Explore
Bullingdon – câu lạc bộ đặc quyền dành riêng cho Rich Kid (p.1)

POSTED ON: May 6th, 2019 4:54 AM by


Câu lạc bộ Bullingdon tai tiếng và những thói xấu đặc trưng, thói hưởng lạc và tính kiêu căng ở mọi cấp độ đã chạm tới cả các thành viên chính phủ Anh hiện tại.

Trong khung cảnh đẹp như tranh với những con phố cổ kính lát đá của thành phố đại học Oxford, giờ đây người ta hiếm khi bắt gặp các sinh viên trẻ mặc trang phục truyền thống của Câu lạc bộ Bullingdon. Chiếc áo đồng phục đuôi tôm với ve áo màu ngà rất dễ nhận ra, khoác bên ngoài là một chiếc áo gi-lê màu mù tạt, đi kèm chiếc nơ bướm xanh da trời, màu sắc của huy hiệu mà hiệp hội bí mật này đã dùng kể từ khi được thành lập vào năm 1780.

Sang thế kỷ 21, câu lạc bộ dành riêng cho nam giới này xuất hiện công khai và phơi bày một sự pha trộn sự điên rồ của tinh hoa, thói suy đồi và bạo lực. Người ta kể rằng, trong một bữa tiệc, Bullingdon đã mời một ban nhạc dây tới biểu diễn, và rồi, sau khi nốc kha khá champagne, các hội viên đã đập phá tan tành tất cả nhạc cụ. Gần đây, nhật báo Daily Mirror tường thuật lễ nhập hội của thành viên mới bao gồm tiết mục đốt một tờ giấy bạc 50 bảng Anh ngay trước mắt một người hành khất.

Trong khi huy hiệu của câu lạc bộ bao gồm các biểu tượng của môn cricket và đua ngựa vượt chướng ngại vật, thì những chiến tích thực tế của các Buller (thành viên CLB Bullingdon) gần như chẳng hơn gì mấy kẻ say khướt và ưa đập phá. Được lấy cảm hứng từ câu lạc bộ này, sự ra mắt của bộ phim The Riot Club càng khiến cuộc tranh luận thêm sôi nổi.

CỰU THÀNH VIÊN, MÃI MÃI THÀNH VIÊN

Tuy nhiên, từ vài năm nay, các Buller trở nên kín tiếng hơn hẳn, đặc biệt là sau khi những bức ảnh chụp trong dạ tiệc truyền thống hàng năm của họ bị phơi trên báo chí vào năm 2007, gây phiền toái cho nhiều thành viên của chính phủ đương nhiệm. Chúng cho thấy rằng, trong hàng ngũ hội viên bốc đồng của Bullingdon có cả đương kim Thủ tướng David Cameron, ngài Thị trưởng London ngỗ ngược hung hăng Boris Johnson hay Bộ trưởng Tài chính George Osborne.

Trong những cuộc phỏng vấn gây nhiều tranh cãi, Cameron chống đỡ bằng sự ân hận, “bối rối sâu sắc” và nhấn mạnh đó là sai lầm thời trai trẻ. Boris Johnson phối hợp ăn ý bằng cách đưa ra tôn chỉ của câu lạc bộ, “Đã là thành viên, mãi mãi thành viên”, nhất trí việc từng là Buller là “một giai đoạn thực sự đáng xấu hổ, chứng tỏ một sự kiêu căng gần như không thể tưởng tượng của thói đua đòi học làm sang của những sinh viên trẻ danh gia vọng tộc”.

Song điều đó chẳng hề ngăn ông này nhiệt tình gọi to “Buller, Buller, Buller!” mỗi khi bắt gặp ai đó trong số các chiến hữu cùng hội. Cứ như thế, CLB Bullingdon, viên kim cương sáng chói của giới thượng lưu tinh hoa và các trường tư danh tiếng Anh quốc, đã gây dựng tiếng tăm từ những cuộc truy hoan phóng túng, lối sống buông thả cùng quyền được miễn trừ vững chãi nhờ dòng dõi danh giá và tiền bạc vô kể.

Dù xuất hiện nhan nhản ở Oxford nhưng rất ít câu lạc bộ rượu dám khoe khoang các thành viên danh gia vọng tộc như hai nhà vua nước Anh – Edward VII và Edward VIII – những bậc quân vương châu Âu như đức vua Đan Mạch Frederick IX, nhà vua Nam Tư Paul hay vị vương hầu tị nạn Felix Yusupov (kẻ hạ sát Rasputin), các chính trị gia tai tiếng như John Profumo và Bộ trưởng Ngoại giao gần đây của Ba Lan – Radek Sikosorki.

Ngoài ra, còn một danh sách thành viên quan trọng của những dòng dõi khác người như Gottfried von Bismarck, hay hậu duệ của các chủ doanh nghiệp lớn như Michael Mark – chắt của người sáng lập ra Mark&Spencer và số lượng nhiều không kém các chính trị gia trong chính phủ. Lĩnh vực tài chính, nhất là giới đầu tư, và chính trị gia cũng nhanh chóng nhập hội với sự tham gia của nhóm tinh hoa giàu có hư hỏng.

Trong cuốn “Grandeur et décadence” (Vĩ đại và suy đồi) xuất bản năm 1928, Evelyn Waugh, người từng học ở Oxford, đã khắc họa một bức chân dung cay nghiệt về đám tân binh của hội Bullingdon, những người được ông đổi tên thành Bollinger: “Những thành viên hoàng tộc mắc chứng động kinh chui ra khỏi dinh thự nơi họ sống lưu vong, những vị nghị sĩ cộc cằn giữ chiếc ghế đại diện quê mùa tại nghị viện, những chàng trai trẻ bảnh bao tính khí đáng ngờ đến từ sứ quán và tòa lãnh sự, những chủ đất mù chữ đến từ mái nhà tồi tàn dựng bằng thứ đá hoa cương ẩm ướt của vùng cao nguyên Scotland, những luật sư trẻ tuổi đầy tham vọng và đám ứng cử viên của phe Bảo thủ.”

Tuy nhiên, Tom Driberg, một chính trị gia Công đảng thời kỳ đó, cho rằng cuốn tiểu thuyết chỉ là “một bản tường thuật được tiết giảm về những dạ tiệc của Bullingdon”. Là người tận mắt chứng kiến những trò ngông cuồng của họ, ông nhấn mạnh rằng chưa bao giờ thấy “thủy tinh vỡ tung tóe nhiều đến thế kể từ thời không quân Đức quốc xã oanh tạc nước Anh”.

(còn tiếp)

Được đăng lại theo sự cho phép của Citizen K Việt Nam