Advice
Đừng buộc ai phải chọn lựa giữa tiền bạc và hạnh phúc

POSTED ON: August 1st, 2019 7:19 PM by


Nếu có ai đó hỏi rằng: “Giữa tiền bạc và hạnh phúc, bạn sẽ chọn điều gì?”, thì bạn sẽ trả lời như thế nào? Câu hỏi này có lẽ đã bám lấy tôi suốt hai mấy năm nay.

Những năm học phổ thông, nhà tôi gặp biến cố. Bà nội bị ung thư tuỵ. Tiền thuốc chích morphine mỗi tháng là hơn cả tháng lương của một người làm giáo. 

Ông nội mất sớm. Bà nội dành cả cuộc đời dầm sương dãi gió để kiếm tiền, một mình nuôi bốn đứa con nên người. Tôi nghe mọi người nói rằng, thời còn trẻ, sức bà nội tôi còn khỏe không kém gì một thanh niên lực lưỡng. Đàn ông làm được việc gì thì bà cũng làm được việc đó: khai hoang, đắp đất, xây nhà, đẩy ghe mắc cạn,… 

Cô tôi kể rằng, thời đó, vì miếng cơm manh áo, nội tôi men theo sông Soài Rạp, chèo ghe dọc theo phía nam, nơi tận cùng của Tổ quốc để đốn củi, chăn vịt, bắt còng, đi buôn để kiếm tiền hoặc đổi lấy gạo. Có lần, vì quá tin người, bà nội tôi đã bị kẻ xấu dụ vào sâu trong rừng, suýt tí nữa thì mất củi, mất ghe và mất luôn cả tính mạng. Một lần đi là bà nội đi cả tháng. Cô tôi nói đùa, ở nhà trông ngóng nội, đợi hoài không thấy về, cô cứ tưởng nội đã chuyển hộ khẩu xuống “vùng bốn” (bên kia thế giới) ở rồi.

Hũ gạo hết sạch. May thay, vịt nhà vừa đẻ trứng, bà nội quyết định chèo ghe đi đổi hột vịt lấy gạo. Trời xui đất khiến thế nào, giữa quãng đường thì nước lại cạn. Thế là, một mình bà phải đẩy chiếc ghe mắc cạn mang cả gia tài khi đó để đổi lấy gạo để sáng hôm sau con mình có cơm để ăn.

Một lần bà nội tôi vào rừng lấy củi. Mưa to gió lớn, thuỷ triều dâng cao, vậy mà bà nội tôi vẫn không chịu nghỉ tay. Trong lúc đẽo cây thì mũi dao lại bất cẩn rớt ra, một phát rơi ngay vào chân của nội. Đêm khuya mưa bão, bốn bề chỉ rừng cây, không lấy một bóng người, bà tôi chỉ biết lấy vải bó tạm cầm máu, thả mình trên ghe, theo dòng nước mà về nhà. Không có tiền, lúc đó bà nội chỉ đủ điều kiện để lên bệnh viện “cấp làng” mà chữa trị. Chữa trị không đến nơi đến chốn, chân của bà sau này bắt đầu gặp biến chứng. 

Cuộc đời lam lũ thời trẻ của bà kéo theo hàng loạt những căn bệnh khi bà về già. Mãi đến sau này, dù có những dấu hiệu bất thường trên cơ thể nhưng bà vẫn giấu nhẹm với cả gia đình. Đến khi phát hiện ra bệnh thì đã quá muộn màng rồi. Nhà tôi đưa nội đi khắp các bệnh viện tuyến trên, nhưng nơi nào cũng từ chối. Vì, ung thư giai đoạn cuối, thì làm sao mà chữa trị được? Morphine, kim tiêm, những viên thuốc với nhiều màu sắc khác nhau, những chai nước biển và chất đạm, nội tôi đã chiến đấu suốt 2 năm trời.

Giờ đây, khi viết những dòng này, tôi vẫn còn cảm thấy đau đáu.

Nhớ có lần tôi hỏi nội rằng: “Nội ơi, nội muốn con sau này làm nghề gì?”. Nội bảo rằng, nghề gì cũng được, nhưng gặng mãi nội mới nói rằng: “Làm nghề giáo đi con”.  

Những ngày cuối cùng của nội cũng không được trọn vẹn. Thuốc giảm đau gần như đã vô tác dụng chính, nhưng tác dụng phụ của nó thì càng lúc càng thấy rõ. Bà nội tôi lúc tỉnh lúc mê. Nội không nhận ra ai. Rồi thì nội mất. 

Chối bỏ “những thứ mà tôi là” để theo đuổi “những thứ mà tôi phải” không thể khiến cho cuộc sống của tôi trọn vẹn hơn

Tôi biết chắc rằng mình không thể chọn nghề giáo. Tôi sẵn sàng chịu cực, chịu khổ, nhưng bù lại, hãy để tôi kiếm được nhiều tiền. Tôi đã từng tin rằng, nếu như có đủ tiền bạc thì nội tôi đã không phải sống một cuộc đời khổ sở đến thế.

Tôi từng tin rằng, nếu như có nhiều tiền, thì tôi đã kịp mua cho nội que kem chất lượng hơn những que kem mà bà đã ăn. Nếu có nhiều tiền, tôi tin là bệnh tình của nội sẽ được phát hiện sớm hơn, chữa trị nhanh hơn, và nội sẽ bên cạnh gia đình tôi lâu hơn. Vì tôi tin rằng, những thứ không thể mua bằng tiền thì sẽ được mua bằng rất nhiều tiền. Một đứa mười sáu tuổi đời khi đó, tôi chỉ có thể nghĩ đến như thế. Nhưng mãi đến sau này thì tôi đã hiểu ra.

Tôi nhận ra rằng mình đang dần mất kết nối với chính bản thân: “Mình có hạnh phúc với những gì mà mình đang làm hay không?”, “Có chắc mình sẽ có thể giúp đỡ gia đình mình bằng cách này hay không?”, “Rồi mình sẽ nuối tiếc khi lựa chọn con đường này chứ?”, “Thứ mình thật sự cần là gì?”, v.v.

Câu trả lời của chính bản thân tôi đã giúp tôi nhận ra một điều rằng: chối bỏ “những thứ mà tôi là” để theo đuổi “những thứ mà tôi phải” không thể khiến cho cuộc sống của tôi trọn vẹn hơn. Suy cho cùng thì, cái tôi muốn trong cuộc đời này đó là cả tôi và những người thân của tôi có được một cuộc sống tốt đẹp nhất có thể. 

“Một cuộc sống tốt đẹp” có phải gắn liền với vật chất?

Tôi đã từng định nghĩa rằng “một cuộc sống tốt đẹp” là sẽ gắn liền với vật chất – những chiếc xe hơi bóng loáng, con smartphone đời mới nhất, chiếc túi đắt tiền nhất, v.v.

Nhưng rồi tôi nhận ra, được làm một công việc mà mình yêu thích, đem lại những giá trị nhất định cho cộng đồng, được cùng gia đình đi du lịch những nơi trong wish-list, mua được chiếc váy hợp với dáng người, cuối tuần đi spa thư giãn, duy trì được cơ thể khoẻ mạnh, v.v, đã có thể gọi là “một cuộc sống tốt đẹp”. Mà để làm được những điều đó, tiền bạc sẽ là phương tiện để giúp tôi đạt được “một cuộc sống tốt đẹp” đó.

Đừng buộc ai phải chọn lựa giữa tiền bạc và hạnh phúc 

Vì muốn có cuộc sống viên mãn lâu dài, đôi lúc, bạn phải trải qua những khoảnh khắc khó khăn, và đôi khi, bạn buộc phải đánh đổi nhiều yếu tố quan trọng để có được thứ gọi là “phương tiện” đó. Nhưng dù gì đi chăng nữa, cũng đừng quên rằng luôn có những thứ khác quan trọng hơn “tiền bạc”. Đó là gia đình, đó là sức khoẻ, đó là đam mê, là lòng tự trọng, v.v. Kiếm được tiền thì không khó nếu bạn thực sự giỏi. Nhưng để cân bằng giữa tiền bạc và hạnh phúc thì không phải người giỏi nào cũng có thể làm. 

Tiền bạc là yếu tố “cần” nhưng chưa “đủ” cho những ai tìm kiếm sự hạnh phúc. Tiền bạc và hạnh phúc có mối quan hệ trực tiếp với nhau. Thế nhưng, khi buộc phải đưa ra quyết định giữa một trong hai thì không phải ai cũng dễ dàng chọn lựa cho riêng mình một đáp án hài lòng nhất. Vì lẽ dĩ nhiên, cuộc đời con người, nếu thiếu đi một trong hai thứ ấy thì sẽ khó thể nào mà sống trọn vẹn và ý nghĩa. Điều quan trọng hơn hết, đứng trước mọi quyết định quan trọng, hãy đảm bảo rằng mình hiểu rõ giá trị đích thực của tiền bạc và hạnh phúc. 

Trang Hình