Lifestyle
Mẹ tôi những tưởng tôi không thích con trai vì lý do này

POSTED ON: June 21st, 2019 2:48 PM by


Đối với tôi, cô bạn thân là một phần quan trọng trong cuộc sống. Giống như gia đình, dù tôi có thể mắc phải những sai lầm, bị cả xã hội ruồng bỏ, thì gia đình và nó cũng là nơi cuối cùng để tôi quay về, không phán xét, không chối bỏ.

Lúc trước nó hay nói: “Mày không biết tình bạn đôi khi còn lãng mạn hơn tình yêu à?”. Những lúc đó, tôi không phản đối cũng không đồng ý, chỉ lẳng lặng về suy nghĩ câu nói đó. Sau này ngẫm lại thì tôi thấy nó nói đúng thật. Và đôi khi, hai đứa còn quan tâm nhau nhiều hơn cả một tình yêu đơn thuần.

Những năm tháng đầu đại học

Nó và tôi là hai con người gần như là hoàn toàn khác nhau về tính cách. Năm nhất đại học, cả hai đều “chân ướt chân ráo” làm quen với môi trường mới, thầy cô mới và bạn bè mới.

Vì đặc thù trường báo chí chỉ toàn là con gái nên khoảng thời gian đầu tôi cũng có không ít những bỡ ngỡ. Thay đổi môi trường từ một thành phố nhỏ lên thủ đô, tôi phải sống một mình và tự kiểm soát mọi thứ. Một môi trường khác hoàn toàn, với những con người không giống như những gì tôi tưởng tượng, giai đoạn đầu, tôi gặp trạng thái “sốc văn hóa”.

Không còn là một đứa vô cùng hoạt bát, nói nhiều và thích kết bạn như thời phổ thông, tôi thu mình lại như một con ốc sên mang trong mình vỏ bọc nặng nề hết ngày này qua ngày khác.

Mấy tháng đầu, tôi và nó cũng chẳng có ấn tượng đặc biệt gì với nhau. Những khi lên lớp, tôi chỉ lẳng lặng ngồi trong góc lớp quan sát mọi người, còn nó thì đi loanh quanh kết bạn bốn phương tứ phía. Tôi đã thực sự không thích nó trong ấn tượng đầu tiên, người gì đâu mà “thảo mai” quá!

Câu lạc bộ guitar và những cuộc hẹn hò

Hai đứa hay đùa nhau câu: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng”. Chúng tôi của những ngày đầu năm nhất đã từng có rất nhiều sợi dây liên kết: học chung trường, chung lớp, chung thầy cô, ấy vậy mà chúng tôi chưa bao giờ nói chuyện với nhau một câu nào.

Sau khi đã vượt qua giai đoạn “khủng hoảng” thì tôi bắt đầu trở lại là chính mình. Tôi quyết định đăng ký tham dự Câu lạc bộ Guitar Báo chí với suy nghĩ không thể để phí hoài tuổi thanh xuân, phải tự làm cho những năm tháng đại học trở nên rực rỡ. Và tôi đã đúng! Câu lạc bộ Guitar đã chính là cầu nối giữa tôi và nó để trong suốt 4 năm đại học đồng hành cùng nhau, thanh xuân tôi đã thực sự rất đẹp khi có nó bên cạnh.

Những câu chuyện dở khóc dở cười

Gặp nhau tại câu lạc bộ và thân nhau từ đó, cả hai đều không nghĩ là có thể chơi thân đến thời điểm hiện tại vì có quá nhiều điểm đối lập. Chúng tôi cứ như thế cùng nhau trưởng thành. Cả hai đứa đều chẳng có người yêu nên hầu như hai đứa làm gì thì cũng có mặt đối phương hết.

Tôi hay trêu mẹ là sau này con chẳng lấy chồng, sinh con như mọi người mà con sẽ mua nhà cạnh nhà Linh để sống gần nhau. Có một lần tình cờ mẹ xem được tin nhắn hai đứa chat, còn tưởng hai đứa yêu nhau rồi nghi ngờ tôi và nó có mối quan hệ đồng tính. Cả hai đứa đều hết hồn, dùng mọi lý lẽ và “bằng chứng” giải thích cho mẹ hiểu rằng hai đứa chỉ là bạn thôi.

Không chỉ mẹ, bạn bè trong lớp cũng “lời ra tiếng vào” với mối quan hệ của hai đứa vì chúng tôi quan tâm nhau như những cặp đôi đang yêu nhau vậy, dính nhau như sam. Có lần tôi đi ngang qua một đám bạn và vô tình nghe thấy rằng: “Nó les đấy các cậu! Nó yêu con bạn thân của nó đó”.

Tôi bàng hoàng, về kể với nó với tâm trạng rất hoang mang, nó chỉ cười rồi nói kệ bọn họ đi, quan tâm làm gì. Hoá ra mấy ngày sau đó, nó sang tận lớp người ta để hỏi cho ra lẽ, “dằn mặt” những cô nàng thích tám chuyện sau lưng. Không biết nó đã làm gì và nói gì mà những cô gái nói xấu hai bọn tôi hôm đó phải qua lớp tôi nói lời xin lỗi trực tiếp.

Những kỷ niệm đẹp

Tôi vẫn nhớ những sáng chủ nhật trong lành, hai đứa réo nhau cùng treo lên chiếc xe Cub “bạch bạch” của nó để lên phố cổ mua sách. Sinh viên nên chẳng có nhiều tiền, hai đứa cứ dắt tay nhau đi dọc hết hàng này rồi sà vào sạp nọ để xem có cuốn sách gì hay không, phải cân nhắc mãi nhưng vẫn tiêu lố tiền.

Tôi nhớ những hàng cây trên đường Phan Đình Phùng cứ mỗi lần hai đứa đi qua là lại xuýt xoa sao mà con đường này lãng mạn đến vậy, chúng tôi còn nắm tay nhau đi dưới những tán lá dài và rộng, hít hà không khí mùa thu Hà Nội căng tràn. Tôi nhớ những tháng mùa đông lạnh giá cùng khoác cả chục lớp áo dày cộm để cố kiết ra đường ngắm phố, đi mua đồ gốm cùng nhau. Tôi nhớ những cuộc gọi kéo dài hàng giờ, những tin nhắn dài miên man, đi ăn đi chơi cùng nhau khắp các ngõ ngách của Hà Nội.

Cùng nhau trưởng thành

Chúng tôi vẫn thân với nhau đến bây giờ dù cả hai đứa đều bận rộn bởi công việc và hướng đi của riêng mình trong sự nghiệp. Nó chọn ở lại mảnh đất thủ đô để sinh sống và làm việc. Nó nói rằng Hà Nội hoài niệm, cổ kính hợp với con người “cũ kỹ” trong nó. Tôi chọn Sài Gòn vì muốn có nhiều trải nghiệm mới, và vì Sài Gòn năng động, hiện đại và xô bồ, chắc cõ lẽ hợp với tôi hơn.

Nó hay nhắn tin kêu tôi về đi, về với 36 phố phường nơi hai đứa dành thanh xuân trọn vẹn bên nhau. Nó hay gọi điện than vãn một chút về công việc, một chút về câu chuyện tình yêu, về crush của nó và những người đang thích nó. Có khi cả tháng chẳng liên hệ nhưng khi gọi cho nhau thì có thể kể chuyện trên trời dưới đất như mới ngày hôm qua gặp mặt.

Cuộc sống của tôi đã thay đổi nhiều từ khi ra trường. Con người bên trong tôi và nó cũng đã khác. Nhưng dù thế nào thì tình bạn vẫn luôn còn đó, nguyên vẹn và xinh đẹp như cái cách chúng tôi đã dành tình yêu thương cho nhau.

Tôi hay nói rằng ai yêu tôi thì phải chấp nhận cả tình yêu tôi dành cho nó như một điều hiển nhiên. Dù thế nào đi nữa thì, tôi có thể bỏ người yêu nhưng không thể bỏ nó. Nó như một phần trong cuộc sống của tôi, giống như gia đình, dù tôi có thể có những sai lầm bị cả xã hội ruồng bỏ, thì gia đình và nó cũng là nơi cuối cùng để tôi quay về, không phán xét, không chối bỏ.

Như Quỳnh