Explore
Bí mật ở ngôi trường tư thục danh giá nhất thế giới Le Rosey (p.1)

POSTED ON: April 30th, 2019 5:19 AM by


Ngôi trường tư thục danh giá bậc nhất Thụy Sĩ mở cửa cho chúng ta vào thăm. Lịch sử bí mật về một cỗ máy giáo dục quyến rũ và đáng gờm.

Trường Le Rosey đã dạy cho tôi phong thái ngay thẳng và phong cách lịch lãm mà chỉ quần áo thôi không thể đem lại được”, nhà báo thể thao thông thạo nhiều ngôn ngữ người Pháp Nelson Monfort tâm sự. Le Rosey là một trong những ngôi trường danh giá bậc nhất thế giới và đã từng đào tạo hằng hà sa số các bậc vương tôn công tử đến từ khắp nơi trên thế giới. Danh sách những người nổi tiếng đã từng được giáo dưỡng tại ngôi trường nội trú ở Thụy Sĩ này có thể khiến người ta sửng sốt.

Từ tay chơi sát gái tiếng tăm lan khắp thế giới cho đến giám đốc Cơ quan tình báo trung ương Hoa Kỳ (CIA), từ vị giám đốc quỹ hưu trí cho đến nữ biên tập viên hàng đầu của đài Al Jezeera, từ tay buôn ma túy cho các rocker cho đến cố vấn thân cận của Obama, rồi cả những người thừa kế của các đế chế công nghiệp và tài chính cuối thế kỷ 19 đều xuất thân từ Le Rosey.

Đấy là chưa kể tới các hoàng thân quốc thích, từ vương quốc Bỉ cho đến tận Burundi, từ công quốc Monaco cho đến vương triều Ba Tư, chính vì thế trường Le Rosey còn có danh hiệu “Trường học của các vị vua”. Và cũng không phải tự nhiên mà một số cây viết còn hứng chí cho rằng Kim Jong-Un, lãnh đạo hiện nay của Bắc Triều Tiên, và Osama Bin Laden cũng từng là học trò ở đây.

Trường trung học đắt đỏ nhất thế giới này, với mức học phí khoảng 85.000 euro cho mỗi năm học, luôn là niềm ao ước của rất nhiều người. Nó xuất hiện trong các tác phẩm của nhà văn Truman Capote, hay trong tiểu thuyết American Psychocủa tác giả Bret Easton Ellis, nhân vật bạn gái của tay sát nhân hàng loạt khoe rằng mình đã từng là học sinh ở Rosay (nhưng lạ thay lại viết sai chính tả).

Sẽ vô ích nếu ta cố gắng tìm ra thân thế của các cậu ấm cô chiêu giới tài phiệt, trùm đế chế truyền thông hay hoàng thân quốc thích. “Có thể các ngân hàng Thụy Sĩ đã từ bỏ nguyên tắc bảo mật cho khách hàng nhưng chúng tôi thì không!”, hiệu trưởng Philippe Gudin de la Sablonnière cười lớn và giải thích.

Kỷ luật hà khắc

Cách tôi nói chuyện với học sinh giống như một ông bố vậy,” Jacques Bounin vừa nói vừa bước đi trên nền dốc rải sỏi thoai thoải. Cựu học sinh của Rosey này hiện đang là trưởng phòng tuyển sinh của trường. Chúng tôi băng qua một phòng ăn cổ kính dành cho nam sinh với gỗ ốp tường tối màu, những chiếc cúp vàng và bạc được trang trọng đặt nơi đầu phòng.

“Trường Le Rosey hầu như cuộc thi nào cũng đoạt giải,” ông Bounin tự hào nói về sự điêu luyện của các quý ông tương lai trong những môn thể thao tại trường như cưỡi ngựa, trượt tuyết, quần vợt, chèo thuyền, thậm chí cả bắn súng. Cuối cùng, chúng tôi đặt chân tới trung tâm văn hóa mới của trường, vừa được hoàn thiện sau ba năm thi công. Chiếc “đĩa bay” hoành tráng đủ khiến ngài thị trưởng phải tái mặt vì ghen tị này do kiến trúc sư Bernard Tschumi thiết kế và được đặt tên là “Carnal Hall” để vinh danh nhà sáng lập của ngôi trường.

Paul-Emile Carnal đã mua lại khu điền trang 20 hecta này vào năm 1880. Ông thành lập một trường nội trú tư thục nhằm hoàn thiện việc giáo dục thể chất và tinh thần cho các nam sinh xuất thân từ những gia đình giàu có và gia giáo, để giúp họ bước ra “xã hội”. Năm 1917, nhà trường mua thêm một khu học xá tại Gstaadt và góp phần làm cho khu trượt tuyết này trở nên nổi tiếng. Năm 1947, Louis Johannot tiếp nhận ghế hiệu trưởng trường Rosey từ con trai của Paul-Emile Carnal.

Trước đó, Louis quản lý một trung tâm giáo dưỡng tội phạm thanh thiếu niên ở Paris. Ông từng là trợ giảng của Jean Piaget, giáo sư đầu ngành tâm lý học trẻ em trong thế kỷ 20. Dưới sự hướng dẫn của giáo sư, Louis đã hoàn thành luận án về việc áp dụng phương pháp lập luận toán học vào phân tích tuổi vị thành niên. Bên cạnh đó, những năm tháng phục vụ trong quân đội Thụy Sĩ đã tôi luyện tham vọng sư phạm trong ông với tôn chỉ: “Chính chúng ta là phải đưa những con người này trở thành thủ lĩnh bằng cách khắc sâu vào tâm trí họ sự kính trọng và uy quyền”.

Năm 1967, trường nhận học sinh nữ đầu tiên. Mặc dù là trường dành cho cả nam và nữ nhưng việc giao lưu giữa hai giới rất hạn chế, vì hai khu ký túc xá nam và nữ cách nhau đến 20 cây số. “Các cô gái thời đó thật sự rất xinh,” Nelson nói thêm. Lật lại cuốn kỷ yếu năm 1968, chúng tôi phải công nhận điều đó, đồng thời còn nhận ra sự thoải mái trong ngôn ngữ và khiếu hài hước vốn đã trở thành truyền thống tại ngôi trường cổ kính này. Chẳng hạn ở mục “quốc tịch”, một cậu Shaun Hemingway nào đã viết: “Phản kháng Hoa Kỳ”, hay ở phần “hoạt động ngoại khóa”, một nam sinh Đức ghi lại: “phát tán biểu tượng Phát-xít khắp trường Rosey”. Một nữ sinh khác thì mơ về tương lai: “Muốn trở thành: nhà tư sản. Sẽ trở thành: nhà cách mạng.”

(còn tiếp)

Được đăng lại theo sự cho phép của Citizen K Việt Nam