Advice
Thuộc thế hệ Millennials, tôi được hay mất nhiều hơn?

POSTED ON: July 11th, 2019 10:50 AM by


Ở mỗi thành phố tôi ghé qua, có hàng trăm những quán café như thế: không gian phủ đầy hương cà phê thơm dễ chịu, tiếng loa bật đi bật lại những ca khúc nằm trong các bảng xếp hạng quốc tế, lặp đi lặp lại cho đến khi người nghe phát cáu mà phải đứng dậy bỏ về, và… có rất nhiều người trẻ như tôi.

Một thế hệ “đi cà phê”

Chúng ta là thế hệ “đi cà phê’, nếu như trước đây, “đi cà phê” chỉ đơn giản là để gặp gỡ, xã giao, trò chuyện và tất nhiên, để uống cà phê, định nghĩa này đã thay đổi khi những công dân thuộc thế hệ Millennials như tôi, như bạn dần trở thành nhóm khách hàng tiêu thụ lớn nhất thế giới. Nghe có vẻ không mấy liên quan, Millennials là sự ra đời của những quán cà phê?

Trong nhiều năm trở lại đây, nghề freelancer (nhân viên tự do) ngày càng trở nên phổ biến và là lựa chọn tối ưu của rất nhiều người trẻ, quán cà phê hay những không gian co-working ra đời nhằm trở thành “văn phòng” của họ. Thế nên, tôi sẽ chẳng ngạc nhiên khi mỗi lần bước vào quán café, phần lớn khách hàng hầu như đang cặm cụi với chiếc máy tính hay thậm chí thảo luận công việc. Có lẽ với những bậc trung niên như bố mẹ tôi, những người luôn mang một mong muốn duy nhất là con cái mình học hành đỗ đạt để kiếm được một công việc 8 tiếng an nhàn và… an phận, môi trường làm việc kiểu này hẳn là sự xa lạ đến khó tin.

Nhưng sự tiến bộ vượt bậc về khoa học kĩ thuật đã cho phép tôi và bạn có thể làm việc ở những môi trường như vậy, trên một bãi biển đầy nắng, giữa quán cà phê, thậm chí là khi đêm đã về khuya. Chưa bao giờ chúng ta có nhiều sự lựa chọn đến vậy, từ việc chọn mẫu smartphone mới nào, đến nhãn hiệu mĩ phẩm nào, đến cách chăm sóc sức khỏe và ăn uống ra sao? Người chọn tập yoga, người đến phòng gym, người chọn ăn chay trường, người chọn thực phẩm sạch, người chọn đến những lớp học ngoại ngữ, người chọn tự học qua ứng dụng điện thoại… Dường như cuộc sống đã không còn giới hạn với chúng ta, với tôi, với bạn, điều này chẳng phải rất tuyệt vời sao?

Chúng ta nói gì khi nói về hạnh phúc?

Khi nghĩ về khái niệm hạnh phúc, tôi thường hay liên tưởng đến những việc Millennials thường làm. Dường như mọi quyết định của chúng ta đều hướng đến việc tìm kiếm hạnh phúc, nhưng theo cách không hề giống cha mẹ mình, chúng ta sẵn sàng từ bỏ, làm lại, hay thậm chí mạo hiểm để theo đuổi điều mình nghĩ sẽ mang lại niềm vui cho bản thân.

Bạn vừa bỏ việc, cô bạn tôi vừa quyết định kết hôn, chính tôi cũng từng bỏ ngang đại học để tìm một con đường khác. Ai cũng đều có những quyết định của riêng mình, dù có đôi lúc những quyết định này sẽ đến cùng cái nhãn “hấp tấp”, “thiếu trưởng thành”, “ích kỉ”. Nhưng bạn hiểu rõ nhất mình cần niềm vui và động lực để cống hiến tài năng và tâm huyết cho một mục đích nào đó, và một khi có được những giá trị tinh thần như vậy, bạn có còn thấy sợ hãi trước những thử thách, tham vọng hay theo đuổi ước mơ? Tôi thì không nghĩ vậy!

Nhưng còn nỗi cô đơn?

Thế giới của bạn tự khi nào bỗng chốc chỉ gói gọn trong không gian thành phố hỗn độn, bon chen và áp lực. Văn hóa giao tiếp thay đổi, đồng nghĩa với việc mọi cuộc gặp gỡ và trò chuyện đều có thể được thay thế bằng những dòng chat ngắn gọn, vô hồn. Bạn cũng không nhớ lần cuối cùng mình ngồi quây quần trong bữa cơm gia đình là khi nào, vì những cuộc “xã giao” bên ngoài, vì những lần mải chơi với bạn bè…

Để rồi, nếu không nhận được dòng tin nhắn hiện lên màn hình điện thoại một ngày, bạn cảm thấy mình như đang bị cô lập với cả thế giới. Cũng bởi vì đã quá quen thuộc với máy điều hòa nhiệt độ, bạn quên rằng thiên nhiên, những cánh đồng, những khu rừng có khả năng hàn gắn những vết thương lòng và khiến bạn cảm thấy dễ chịu đến thế nào.

Tôi rất thích tựa đề một cuốn sách của tác giả người Pháp Patrick Modiano, ông gọi tuổi trẻ là “thế hệ lạc lối”. Chúng ta tưởng mình đang có cả thế giới bên cạnh khi danh sách bạn bè trên trang mạng cá nhân lên đến con số hàng nghìn, nhưng kì thực, đó cũng lại là nguồn cơn của cảm giác lạc lõng, đơn độc hay thậm chí là cơn trầm cảm.

Nhận ra những gì mình đang có là bước khởi đầu để tôi thêm trân trọng cuộc sống và thế hệ mình thuộc về. Đồng thời, khi nhận ra những gì mình đang mất, tôi hiểu rằng mình cần phải tìm lại những sự kết nối đang dần vụt mất. Khởi đầu là những bữa cơm nhà, tắt điện thoại khi trò chuyện với một ai đó, và dành nhiều thời gian ở thiên nhiên hơn.

Còn bạn thì sao? Hôm nay bạn ngồi ở quán cà phê nào?

Vân Anh