Advice
Hóa ra, ước mơ cũng là thứ bị đánh thuế

POSTED ON: July 18th, 2019 11:57 AM by


Bạn có đồng ý với tôi rằng, đến một lúc nào đó, bạn sẽ dừng việc nghe ai đó hỏi mình, hay đặt cho ai đó câu hỏi “Thế, ước mơ của cậu là gì?”.

@Mina FZ.

Lần cuối cùng tôi được nghe câu hỏi này, là ở trường đại học. Buổi học đầu tiên, khi được phát cho tấm giấy với câu hỏi: “Em ước muốn gì với công việc trong tương lai?”, tôi đã rất thích thú được trả lời: “Trở thành một phóng viên chiến trường”. Sẽ chẳng có gì để nói nếu một trong những giáo viên tương lai không phản hồi lại rằng: “Có mơ ước là tốt, nhưng tôi hi vọng em đừng mơ những ước mơ viển vông quá.” 

Thú thực, tôi đã rất bất mãn, chẳng phải người ta luôn nói rằng chẳng ai đánh thuế giấc mơ cả hay sao? Nhưng, như bạn đã có thể đoán được, tôi đã không bao giờ trở thành phóng viên chiến trường, ước mơ khi mới bước chân vào trường đại học của tôi đã bị “diệt gọn” theo cách lãng xẹt như vậy. 

Hóa ra, ước mơ cũng là thứ bị đánh thuế

Tất nhiên không phải ước mơ của ai cũng giống nhau. Người có những mong muốn rất đơn giản và dễ thực hiện với chỉ chút thời gian công sức. Người lại chọn cho mình một điểm đến đòi hỏi quá nhiều rủi ro, bao gồm bỏ trường đại học, bỏ việc, vay tiền ngân hàng, bỏ bê gia đình, bạn bè, hay thậm chí trơ trọi khi không ai ủng hộ con đường bạn theo đuổi. Những thứ bạn phải từ bỏ vì một viễn cảnh tương lai lý tưởng mà bạn tự vẽ nên cho mình, đó đều là những mức thuế bạn sẽ dần phải trả, hay phải vượt qua. 

@Outcrowd

Cậu bạn tôi là một ví dụ điển hình của điều này. Những ngày học ở lớp chuyên Toán, ai cũng nghĩ việc đàn hát của cậu chỉ là việc vô bổ, chẳng liên quan đến việc học. Vài năm sau ra trường, chúng tôi đều choáng váng nhận ra cậu bạn cũ trên ti vi cùng ban nhạc của mình, hát những ca khúc do mình sáng tác.

Bạn kể những lần băn khoăn giữa quá nhiều lối đi, giữa đam mê ca hát và gánh nặng cơm áo gạo tiền với những người sản xuất âm nhạc không chuyên. Rồi bạn tôi chọn hoàn tất việc học đại học để có tấm bằng “phòng thân” trước khi hoàn toàn gắn bó với âm nhạc. Bạn tôi đã trả mức thuế, là theo học đến cùng suốt 4 năm đại học. “Đó không phải cách ai cũng chọn, nhất là khi theo học một ngành mình không hề hứng thú. Nhưng nếu đó là cái giá phải trả để có thể cảm thấy an toàn khi làm nhạc, tại sao không chứ?” – bạn nói. 

Bạn luôn có thể hiện thực hóa ước mơ

Khi bạn nhận ra ước mơ là điều có thể biến thiên để phù hợp với sự vận động của môi trường sống xung quanh thì bạn sẽ nhận ra việc theo đuổi chúng trở nên dễ dàng hơn hẳn. Hãy nhớ về những ước mơ hồi bé, giờ bạn có còn giữ những ước mơ ấy nữa hay không? Bởi chúng ta, cũng như môi trường xung quanh, dần thay đổi bởi những trải nghiệm cuộc sống, vì vậy chẳng có gì lạ nếu một ngày bạn thức dậy và nhận ra, “À, giờ mình muốn làm điều này.” 

Giờ là lúc bạn cần xem xét những khoản thuế mình phải trả để theo đuổi chúng. Với anh bạn tôi, đó là việc tiếp tục học song song với việc viết nhạc. Với nhà văn Haruki Murakami, ông vẫn duy trì quán bar của mình vào buổi tối để có thể nuôi sống gia đình, trong khi cố gắng viết mọi lúc mọi nơi trước khi nổi tiếng với tư cách nhà văn.

@Chris Raffert

Bạn thấy đấy, người ta đúng là không thể chỉ sống với suy nghĩ rằng “tôi có một ước mơ” nếu không cố gắng hiện thực hóa nó cùng lúc với những suy tính thiết thực. Bạn có thể sẽ phải làm thêm giờ, tiết kiệm tiền, đi học thêm một khóa học, hay từ bỏ những buổi café với bạn bè… Thậm chí, bạn có thể sẽ phải từ bỏ chính ước mơ mình đang có để theo đuổi một điều gì đó thiết thực và khiến bạn thỏa mãn hơn. 

Nhưng thì sao chứ? Bạn có cả cuộc đời dài để có nhiều hơn một ước mơ cơ mà!

Vân Anh