đạo diễn. Vì thế cho nên, nếu trót mê đắm phong cách này như anh bạn tôi, có lẽ chúng ta không thể bỏ lỡ thông tin quan trong này, Hồng Kông những năm 90 mới có thể được coi là tính từ. 

Hoài cổ kiểu Hồng Kông

Nhiều tờ báo lớn nói rằng, thế giới đang quay trở lại với những giá trị xưa cũ, quá khứ chưa bao giờ ảnh hưởng sâu sắc đến như vậy với thời trang, nghệ thuật và phong cách sống như ngày nay. Bản thân quá khứ chính là nguồn cảm hứng sống. Hồng Kông cũng là một nguồn cảm hứng sống. Bạn chìm vào cách cảm thụ cuộc sống xung quanh mình, chậm hơn. Bạn tìm đến những cửa hàng quần áo cũ, để mua những bộ đồ cả chục năm tuổi và… dám biến nó thành một trang phục đời thường. 

Bạn có thể chờ đợi nhiều ngày trời để có những bộ ảnh nhờ nhờ đặc trưng của máy phim. Bạn thích thú xem đi xem lại MV Hồng Kông 1 bởi bạn chưa từng thấy thước phim ca nhạc nào như vậy, rồi hàng loạt thứ tương tự ra đời. Bạn thấy phảng phất những điều như vậy ở Sài Gòn, Hà Nội, Bangkok, Taipei, và thậm chí khu Soho giữa New York.

Mỗi người có khả năng chạm đến một phần của quá khứ – quá khứ của chính họ hay của những nhân vật trong phim. Có khác gì nhau đâu nếu chúng đều có tính năng như nhau: là khiến bạn rung động và khiến bạn muốn sống trong đó nhiều hơn một chút, là cảm nhận thế giới khác đi một chút, thậm chí đến mức có thể khiến bạn từ một ma xó internet trở thành người thích bấm số điện thoại và nói chuyện với một người nào đấy. 

Hồng Kông, chính là như vậy, cũng như bất cứ tính từ, mùi hương, âm thanh nào khác. Nó là một chất dẫn dụ, nó không khiến cho bạn già đi hay lạc loài, nó khiến bạn nhiều màu sắc hơn và đầy cảm hứng sống hơn. 

Ngay lúc này đây, khi đang ngồi trong một cửa hàng nến thơm, tôi thấy có một cây nến được người ta đặt tên là Central Park. Bí mật là chẳng có bí mật gì cả, để làm ra mùi hương của công viên trung tâm danh tiếng ở New York, người ta pha trộn cà chua xanh và lá húng tây.

Nhưng bạn ạ, khi hít hà mùi hương ấy, tôi đã thực sự nghĩ rằng đây chắc chắn là mùi của Central Park, của cỏ cây, của nước và của niềm vui. Rồi trong 5s huyễn hoặc, tôi đã có một cảm giác kì lạ, như thể mình đã từng ở đó, ở New York, ở Central Park. Tất cả, chỉ một cây nến tinh tế đã có thể mang lại. 

Vậy thì, Hồng Kông, bạn cần bao nhiêu % của Hồng Kông trong từng nơ ron thần kinh của mình? Thú thực, chính tôi cũng không biết, nhưng chỉ 1% thôi, cuộc sống đã không còn theo kiểu nó vẫn vậy nữa. 

Vân Anh

Bài viết có sử dụng hình ảnh của @aligstudios