Advice
Rốt cuộc ngôi nhà của mình là ở đâu?

POSTED ON: July 21st, 2019 11:57 AM by


Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy ban công nhà mình đầy đến như vậy, là khi một người bạn bắt đầu mang đến những chậu cây nhỏ và một bộ bàn ghế gỗ đơn giản để làm nơi uống cà phê.

Trước đó, ban công căn hộ của tôi hoàn toàn trống rỗng, dù tôi đã dọn đến sống ở đó được khoảng 5 tháng. Trước đó nữa là 6 căn hộ khác tôi từng chuyển đến trong gần 4 năm chuyển ra sống riêng, căn nào cũng như vậy: ban công trống trơn, nội thất tối giản hết mức, thậm chí hàng chục cuốn sách của tôi cũng chỉ được xếp lên thành chồng đơn giản.

Vì thế, khi nhìn thấy mấy cái cây xanh biếc no nê sức sống trên bàn cà phê ở ban công và tưởng tượng mình sẽ ngồi uống những tách cà phê sáng ở chính chỗ ấy, đó là cảm giác kì quặc rất khó tả. Một cảm giác khi bạn cảm thấy mình gần như thuộc về nơi này.

@Artua

Nhưng như thế nào là cảm giác “thuộc về”, là khi bạn thấy mình đang như ở nhà, môi trường xung quanh rất quen thuộc, bạn muốn có đầy đủ tiện nghi để luôn thấy thoải mái, có nhiều hơn một chiếc cốc uống nước, có những chiếc bát được bạn cẩn thận đi mua ở tiệm đồ gốm, có những cái cây được bạn mua về bày trên ban công, có những bức tranh được bạn treo tỉ mẩn trên tường.

Còn cảm giác “không thuộc về”, là tất tật những điều trái ngược. Bạn sống ở một nơi với tâm thế của người sẵn sàng rời bỏ bất cứ lúc nào, bạn không ngại lên đường, dịch chuyển, thậm chí, hành lí của bạn luôn cần phải sẵn sàng, mọi thứ sẽ gọn nhẹ tiện lợi hơn nếu bạn không sở hữu quá nhiều món đồ. Sau chuyến đi xuyên Việt một mình năm 19 tuổi, tôi nhận ra mình thuộc nhóm số 2.

Khi mọi phương tiện trở nên linh hoạt hơn, việc đi đến một thành phố khác trở nên đơn giản hơn bao giờ hết. Nhiều người trẻ chọn học tập ở một nơi cách nhà cả chục, trăm cây số, rồi lại thực tập ở một nơi khác, để rồi chọn làm việc vài tháng ở một thành phố khác, rồi lại đi học ở một quốc gia khác, và, điểm đến (chưa chắc đã là cuối cùng) lại là một địa điểm xa xôi khác nữa.

Với những người trẻ ở quốc gia Châu Âu, dường như khoảng cách địa lý không còn là khái niệm được quan tâm, thế hệ Millennials luôn có cơ hội học tập và làm việc ở một quốc gia hay thành phố không phải là nhà của họ. Ở Việt Nam, xu hướng này ngày càng gia tăng, nhiều người Nam chuyển ra Bắc, Bắc lại vào Nam.

Tôi tự hỏi bao nhiêu người trong số đó giống tôi, mất rất nhiều thời gian để có thể thích ứng với chính nơi mình ăn, ngủ, nghỉ, nhưng lại rất nhanh chóng để hòa nhập với những lần di chuyển, rời khỏi một nơi, để đến một nơi khác. Tôi đã quen với việc sắp xếp cả chục cân hành lí vào một cái ba lô to đến độ tôi có thể xếp hành lý cho một chuyến đi kéo dài cả tháng trong chỉ 30 phút.

@Jordan Wilson

Nhưng có lần, khi trở về từ một chuyến đi, hành lí của tôi đã ở nguyên trong vali nhiều tuần sau đó, chỉ bởi nó mang lại cảm giác thân thuộc hơn cả, rằng tôi vẫn đang chuẩn bị đi đâu đó. Còn có rất nhiều người, chọn đi du lịch và kiếm sống trên đường du lịch hàng năm trời, chỉ bởi họ không còn có thể thích ứng với một nơi chốn cụ thể, khi thói quen và sự lặp lại khiến họ sợ hãi, nhàm chán.

Đã rất nhiều lần ai đó hỏi tôi rằng “Đi nhiều như thế để làm gì?” “Nhà cậu không có đồ đạc gì nhỉ?”, thật khó để giải thích cho họ hiểu rằng có một kiểu người như tôi, dù câu hỏi khó nhất thực ra lại là. “Bao giờ thì cậu sẽ có một cái nhà thực sự.”

Nhà là nơi bạn cảm thấy mình thuộc về, ấm áp và an toàn, nhưng dường như với những người mà tôi từng gặp, và ngay cả tôi, nhà là một khái niệm mơ hồ. Gia đình là nơi có bố mẹ, anh chị em họ hàng của bạn. Nhưng nhà, nhà là nơi bạn chỉ có thể xây dựng một khi bạn muốn ổn định. Vì vậy, dù bạn có sống ở một nơi bao lâu chăng nữa, chưa chắc bạn đã coi đó là nhà, nơi đó là thành phố thân quen, quốc gia đó là nơi an cư.

Nên tôi cứ băn khoăn về việc rốt cuộc ngôi nhà của mình là ở đâu? Có phải nó sẽ bắt đầu là nhà khi tôi bắt đầu ra ban công uống cà phê mỗi sáng, nếu không phải ở một ga tàu hay phòng chờ máy bay lạnh cóng lúc 3 giờ sáng?

@ranganath krishnamani

Johanne là bạn tôi. Ngày hai chúng tôi nằm dài trên bãi biển, cô vẫn còn là một học sinh trao đổi ở một trường đại học ở miền Trung Việt Nam. Sau đó, cô đã về lại Na Uy, rồi lại sang Canada học cao học, rồi lại du lịch châu Âu nhiều tháng trời. Ngày cuối cùng chúng tôi trò chuyện, cô nói, mình sẽ ở lại Na Uy thôi, cô muốn có một căn hộ và tắm sông mỗi sáng mùa đông trước khi chui vào xông mình trong khoang gỗ.

“Ra là vậy,” tôi đã nghĩ. Là cảm giác đó. Cảm giác đó chỉ đến khi bạn cảm thấy sẵn sàng, chứ không phải là sản phẩm của sự kiếm tìm. Nên tôi tiếp tục chờ. Và trong lúc chờ, bên cạnh những chuyến đi, giờ tôi đã có thêm thói quen uống cà phê ở ban công mỗi sáng và tưới tắm cho những chiếc cây (lúc héo lúc tươi) của mình.

Vân Anh