Advice
Mỗi buổi sáng tôi tự hỏi, phải làm gì để ngày đặc biệt thêm chút thôi?

POSTED ON: August 14th, 2019 9:59 AM by


Có bao giờ, bạn cảm thấy mỗi ngày trôi qua là một chuỗi những sự kiện na na giống nhau? Có bao giờ, bạn cảm thấy mỗi ngày được sống chỉ như một thứ trách nhiệm vô hình? Có bao giờ, bạn cảm thấy sao cũng được, vui cũng được, buồn cũng được, chẳng cảm xúc gì cũng được?

Đã bao giờ, bạn như thế chưa?

Khi được sinh ra trên đời, vô hình trung, bạn đã được trao một quyền và nghĩa vụ đó là sống, và sống có ích. Sẽ có những ngày tháng cảm thấy mình chông chênh và lạc lõng, cảm thấy dù cho mình có đứng yên thì thế giới cũng vẫn xoay vần. Những ngày đó thật là chơi vơi. Bạn mong muốn được gắn kết với cả thế giới nhưng cũng chính bạn lại mong thế giới ơi xin đừng để tâm đến tôi.

Vậy có phải là mâu thuẫn quá rồi không?

Có rất nhiều người đã lựa chọn từ bỏ quyền được sống khi tuổi hẵng còn rất trẻ. Trong tác phẩm của Haruki Murakami, rất nhiều nhân vật đã lựa chọn rời xa những gì được xem là quyền lợi đáng được hưởng. Cái chết ở tuổi 17 hay sự bỏ trốn ở tuổi 15, chông chênh tuổi 20 và tròng trành vào độ 30? Ở bất kỳ khoảng thời gian nào trong đời người, cũng sẽ có những vấn đề, những chơi vơi và lạc lõng nhất định. Không ai có thể phán xét nếu bỗng một hôm bước ra đường, ngẩng mặt nhìn trời và tự nhủ rằng: ơ kìa, mình đang sống cho mình hay là cho ai?

Minh hoạ: KAA Illustration

Quẳng gánh lo đi và vui sống chỉ là tên của một quyển sách. Còn thực tế, hành trang mang theo trong chặng đường sống trên đời bao gồm cả những lo toan và khó khăn; há chẳng phải buồn – vui khi đặt cạnh nhau thì mới có ý nghĩa hay sao?! Có ngày mưa giông thì mới biết trân trọng những hôm nắng ấm.

Nếu, một hôm quá bức bách và loay hoay mãi chẳng tìm được một chút niềm vui nào. Vậy thì, mời bạn ngồi xuống, nhắm mắt và nhớ lại những điều nho nhỏ thế này nhé! Không phải đao to búa lớn gì đâu, chỉ là những vụn vặt bé nhỏ để bạn gom góp đặt thêm vào hành trang sống trên đời, nếu muốn, để mỗi ngày đặc biệt thêm chút thôi!

Vào một ngày trời mưa, hãy mua một hộp kem thật to, mở cửa sổ phòng, bật hết âm lượng một playlist mà bạn yêu thích. Giờ thì, trùm chăn, nghe nhạc nghe mưa và ăn kem lạnh buốt xem nào.

Minh hoạ: KAA Illustration

Khi không biết làm gì, hãy trồng một cái cây. Và bạn biết rồi đấy, chăm cho cây lớn tốt chính là điều mà bạn phải làm. Thế đấy, hãy cho phép mình được quyền trở thành người quan trọng vô cùng, dù chỉ là với một cái cây bé nhỏ.

Lên sân thượng, ngắm hoàng hôn và chẳng nghĩ gì. Đó chính xác là những việc bạn hoàn toàn có thể làm, để những xúc cảm xinh đẹp chảy tràn trong làn da và khung phổi. Khi lên cao, gió mát và bầu trời đầy sắc màu, hẳn sẽ thấy thế gian lung linh và quá đỗi quyến luyến. Bạn biết mà, bạn yêu cuộc sống này, yêu những dịu dàng đất trời và nồng nàn gió thoảng.

Đi xem triển lãm. Hãy thử đến với những triển lãm mà bạn cho là kỳ lạ, có khi xem hết một vòng rồi mà vẫn chẳng hiểu gì. Nghe thì thật kỳ, nhưng bạn thử xem, khi bạn liếng thoáng kể về những điều bạn hình dung sau khi xem một bức ảnh hoặc một bức tranh “dị dị”, những suy nghĩ của bạn chẳng bao giờ bị bác bỏ cả. Mọi thứ đều đúng, theo một cách nào đó. Hãy thả hồn bay bổng, bạn có mất gì đâu nào?!

Minh hoạ: KAA Illustration

Và cuối cùng, mình xin khẳng định, chông chênh, chồng chềnh, chơi vơi hay lạc lõng,… đó đều là những điều rất bình thường và ai ai cũng trải qua. Nếu có khác nhau, thì là ở việc bạn lựa chọn có bộc lộ chúng ra bên ngoài hay không mà thôi. Có người rất giỏi cân bằng cuộc sống và cảm xúc; cũng có những người sẽ không thể giấu giếm bất cứ cảm xúc nào. Vậy nên, bạn thân mến, hai mươi bốn giờ một ngày, ba trăm sáu mươi lăm ngày một năm, chẳng ngày nào là giống ngày nào cả. Bạn của một phút trước cũng đã khác bạn của một phút sau rồi đấy. Nếu cảm thấy khó khăn, hãy chia sẻ.

Nhã An