Explore
Bí mật ở ngôi trường tư thục danh giá nhất thế giới Le Rosey (p.2)

POSTED ON: May 1st, 2019 5:35 AM by


Ngôi trường tư thục danh giá bậc nhất Thụy Sĩ mở cửa cho chúng ta vào thăm. Lịch sử bí mật về một cỗ máy giáo dục quyến rũ và đáng gờm.

Không nương tay với học sinh hư

Trường Le Rosey là nơi đào tạo nên nhiều nhân vật thành công rực rỡ trên lĩnh vực kinh tế. Chẳng hạn như John Casablancas (1942-2013). Lấy cảm hứng từ các khóa học với các bạn bè tại trường, ông đã mở rộng mạng lưới công ty người mẫu Elite lừng danh. Nhiều năm về sau, người sáng lập Elite kể lại với tờ New York Magazine về chuyện ông đã trèo khỏi phòng ngủ vào ban đêm như thế nào để đến với hai cô bạn gái sinh đôi người Argentina và đúc kết lại: “Lợi ích của việc trường có hai cơ sở là có được bạn gái ở cả hai nơi”.

Ngày nay, hai khu học xá dành cho nam và cho nữ cách xa nhau 600 mét, không ai được phép ra khỏi phòng ban đêm. Với hệ thống giám sát cùng số lượng nhân viên bảo vệ ban đêm như hiện nay thì loại “kỳ tích” như trên chỉ lực lượng đặc công mới làm nổi. Nếu phạm phải lỗi nặng hơn nữa, chẳng hạn sử dụng ma túy, thì học sinh đó bị đuổi học ngay lập tức. Việc xét nghiệm nước bọt được thực hiện ngẫu nhiên trên các nhóm nhỏ khi học sinh trở về sau kỳ nghỉ cuối tuần. Khi còn là hiệu trưởng, Louis Johannot đã cảnh báo rằng: “Chúng ta không được thương xót và cần phải đuổi ngay các thành phần cá biệt, cho dù đó là ai và có xuất thân thế nào đi nữa”.

Việc cựu học sinh Le Rosey xuất hiện trên mục hình sự của các tờ báo là cực hiếm. Trong số đó có Victor-Emmanuel de Savoie, kẻ thừa kế ngai vàng của Ý, bị đuổi học vào những năm 1950 theo thông tin từ bài báo trên tạp chí Life, sau đó tiếp tục nhúng tay vào nhiều vụ án giết người, tham nhũng, mại dâm.

Tương lai của các học sinh Le Rosey rất đa dạng. Chẳng hạn như Sandro Sursock, người có cha kế là hoàng tử Aga Khan, từng là cựu thủ lĩnh của nhóm nhạc Bastards và gương mặt nổi bật của giới punk rock vùng Geneva, sau này trở thành tay cung cấp ma túy riêng cho Keith Richards trong thời gian Richards sống lưu vong ở Thụy Sĩ đầu thập niên 1970.

Trường hợp cá biệt gần đây nhất được ghi nhận: con trai út của Alain Delon. Để tránh các mối quan hệ xấu và kéo cậu con út khỏi tình trạng nghiện ngập, Le Guépard (Báo Đốm, biệt danh của Alain Delon sau một vai diễn) đã đích thân đến Le Rosey. Delon nói với tờ Paris Match: “Tôi lo con mình không được nhận bởi vì hồ sơ hạnh kiểm và thành tích học tập của nó không được tốt. Tôi đã đến gặp ban giám hiệu hai tuần trước ngày khai giảng, chứ lẽ ra bình thường cần phải ghi danh từ ba bốn tháng trước đó. Chúng tôi đã chờ đợi, mong rằng sẽ có một học sinh nào đó rút hồ sơ để có chỗ cho con tôi. Quả là may mắn khi có một trường hợp xin rút hồ sơ, và Alain Fabien đã được nhận vào phút chót. Con tôi không phải một trường hợp ‘gửi gắm’ vì họ chẳng cần biết Alain Delon là ai.” (Ngay cả Charlie Chaplin cũng không thể ghi danh cho các con mình vào trường năm 1952 vì danh sách dự bị đã quá dài.)

Vài tháng sau, trong một buổi ăn chơi do Alain Fabien tổ chức tại biệt thự nghỉ mát của cha mình ở Thụy Sĩ mà không xin phép ông, một phát súng đã nổ ra làm một cô gái bị thương nặng ở vùng bụng. Sau khi bị đuổi học, chàng trai trẻ Alain Fabien đã ra sức “rêu rao” về trường cũ của mình: “Rất kỳ lạ, những người mà tôi gặp toàn là con thổng thống hoặc độc tài. Do đó tôi thấy rất khó hòa nhập. Khi đến trường họ ăn mặc bảnh bao như những ông hoàng. Còn tôi, chỉ có vài chiếc quần jean thủng và một chiếc quần tây, ngày nào tôi cũng mặc chúng bởi vì tôi không có tiền còn cha tôi thì không cho tôi lấy một xu.”

(còn tiếp)

Được đăng lại với sự cho phép của Citizen K Việt Nam