Lifestyle / Movie-TV
Tracks – hành trình tìm kiếm hạnh phúc trên lưng lạc đà

POSTED ON: August 17th, 2019 9:51 AM by


Vào năm 1977, độc giả của tờ National Geography từ khắp nơi trên thế giới đã trầm trồ với một bức ảnh. Ở đó, có một cô gái trẻ mặc chiếc váy đơn giản và ngồi thong dong trên lưng một trong bốn chú lạc đà. Chỉ có cô, bốn con lạc đà, một chú chó, và mênh mông sa mạc.

Tất cả những gì bạn cần

Bạn nghĩ rằng mình cần rất nhiều thứ – vẻ đẹp, sự giàu có, sự ổn định, tấm bằng đại học, những người bạn luôn ở xung quanh bạn… Thế nhưng, cô gái trẻ Robyn Davidson không cần những điều đó. Một ngày nắng gắt, khô nóng, cô rời khỏi chuyến tàu để đến thị trấn thị trấn sa mạc Alice Spring cố kiếm việc làm chỉ để nuôi mộng mua được những chú lạc đà cho chuyến đi xuyên qua 1700 dặm sa mạc nước Úc để đến biển Ấn Độ Dương.

Đó là năm 1977, khi du lịch bụi còn chưa là một khái niệm, khi một cô gái du lịch một mình lại càng không thể coi là chuyện vặt. Bộ phim được chuyển thể từ cuốn hồi kí cùng tên Tracks (2013) với nữ diễn viên người Úc tôi rất yêu mến Mia Wasikowska. Tracks đã giúp tôi nhận ra, tất cả những gì bạn cần, không gì cả là ngoài một trái tim can đảm.

Tất cả mọi người đều đã nghĩ Robyn là một kẻ gàn dở. Cô buông bỏ tất cả những gì thuộc về cuộc sống tiện nghi của mình để lang bạt đến một vùng đất nơi người ta thậm chí còn không để tâm đến tham vọng của cô. Cô cảm thấy thoải mái tiện nghi với căn nhà hoang cô tìm được, với chú chó của mình, với không gì khác ngoài sự quyết tâm. Cô cảm thấy tự do khi không phải trang điểm, khi có thể khoác trên người bất cứ thứ gì mà không sợ ánh mắt của những người xung quanh. “Đi cùng lạc đà ư? Cô có thể kiểm soát chúng sao?” – họ sẽ cười khẩy. Nhưng Robyn sẽ bắt đầu lên đường với bốn chú lạc đà như cô đã quyết tâm, sau nhiều tháng trời học cách kiểm soát chúng, làm bạn với chúng.

Hạnh phúc là một hành trình dài, rất dài

“TỚ CẢM THẤY RẤT TUYỆT. Cuộc sống này tràn ngập niềm vui, cũng như nỗi buồn, vừa chóng vánh, vừa điên rồ, vừa vô nghĩa, vừa hài hước. Thiên đường chính là đây, và tớ ước tớ có thể gửi cho cậu một chút của thiên đường.” – Robyn đã viết cho người bạn của mình như vậy.

Tôi đã hình dung đó là tất cả những gì cô đang kiếm tìm, và bằng một niềm tin mãnh liệt nào đó, cô nghĩ chuyến đi sẽ mang lại cho mình, cảm giác khi bạn đang sống ở thiên đường. Chẳng phải đó cũng chính là niềm hạnh phúc hay sao?

Người ta nói hạnh phúc không là gì ngoài một hành trình. Với những gì hiện hữu trong từng thước phim Tracks, hạnh phúc chính là hành trình, là những dấu chân lạc đà trên sa mạc nóng nực vào ban ngày và lạnh lẽo kinh người vào những đêm trăng đơn độc của Robyn. Hạnh phúc là cảm giác cô độc, là niềm vui không thể thốt lên thành lời khi một kì quan thiên nhiên hiện ngay trước mặt, là lúc chống chọi với cơn bão cát, là giọt nước mắt khi cô phải từ giã chú chó đã gắn bó với mình từ thời thơ ấu, là cơn khát cháy bỏng, là sự bầu bạn với một người đàn ông thuộc chủng người khác so với nơi cô thuộc về…

Trên tấm phông nền của vùng sa mạc nước Úc, khi thiên nhiên trong bộ phim quá lớn, quá khắc nghiệt và cũng quá hào phóng trong khi nhân vật Robyn thì lại quá nhỏ bé. Cô thu nhỏ lại trên lưng lạc đà, giữa buổi chiều tà khi hoàng hôn buông xuống. Cô thu nhỏ hơn cả trong sự cô lập cô tự đẩy mình vào. Cô có hối hận không? Có chứ, một phút giây nào đó giữa sự mênh mông bất tận của thời gian và không gian. Nhưng, hối hận là một phần của hạnh phúc, cũng như tất cả những điều khác.

Tôi đã xem đi xem lại bộ phim rất nhiều lần

Tôi thích ngắm nhìn cô gái trong bộ đồ quấn tạm bợ bằng chiếc khăn. Cô chẳng để tâm đến gì khác ngoài việc phải vượt qua từng chặng đường. Cô  xuất hiện trước mặt Rick Smolan, nhiếp ảnh gia thỉnh thoảng xuất hiện trên chiếc xe jeep của anh ta để thực hiện những bức ảnh cho tạp chí National Geography. Cô ghét sự xuất hiện của anh ta, như một minh chứng của thế giới văn minh cô muốn xua đuổi.

Nhưng cũng từ đó, tình bạn hình thành, và tình bạn đó sẽ kéo dài nhiều thập kỉ về sau. Tôi thích cách Robyn được Mia Wasikowska thể hiện: đời thường, bướng bỉnh, cố chấp, nhưng cũng sẽ yếu lòng, sợ sệt, mông lung, nghi ngờ, khóc ròng vì những sai lầm, nhưng không có cách nào khác là phải vượt qua chính những sai lầm ấy. Nhưng vì thế, tôi tìm thấy chút gì đó ở bản thân trong đó, và tôi ngờ rằng những cô gái như tôi cũng sẽ tìm thấy chút gì đó của họ.

Thước phim cuối cùng là khi Robyn đến được bờ biển Ấn Độ Dương. Người phụ nữ trẻ bừng sáng trong niềm hạnh phúc của cô, giữa  màu xanh trong vắt của biển cả. Và đó cũng là lúc tôi một lần nữa tự nói với chính mình, tất cả những gì chúng ta cần, không là gì ngoài một trái tim can đảm.

Vân Anh