Advice
Đừng vì sợ cô đơn mà vội vàng “lấp đầy khoảng trống”, hãy học cách trân trọng bản thân trước đã

POSTED ON: June 29th, 2019 7:38 PM by


Tuần này, khi đi làm tóc, vô tình tôi lại được một cuộc trò chuyện khá thú vị với cô thợ của mình – một cô gái 28 tuổi đẹp rạng ngời nhưng mang trái tim tan vỡ. Dù chưa hề gặp nhau trước đó, nhưng chúng tôi bắt đầu trò chuyện với nhau, bằng cái cách mà những người hoàn toàn xa lạ thường bắt đầu, đó là nói về tình yêu, về tổn thương, mất mát. Cô kể với tôi rằng cô vừa chia tay bạn trai sau bốn năm quen biết vì cuối cùng cô cùng cô đã chịu đựng hết nổi rồi – cuối cùng cô đã cảm thấy quá mệt mỏi vì không được người yêu coi trọng. Cô nói rằng “Đã đến lúc tôi phải thoát khỏi mối quan hệ đó ngay lập tức và tìm cho mình ai đó tốt hơn.”

Thế rồi tôi thấy mình nắm lấy tay cô ấy (cô gái tôi mới gặp lần đầu) và nói với một vẻ mặt vô cùng khẩn thiết: “Hứa với chị là em sẽ một mình ít nhất sáu tháng được không? Em sẽ tự mình vượt qua nỗi đau khổ này trước khi bạn tìm được người mới, được chứ? Em có thể hứa sẽ độc thân ít nhất sáu tháng trước khi đâm đầu vào một người khác, được không em?”

Cô gái trông có vẻ bối rối, sau đó bắt đầu lo lắng. Rồi cô nói, “Nhưng em cảm thấy bản thân mình thật buồn chán và cô đơn. Buồi tối em sẽ làm gì đây, xem TV một mình sao? Em không nghĩ ra viễn cảnh nào tồi tệ hơn thế nữa.”

Nhiều người nhanh chóng “dấn thân” vào các cuộc tình mới vì sợ cô đơn, nhưng kết quả thì cũng chẳng khác biệt gì, càng đau khổ thêm mà thôi

Thế là tôi nói, “Chị thì khác, chị có thể nghĩ nhiều điều tệ hơn thế nữa. Ví dụ như, ngày này tháng sau có thể em lại quen một người khác, mà người này lại chẳng hề tôn trọng em một xíu nào. Và em chấp nhận đống hổ lốn đó chỉ vì em không thể chịu được được cảnh sống cô đơn. “

Tiếp đó, tôi nói với cô ấy suy nghĩ của tôi rằng một trong những điều quan trọng nhất mà ta cần phải học trong cuộc sống là làm thế nào để sống một mình. Ta cần phải học cách chịu đựng cảm giác khó chịu và hoảng sợ ban đầu mà cô đơn mang lại, để rồi vượt qua nó và nhận ra rằng cô đơn không thể giết chết ta. Gần đây tôi có gặp một người phụ nữ độ khoảng năm mươi tuổi, chị nói với tôi rằng chị ấy sẽ không rời bỏ người chồng vũ phu chỉ bởi vì chị không bao giờ muốn đi đến một bữa tiệc hay nhà hàng nào đó một mình.”

Học cách đối mặt và sống với cô đơn một cách nhẹ nhàng, chúng ta sẽ cảm thấy trân trọng chính mình hơn

Bạn thân mến, sẽ có lúc, tất cả chúng ta phải học cách đi đến một bữa tiệc hay một nhà hàng nào đó một mình. Nếu không, chúng ta sẽ trở nên dễ dãi đến mức sẵn sàng đi dự tiệc với bất kỳ ai (hoặc tệ hơn, bước ra đường với bất kỳ ai). Cái ta cần là học cách tự đi một mình ngẩng cao đầu. Và đôi lúc, khi sống một mình đủ lâu, ta thậm chí có thể học cách thưởng thức bản thân. Hơn hết thảy, sau khi thực hành việc sống một mình đủ nhiều và đủ lâu, đôi khi ta có thể học hỏi cách trân trọng chính mình.

Nhiều năm trước đó, tôi đã không ngộ được điều này. Tôi không bao giờ ở một mình dù chỉ trong năm phút. Tôi thay đổi bạn tình liên tục, vì tôi không thể chịu đựng để bên cạnh mình có một khoảng trống nào. Điều đó có nghĩa là tôi chưa bao giờ chọn người ở cạnh mình; cái mà tôi làm chỉ là “điền vào một chỗ trống”, lấp đầy một chiếc giường trống rỗng, một cái tôi trống rỗng vô hồn.

Đừng bao giờ vì muốn “lấp đầy khoảng trống” mà dễ dãi trong tình yêu

Từ lúc trưởng thành, lần đầu tiên tôi ở một mình chính là khoảng thời gian tôi viết nên hành tình Ăn, Cầu nguyện, và Yêu (Eat Pray Love). Trong khoảng không riêng lẻ đó (tin tôi đi, nó cô đơn lắm), cuối cùng tôi đã có thể nghe thấy tiếng nói từ bên trong mình. Và cuối cùng, giọng nói đó đã dẫn tôi bước vào cuộc phiêu lưu của chính bản thân mình – cuộc phiêu lưu chỉ mình tôi. Tôi nhớ trong cuộc hành trình Ăn, Cầu nguyện, và Yêu, tôi đã đi du lịch một mình và khi vượt qua bước ngoặt này, tôi chợt nhận ra rằng “Tôi đang đối xử với chính mình như một người bạn trai tuyệt vời. Tôi sẽ rất tốt với chính mình. Tôi sẽ đưa tôi đến những nơi đẹp nhất trên thế giới. Tôi sẽ nói những lời an ủi nhất với bản thân. Tôi sẽ cho chính tôi ăn những món ăn ngon nhất, và mua cho mình những quyển sách hay nhất trần đời. Và mỗi ngày, Tôi sẽ hỏi chính tôi: “Này người yêu dấu, hôm nay bạn cần gì? Tôi có thể giúp gì cho bạn?” Và thế là chúng tôi đã có một thời gian tuyệt vời ở bên nhau – tôi và chính bản thân tôi.

Thế là, khi tôi gặp được người đàn ông đối xử với tôi đúng những yêu thương và ân cần giống như cách tôi đã từng đối xử với chính mình, trái tim tôi nhận ra anh ấy ngay và nói: tốt rồi. Trái tim tôi nói rằng đây là những gì chúng ta đã trở nên quen thuộc. Nếu tôi không trải qua năm đó (thật ra là 2 năm) một mình và thực hành việc chăm sóc bản thân, trái tim tôi có thể không bao giờ nhận ra điều đó, cũng có thể không bao giờ nhận ra anh ấy, và có thể, không bao giờ biết việc được đối xử tốt trông sẽ thế nào. Có thể tôi đã bỏ qua anh ấy, và tìm đến một người đàn ông khác không chừng. Nhưng một khi bạn học được điều gì tốt cho bạn, bạn sẽ không bao giờ chấp nhận những điều tệ hơn như thế. Và bạn không thể học được cái gì là tốt cho bạn cho đến khi bạn dành chút thời gian để tìm hiểu chính mình.

Rồi sẽ đến lúc nỗi cô đơn không còn khiến bạn phiền muộn nữa

Vì thế mà, sáu tháng, tôi bắt cô ấy phải hứa với tôi như vậy. Ít nhất sáu tháng một mình, tôi bắt cô ấy phải thề. Chúng tôi bắt tay cam kết. Và tình huống đó giống như trong phim – trong đó tôi là một người lạ mặt hoàn hảo và nhân vật nữ chính đồng ý với yêu cầu của tôi rằng cô ấy cam kết sống độc thân trong ít nhất nửa năm. Nhưng tôi tin, đó là những gì cô ấy còn biết là cô ấy đang cần. Sống cô đơn cho đến khi nỗi cô đơn không còn làm cô ấy sợ hãi hay phiền muộn nữa. Cho đến khi cô không tự ném mình vào cơ thể một người đàn ông khác một cách không suy nghĩ, thoát khỏi những hoảng loạn và sợ hãi về chính bản thân mình.

Đối với những người sống một mình đã lâu, tất nhiên, và những người sợ điều ngược lại (sự thân mật, và những rủi ro) lời khuyên này có lẽ không có ý nghĩa gì. Nhưng đối với những người giống như tôi của những năm về trước, hoặc những người như cô thợ làm tóc ngọt ngào này – vội vàng lấp đầy khoảng trống xung quanh mình bằng bất cứ ai …. thì ý cần phải cân nhắc lại.

Đừng sợ bản thân mình, OK? Và đừng sợ cô đơn.

Cứ bình tĩnh mà cô đơn cho đến khi bạn có được được điều tốt đẹp.

Elizabeth Gilbert – tác giả Ăn, Cầu nguyện, và Yêu