“Dear Millennials”: Bức thư gửi đến cho chúng ta – một thế hệ lạc lối

POSTED ON: May 21st, 2019 4:35 PM by


Chúng ta được gọi là những cô, cậu bé Peter Pans, là Snowflakes, là “thế hệ bối rối” của thiên niên kỷ mới. Nghe rất khó chịu, vì chúng ta vẫn rất hay nghe phải những điều này từ cha mẹ và ông bà của chúng ta. Và thật tệ, họ đúng! 

@Dribbble

Gửi cho thế hệ Millennials của tôi, 

Chiến tranh đã qua rồi. Đúng vậy! Thế nhưng nếu nhắc đến hai chữ “chiến tranh” thì chắc hẳn giờ đây chúng ta đâu chỉ đơn thuần nghĩ đến những cuộc tấn công bằng vũ khí. “Chiến tranh” ở thế kỷ XXI này còn có sự tham gia của những sợi cáp quang, những pixel và những byte. Những quả bong bóng “dot-com” tăng phồng đột biến, cứ thế lớn nhanh rồi đột ngột vỡ vụn. Những thành công từ các khoản đầu tư liều lĩnh, và cả những tấm cổ phiếu tuột dốc thảm hại, tất cả đã khiến chúng ta khôn lớn và trưởng thành hơn. 

Nếu ví Digital là một đất nước – thì Millennials chúng ta là thế hệ dân bản địa đầu tiên  

Cuộc cách mạng công nghệ giờ đây đem đến một thế giới với sự thay đổi nhanh hơn chúng ta tưởng. Đó là một thế giới với hàng tỉ tỉ câu hỏi, là một thế giới đầy ắp sự e dè và sợ sệt. 

Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác là phải đối mặt chúng. Vì dù gì đi nữa, hãy nhìn xem, chúng ta đã có nhiều hơn những thứ mà thế hệ trước ao ước, khát khao và mong đợi:

Chúng ta được sống trong một thế giới “an toàn” hơn chúng ta nghĩ.

Chúng ta đề cao tinh thần hợp tác hơn là sự cạnh tranh. 

Chúng ta cũng là thế hệ khoan dung nhất từ trước đến nay – từ các vấn đề về chủng tộc, tôn giáo, văn hoá cho đến giới tính. 

Chúng ta được tự do văn hoá, tự do chính trị, tự do xã hội. 

Chúng ta dành sự quan tâm cho những trải nghiệm vô hình nhiều hơn là những vật dụng hữu hình.

Chúng ta bắt đầu có trách nhiệm hơn cho “ngôi nhà chung” của chúng ta hơn bao giờ hết. 

Chúng ta cũng may mắn là thế hệ được giáo dục tốt nhất trong lịch sử từ trước đến nay. 

Thế nhưng, tại sao chúng ta lại thờ ơ trước việc đối mặt với thế giới này? Chúng ta đánh giá người khác qua khối lượng tài sản kết xù và địa vị của họ, nhưng còn trái tim nồng ấm và cơ thể khoẻ mạnh thì không. 

Thế hệ Millenials vẫn còn quá “YOLO” trong vấn đề quản lý tài chính

Chúng ta biết rằng sẽ không có một hệ thống an sinh xã hội nào đảm bảo việc chúng ta thích “về hưu” thì về. Vậy mà chúng ta vẫn “lạc quan” một cách mù quáng và tự nhủ rằng bằng cách nào đó, chúng ta cũng sẽ ổn với lối sống chi tiêu phung phí lúc này thôi. 

Thực ra thì:

Khoản tiền mà chúng ta làm ra cũng không đủ nhiều.

Tài khoản tiết kiệm của chúng ta cũng không đủ nhiều.

Chúng ta đầu tư cũng không đủ nhiều.                                                   

Chúng ta không hề có một phương án dự trù nào cho việc tài chính của tương lai, dù rằng chúng ta biết chắc rằng cuộc sống này không phải lúc nào cũng suôn sẻ.

@DAN Gartman

Trong công việc, chúng ta cũng có quá nhiều ảo tưởng

Chúng ta đề cao sự chuyên nghiệp và thăng tiến bằng cách yêu cầu sự cân bằng trong cuộc sống và trong công việc. Vì sao ư? Vì chúng ta cho rằng đó là thứ xứng đáng với cái tấm bằng đại học đắt đỏ của mình. 

Chúng ta đòi hỏi như vậy, nhưng cứ hễ làm việc tay chân nặng nhọc thì chúng ta lại từ chối. Và chúng ta lại tiếp tục mong chờ một ngày mình nhận được một khoản thù lao “hậu hĩnh” cho công sức mình đã bỏ ra. 

Thử nhớ lại xem, đã có bao giờ chung ta xắn tay áo lên và hỏi: “Tôi có thể giúp gì cho bạn không?” vì chúng ta cảm thấy rằng chúng ta vẫn chưa sẵn sàng đón nhận những thứ quá tốt đẹp khác đến với mình. 

@Margarida Mouta

Và chúng ta cũng chưa đủ trưởng thành trong các mối quan hệ

Than ôi, chúng ta cuộn tròn trong cái “bong bóng” an toàn của gia đình và ba mẹ. Chúng ta trì hoãn những thử thách, chúng ta lắc đầu qua trái – lắc đầu qua phải cho những điều khó khăn. 

Chúng ta tuyên bố rằng sẽ không kết hôn.

Chúng ta quyết định không sinh em bé.

Chúng ta vẫn cứ ở yên một chỗ. 

Chúng ta thả trôi tâm trí của mình trong những video clip quảng cáo em bé vui nhộn. Chúng ta hí ha hí hởn “swipe right” cho những profile trên Tinder. Nhưng nhắc đến chuyện lập gia đình, chuyện yêu đương thì chúng ta lại chạy trốn ngay lập tức. Chúng ta không dám đối mặt với thế giới thực mà chúng ta đang sống.

Chúng ta được gọi là những cô, cậu bé Peter Pans, là Snowflakes, là “thế hệ bối rối” của thiên niên kỷ mới. Nghe rất khó chịu, vì chúng ta vẫn rất hay nghe phải những điều này từ cha mẹ và ông bà của chúng ta. Và thật tệ, họ đúng! 

Chúng ta còn quá “trẻ con” với đồng tiền mà mình đã làm ra. Chúng ta quá “khờ dại” với công việc của chúng ta. Và chúng ta lại quá “cứng nhắc” với những mối quan hệ xung quanh mình. 

Đôi lúc tôi lại tự hỏi, thật ra không phải là đôi lúc, mà là tôi luôn. Tôi luôn tự hỏi rằng: “Vậy còn sự kiên nhẫn, tinh thần trách nhiệm, sự tận tuỵ – chúng đâu mất cả rồi?”. “Chuyện gì đã xảy ra với niềm tin, lòng biết ơn và cả những định hướng, với đạo đức, với sự trưởng thành và sự chấp nhận?”.  

Chúng ta đã từng tự hào vỗ ngực rằng chúng ta có thể có mọi thứ, trở thành mọi thứ, làm được mọi thứ miễn là chúng ta muốn. Vậy mà đôi khi, chúng ta tin điều đó đến mức… chúng ta đã quên mất và ngừng việc đặt những câu hỏi. Rồi sau đó, chúng ta ấp úng chia sẻ với các cụ ông, cụ bà nhà mình rằng là: “Xin lỗi. Nhưng con không thể”. 

@Sean Connolly

Mà dù rằng chuyện chúng ta “không thể” có là thật đi chăng nữa thì…

Chúng ta vẫn có rất rất nhiều cơ hội hơn thế hệ của ba mẹ, ông bà của mình hay bất kỳ thế hệ nào xa hơn thế. Chúng ta đã vô tình nán lại để ngồi đó phân tích, phung phí những thời cơ quý giá đó, và kết thúc chúng bằng một câu là: “Xin lỗi. Con không thể”. 

Những lúc thất vọng, chán nản và buồn bã thế này, chúng ta sẽ phải hướng về ai đây? Tôi không biết, nhưng tôi biết được rằng: 

“Không phải vàng nào cũng lấp lánh,

Không phải kẻ lang thang nào cũng đi lạc

Không phải cái nào cũ cũng khô héo

Không phải cứ thất bại là không thể thành công.” 

– J.R.R. Tolkien

Nếu một ngày bạn nhận ra rằng mình lạc đường, chưng hửng, mất phương hướng – hãy tạm nghĩ. 

Tạm nghĩ để nhìn lại những gì đã xảy ra. Bạn đã đi được bao xa? Rồi hãy nhìn vào những người đi trước và tìm hiểu xem điều gì đã đưa họ đến được đây. Hãy tôn trọng quá khứ. Vì chỉ khi chúng ta tôn trọng quá khứ thì mới có thể xây dựng tương lai mà chúng ta mong muốn.

@Glenn Thomas

Thế nên:

Đừng thiếu kiên nhẫn nữa

Đừng mơ mộng nữa

Đừng non nớt nữa

Và quan trọng hơn hết, đừng để thứ gì có thể dập tắt đi những ước mơ của bạn. 

Giờ là lúc để bạn bắt đầu. Hãy khiến chúng trở thành hiện thực bằng cách… thả tầm nhìn của mình lên trên những tầng mây, và dám đưa tay của mình dính vào bụi bẩn. Giống như Hemingway (1899), giống như Graham (1894), giống như Tolkien (1892). 

Gửi cho chúng ta – những thành viên của thế hệ lạc lối.

Tôi tin rằng, chúng ta rồi sẽ ổn cả thôi. 

Kính thư,

Theo Niklas Goeke