Advice
Nghệ thuật của sự phớt lờ tất cả

POSTED ON: June 14th, 2019 11:30 AM by


Em gái tôi chọn theo con đường văn chương, một quyết định khiến gia đình tôi phát hoảng nhiều hơn ủng hộ. Nếu trong nhà có ai sẽ theo con đường chuyên Văn, thì có lẽ phải là tôi, như mọi người trong gia đình vẫn tin tưởng. Tôi thích văn học từ nhỏ, tập tành viết lách từ những năm tiểu học, và luôn đứng đầu lớp môn Văn. Nhưng khi phải đưa ra quyết định chọn một môn học mình sẽ theo đuổi suốt ba năm cấp 3, tôi đăng ký thi chuyên Toán. Kết quả: tôi đậu vớt. Nhưng dù sao thì, tôi vẫn học trong lớp chuyên Toán, dù vẫn là người “dốt nhất”. 

@Laura Calvo

Những quyết định “trên trời”

Bố mẹ tôi khi nói về em gái, thường hay liên tưởng đến tôi, họ luôn thắc mắc không hiểu tôi giống tính ai, mà cứ có những quyết định “tréo ngoe” như vậy. Kì thực, mặc kệ những lời khuyên bảo của người thân để chọn môn học tôi không tự tin, mặc kệ đôi lúc bạn cùng lớp vẫn thắc mắc về sự hiện diện của tôi ở lớp chuyên toán, để học hành vất vả hơn những người khác mà vẫn bị xếp vào diện “dốt nhất lớp”, cho đến thời điểm này, tôi không rõ mình đã chọn đúng hay không.

Nhưng cũng trong môi trường ấy, tôi đã gặp những người bạn thân thiết đến tận bây giờ, và cũng bởi phải thường xuyên căng não đối đầu với những bài toán khó. Chúng tôi được học phương pháp tư duy phản biện (critical) và giải quyết vấn đề (problem solving), mà đối với tôi là những kỹ năng quan trọng nhất ở thời điểm hiện tại. 

@Titik Jejak

Thái độ “phớt lờ” với người xung quanh có lẽ không phải quan niệm tốt tuyệt đối, nhưng với tôi, đó là cách duy nhất để bạn có thể kết nối với chính mình, để biết mình muốn gì và cần phải làm gì, mặc cho những người xung quanh có một mực “phủ đầu” hay phản đối. Tôi đã rất may mắn, mặc dù bố mẹ tôi không hoàn toàn ủng hộ, nhưng chưa bao giờ tôi bị ép buộc hay tạo áp lực để đi theo bất cứ con đường trải sẵn nào. 

Đôi khi, bạn chỉ cần tin vào chính cảm nhận của bản thân mình là đủ

Tôi từng đọc ở đâu đó rằng con người thường có xu hướng sợ sự im lặng, bởi vậy, họ tìm đến mọi nguồn tiếng ồn, nếu ngồi một mình, họ sẽ bật nhạc, gọi điện, mở cửa sổ nghe tiếng xe cộ. Gì cũng được, miễn là không phải nghe âm thanh của sự im lặng.

Nhưng tại sao vậy? Trong khi việc lắng nghe chính mình có thể mang đến cho bạn nhiều hơn những gì bạn trông đợi, sẽ kéo bạn ra khỏi sự hoang mang giữa quá nhiều sự lựa chọn, hướng đi, sẽ đơn giản là khiến bạn trò chuyện với chính mình theo cách không ai có thể làm được. 

@Devani Adya

Tiếng ồn xung quanh chúng ta giờ đây không chỉ dừng lại ở âm thanh, quá nhiều thông tin trên internet chúng ta tiếp nhận hàng ngày, quá nhiều lời nhận xét, đánh giá, quá nhiều chuẩn mực được lấy ra từ cuốn sách dạy thành công hay bí quyết hạnh phúc nào đó được mặc định là ta nên áp dụng nếu muốn có cuộc sống đáng mơ ước.

Nhưng bạn có thể áp dụng hết cả triệu cuốn sách trên thế giới này để biết mình sẽ thành công theo cách nào hay hạnh phúc theo cách người khác đã làm không? Bạn có thể cứ thế tin mọi luồng thông tin bạn nghe hay đọc mỗi ngày? Nếu biết mình không thể, sao bạn không thử gạt bỏ những tiếng ồn xung quanh để ngồi lại và lắng nghe chính mình?

Nghệ thuật của sự “phớt lờ”

Không phải ngẫu nhiên, người ta mãi nhắc đến câu phát biểu đơn giản của Steve Job “Stay hungry, Stay foolish” (tạm dịch: hãy cứ thèm khát, hãy cứ dại khờ). Với tôi, điều này không khác gì so với việc đôi khi bạn phải “phớt lờ” hay hình thành một bộ lọc những luồng thông tin bên ngoài để giữ gìn bản sắc của chính mình.

@Justin Schafer

Cách bạn suy nghĩ, những sự tưởng tượng dù có điên rồ đến đâu, những sáng tạo dù có ngớ ngẩn cỡ nào, đó là điều dường như chỉ còn tồn tại trong những đứa trẻ. Nhưng bạn có quên rằng chúng ta cũng từng là những đứa trẻ, từng “thèm khát” khám phá thế giới xung quanh thay vì sợ hãi sau những vấp ngã và thương tổn, từng “khờ dại” quyết định để sai lầm, rồi lại học hỏi từ sai lầm, thay vì thà sống trong vùng an toàn đến già còn hơn việc đối diện với sự thất bại. 

Với tôi, trẻ con là những người giỏi nhất trong việc phớt lờ những điều tiêu cực của thế giới xung quanh để tập trung vào cách chính mình cảm nhận thế giới. Hãy thử một lần “phớt lờ” tất cả xem sao, bạn nhé!

Vân Anh