Explore
Bullingdon – câu lạc bộ đặc quyền dành riêng cho Rich Kid (p.2)

POSTED ON: May 10th, 2019 8:23 AM by


Thói phá phách thượng lưu

Năm 1913, khi biết được con trai mình – hoàng tử xứ Wales, vua Edward VII tương lai – tới dự một buổi dạ tiệc của Bullingdon, hoàng hậu Mary đã gửi một bức điện cầu khẩn hoàng tử không tham gia vào sự kiện đó. Và dĩ nhiên, hoàng tử đã bất chấp yêu cầu của mẫu thân và hoàng gia.

Tiếng tăm của câu lạc bộ lúc đó đã được xác lập với quyết định của thành phố Oxford nghiêm cấm các Buller tụ tập trong phạm vi bán kính cách thành phố 15 km. Năm 1894, say bí tỉ và nổi cơn bốc đồng, bọn họ đã đập phá tan tành 468 cửa sổ của tòa nhà Peckwater Quad tọa lạc giữa Christ College danh giá.

Màn trình diễn trở thành trò đàm tiếu cho dư luận, vượt qua cả Đại Tây Dương và được tờ New York Times nhắc đến như “một cuộc trác táng hủy diệt”. Do hoài cổ hay nghèo trí tưởng tượng, điều này còn tùy quan điểm mỗi người, cuộc tấn công được tái diễn y hệt vào năm 1927.

Từ lâu, nghi lễ của những buổi dạ tiệc thường niên đã trở thành bất di bất dịch với số lượng rượu porto và champagne kỷ lục, những món ăn thách đố quá trình tiêu hóa như gan ngỗng béo, tôm hùm, thịt thú rừng, lợn sữa quay, nhưng không bao giờ có món tráng miệng. Truyền thống yêu cầu các thành viên không được phép rời bàn khi chưa tàn tiệc, đồng thời các thùng vệ sinh cá nhân cũng được bê ra để giúp đường ruột được nhẹ nhõm. Bữa tiệc kết thúc bằng một màn đập phá tan hoang và một tấm séc hào phóng đền bù thiệt hại được trao cho khổ chủ.

Đó là những gì đã diễn ra năm 2005 tại White Heart ở Fyfield, Oxfordshire. Ông chủ quán Ian Rodger vẫn còn choáng váng khi hồi tưởng lại buổi tối kinh hoàng này: “Thật kỳ lạ, vì cứ mỗi lần tôi lôi một người ra khỏi cuộc ẩu đả, người đó lại lịch thiệp xin lỗi rồi tiếp tục lao vào cuộc hỗn chiến. Chai rượu bay qua bay lại vèo vèo, và bọn họ giằng xé cả quần áo của nhau.” Vì tiếng tăm của Bullingdon đã đi trước các thành viên của nó từ rất lâu nên họ phải lùng sục tận các vùng nông thôn Anh quốc để tìm kiếm những nhà hàng có thực đơn sành điệu và đặt chỗ bằng những cái tên giả. 

Khi mới thành lập, Bullingdon có khoảng 10 thành viên được kết nạp với những quy định bất di bất dịch: là nam giới, từng theo học một trong số bốn hay năm trường tư thục danh giá nhất nước, và giàu có. Gần đây, quy định người tham gia phải là thành viên giới quý tộc được điều chỉnh để nhường bước cho gia tài. “Phải giàu sụ và là thành viên của một hiệp hội kỳ quái mới được nhập hội. Đẹp trai cũng giúp ích ít nhiều”, một phóng viên của tờ báo sinh viên The Cherwell chỉ ra.

Các ứng cử viên được bầu chọn bằng cách bỏ phiếu kín. Thành viên mới sẽ nhận thông báo theo cách thức độc nhất vô nhị: phòng của họ ở ký túc xác sẽ bị tấn công, tất cả đồ đạc cá nhân bị đập phá tan tành. Mang dấu ấn Bullingdon khó lẫn, màn hủy diệt đẹp mắt và công phu này báo trước sự hiện diện của những buổi dạ tiệc sắp tới.

Ewen Ferguson, một cựu sinh viên Oxford, thuật lại trên báo: “Hàng tối, tôi nằm trên giường chờ đợi khoảnh khắc thông báo triệu tập này. Thế rồi một tối, nó cũng đến! Cả đám sinh viên bảnh bao không thể tin nổi đó tràn vào căn phòng khốn khổ của tôi. Với bộ dạng và trang phục chỉnh tề, họ bắt đầu gieo rắc hủy diệt. Lúc đó tôi đã nghĩ: ‘Ơn Chúa! Cuối cùng cũng tới rồi!’ Nhưng thực ra bọn họ tới vì anh bạn ở cùng phòng với tôi.” 

“Ông thèm được là tôi!”

The Riot Club kể về một câu lạc bộ tương đồng đến mức đáng kinh ngạc với Bullingdon. Nhà viết kịch Laura Wade, tác giả của Posh, vở kịch khơi nguồn cảm hứng cho bộ phim, có vẻ không tránh khỏi một làn sóng phẫn nộ của xã hội khi thừa nhận “người ta thích xem những kẻ giàu có cư xử như bọn vô lại, điều này đem đến một khoái cảm say mê độc địa”.

Bộ phim này ve vãn sự ngưỡng mộ thầm kín mà chúng ta dành cho những nhân vật đáng bị phỉ báng được bao bọc trong đặc quyền và tiền bạc này. “Ông ngưỡng mộ tôi, ông thèm được là tôi!”, một tay chơi trẻ tuổi đã hét lên với ông chủ nhà hàng đang ngây người bàng hoàng trước cảnh nhà hàng của mình hoang tàn đổ nát.

Bộ phim “nhạy cảm” này đã được công chiếu tại Anh vào tháng 9/2013, vài ngày trước đại hội thường niên của đảng Bảo thủ. Một sự trùng hợp thật kỳ cục giữa truyền thông và chính trị càng kích thích trì tò mò hơn nữa khi một trong hai nhà sản xuất lại là bạn của Cameron, nhà tài trợ của đảng Bảo thủ. Nhưng điều đó cũng không ngăn được Bullingdon trở thành tâm điểm của những cuộc tranh luận và chỉ trích cay độc.

Trong một phiên họp đầy sóng gió tại Hạ viện, dân biểu Công đảng Ed Milliband tuyên bố ông không thể chấp nhận bị lên lớp bởi một cựu thành viên Bullingdon trước khi chốt lại bằng một câu châm chích: “Gần đây ông có đập phá nhà hàng nào không vậy?”

Được đăng lại theo sự cho phép của Citizen K Việt Nam