“Hãy chỉ mẹ cách chia sẻ!”

POSTED ON: July 13th, 2019 1:00 AM by


Hôm nọ, về nhà, hai mẹ con đương nằm tâm sự, bỗng mẹ quay sang bảo: “Con ơi, chỉ mẹ cách chia sẻ cái này đi!”.

Mẹ dạo này hay dùng mạng xã hội, thấy gì hay ho cũng đều chia sẻ về “nhà mình”, có khi một ngày lướt new feed sẽ thấy cả chục tin của mẹ. Chưa hết, bảng thông báo còn xuất hiện hàng loạt những thông báo tài khoản của mẹ vừa nhắc tên vào bài viết này, hình ảnh nọ. Chung quy, mẹ thấy gì cũng đều muốn mình thấy cùng. Facebook mẹ vỏn vẹn có dưới chục người bạn.

Mỗi gia đình hai thế hệ, theo quan sát của mình, thường sẽ rơi vào trường hợp hoặc là cực kỳ thân thiết điều gì cũng nói cùng nhau, chuyện vui chuyện buồn, chuyện vu vơ không đầu chẳng cuối mới “thám thính” được ở đầu xóm cũng đem ra giữa bữa cơm, giữa cơn ngủ ban trưa mà kể cho nhau nghe; hoặc, trường hợp khác là quanh năm suốt tháng chẳng nói với nhau được mấy câu, nếu có thì cũng chỉ kể với nhau về những sự kiện trọng đại, mang tính thông báo nhiều hơn. Nhà mình, ở đâu đó lưng chừng. Chuyện vui chuyện hài hô hào cười nói cùng nhau, gặp chuyện buồn, ai nấy tự động gói ghém lòng mình, tự cất giữ không muốn phiền đến người thân yêu, như một quy luật bất thành văn. Nhiều khi mình cũng muốn bảo với ba mẹ rằng, xin hãy kể với con cả những khó khăn nhọc nhằn, xin hãy chia sẻ về những đớn đau mất mát. Vì mình là gia đình, nên hãy đi cùng nhau qua các chặng đường dù mỏi mệt ra sao, không phiền, không phiền một chút nào cả!

Như khi, thấy mẹ chia sẻ một bức hình đầy tâm trạng, tự khắc biết lòng mẹ đang rối bời, dẫu có hỏi thì mẹ cũng chẳng nói hết, nên thôi bèn ủi an mẹ bằng cách nào đó khác, thay vì nói và dỏng tai lên đợi mẹ kể, thì chi bằng mình đi pha một ly trà gừng và mua một túi bắp rang để cùng mẹ ngồi coi phim cho đêm bớt dài. Nhà văn nào đó đã từng bảo, khi một ai đó buồn, họ cần những gương mặt và những cử chỉ ân cần hơn là cần những lời nói bâng quơ; khi ta ngồi cạnh một người buồn, nỗi buồn sẽ không lây lan mà sẽ nhẹ nhàng mà vơi đi. Để chia sẻ tấm lòng cùng nhau, có rất nhiều cách mà!

Dạo gần đây, ở các kênh truyền thông xuất hiện nhiều hình ảnh các bác các dì đứng trước máy quay, chia sẻ về món ăn dân dã vừa làm hay món đồ thủ công vừa đan, gọi là Vlog chẳng sai. Nhiều luồng ý kiến xoay quanh, có người chê trách dè biểu, người phấn khích ủng hộ; dân “content” chuyên môn cũng bày tỏ quan điểm, này thì cạn ý tưởng rồi hay sao mà lại đưa người lớn tuổi lên nói năng như thế. Đứng ở góc nhìn nào, cũng sẽ thấy những cái hay cái dở khác nhau. Riêng mình, khi coi những đoạn clip ấy mình thấy vui lắm, không phải vui vì nội dung quá khác biệt, cũng không phải vui vì được gặp “diễn viên” độc nhất vô nhị. Cái mình thấy ở đây, là chân dung của những vị phụ huynh cũng giống như cha mẹ mình, những người lớn đã tạm gác lại những e dè ngại ngùng để mạnh mẽ cất tiếng nói riêng, chia sẻ góc nhìn riêng. Mãi miết vạn dặm đời sống, không phải bậc cha mẹ nào cũng được vẹn tròn với đam mê riêng, có những người suốt cuộc đời mấy mươi năm còn chưa một lần được sống cho riêng mình.

Các bạn trẻ, chúng mình ơi, chúng mình cứ mãi la oai oái vì những khác biệt thế hệ, chúng mình cứ hay càm ràm rằng cha mẹ chẳng hiểu gì mình cả. Ấy nhưng, chúng mình đã lần nào thử bắt tay mà thu gọn sợi dây khoảng cách ấy chưa? Thời của cha mẹ, hẳn nhiên rồi, khác nhiều lắm so với thời đại mà chúng mình đang sống. Thời gian xoay tròn mãi miết, người sống trên đời bất giác quay sang thấy mình gìa cỗi mất rồi mà vẫn chưa kịp học cách chia sẻ. Cách sẻ chia của hôm nay và hôm qua, của năm nay và năm ngoái, của phút trước và phút sau hẳn đã có sự khác biệt, sự khác biệt ấy sẽ không dừng lại đâu, nên là, chúng mình hãy cùng nhau học, hãy chỉ cho mẹ cha cách chia sẻ.

Cùng vui với những đam mê tuổi xế chiều, cùng ngồi xuống với những quanh quẩn trong lòng mẹ cha. Không cần hô hào điều gì đao to búa lớn, chỉ cần tấm lòng tròn đầy trao nhau, nhân gian đã ấm êm hơn nhiều rồi.

Hình minh họa: Tranh vẽ của nữ họa sĩ người Ukraine – Snezhana Soosh

Nhã An