Advice
Gửi cho cô bạn thân: “Đừng sợ yêu nữa, kết thúc có hậu vẫn đang chờ mày ở phía trước!”

POSTED ON: April 29th, 2019 4:39 PM by


Tôi chơi chung với một đám bạn đại học, đến giờ đã được 3 năm hơn. Chuyện bạn bè, chuyện học hành, chuyện thực tập rồi cả chuyện tình cảm – đứa nào thất tình, đứa nào quen bồ, bồ nó là ai, thân thế ra sao, crush nó là ai, ai là crush nó, tất tần tật chúng tôi đều đem ra “hội bàn tròn” để mà tâm sự. Chúng tôi luôn là những cái thùng để “chứa đựng tâm sự” của nhau.

Theo thời gian, mỗi đứa ai cũng có những công việc riêng, mối quan tâm riêng, rồi cũng bắt đầu ít gặp nhau hơn. Trong những cuộc gặp gỡ hiếm hoi mà cả đám có được với nhau, vẫn là với những chủ đề quen thuộc đó được đem ra bàn luận, duy chỉ có câu chuyện “tìm bồ cho con X” mau mau thôi là được lặp đi lặp lại n lần trong mỗi kỳ gặp gỡ.

Không phải nhỏ X xấu xí, tính tình kỳ cục, trí tuệ thiểu năng mà “ế” đến độ cả hội đều phải cuống cuồng lo lắng đâu. Chỉ vì, nó “quá sợ yêu”!

Cũng đã hơn 2 năm rồi, từ ngày nó bắt đầu một mối quan hệ không rõ ràng với một cậu bạn trai Y cùng trường. Hồi đó, cả hội cứ chờ mãi cái ngày hai đứa thành đôi, vì anh chàng này theo đuổi nhỏ dữ lắm, thời gian kiên trì cũng không phải tính bằng “tháng” mà phải tính bằng “năm”. Nhỏ X cũng thích anh bạn trai Y này lắm, cũng có cảm tình nhiều với người ta. Nhưng rồi, kết cục thì mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở một dấu chấm lửng.

Rồi sau đó “chàng trai năm ấy” theo đuổi X cũng bắt đầu có bạn gái. X cũng bắt đầu có bạn trai. Ngày đó, sau 6 tháng duy trì “tình bạn online” thì tôi ở Bỉ về, cứ nghĩ rằng chắc sau chừng ấy thời gian “vật lộn” với mớ cảm xúc dở dở ương ương của nó, giờ có điểm tựa rồi thì chắc nó sẽ ổn hơn nhiều lắm. Nào ngờ mọi chuyện còn tệ hơn, để lại cho nó nỗi sợ to lớn mà đến giờ nó vẫn chưa thể yêu thêm một ai khác.

Khoảng thời gian đó, nó vẫn còn quen với bạn trai. Hai đứa hẹn hò đều đặn, gặp nhau đều đặn, chăm sóc nhau ân cần, tôi nhìn vào đôi lúc còn phải ganh tị. Tôi và nó cùng thực tập ở chung một công ty, thế nên cũng thường xuyên gặp mặt nó lắm. Thế nhưng, phải mất một khoảng tầm một tháng, tôi mới nhìn thấy sự thay đổi của nó.

Hồi trước, khi còn độc thân vui tính, nó không mất đi sức sống đến như thế – dù đó là những hôm chạy deadline mệt nghỉ, teamwork có vấn đề hay điểm số tệ hại thì không bao giờ thấy nó tiều tuỵ đến độ này. Giờ thì, mặt mày nó xanh xao, gương mặt thiếu sức sống rồi lắm lúc nó để hồn của nó trôi ở đằng tầng mây nào mất rồi. Lỡ mà không tô son là thôi rồi, không nhận ra nó là con bạn thân của tôi luôn.

Hỏi ra mới biết, nó đang có vấn đề với bạn trai. Thật ra thì, nó cũng không chắc là bạn trai nó đang ngoại tình hay không, chỉ là, nó bị ám ảnh với quá khứ mà đến giờ vẫn không thể nào nguôi ngoa được. Vì tính chất công việc, bạn trai nó “buộc” phải “social-connect” với rất nhiều người, ngặt nỗi trong môi trường đó thì có rất nhiều con gái vây quanh.

Bạn trai nó cũng thuộc dạng ga-lăng nên hở ra ai cần giúp đỡ gì cũng luôn sẵn lòng hỗ trợ. Lúc hẹn hò với nhau, tin nhắn cứ “ping ping” liên hồi, thì ra là từ những cô gái khác, mà quan trọng hơn, phần lớn lại từ “cô bạn thân” của anh chàng. Rồi sau vài tháng cố gắng chịu đựng mối quan hệ này, nó lẳng lặng ra đi.

Hồi trước, khi crush anh Y, cô nàng không thể tiếp tục tiến tới với anh chàng này vì một lý do duy nhất: “gái vây quanh nó nhiều quá, tao sợ”. Nhỏ X sợ rằng nếu tiếp tục chuyện tình yêu với anh chàng Y này thì mọi thứ lại đi vào vết xe đổ trong quá khứ của nó. Nó đã từng bị ex phản bội và quen một nhỏ bạn thân chơi chung nhóm.

Vết thương đó cứ ăn sâu vào trong lòng nhỏ X đến tận giờ phút này. Ban đầu, tôi cứ thấy buồn cười cho lý do “củ chuối” này của nó, còn bảo rằng, “mày con nít quá”. Nhưng mà, năm tháng trôi qua, nó vẫn không thể nào quen thêm bất kỳ ai nữa chỉ vì lo sợ phải ghen tuông, phải lo âu suy nghĩ, phải chịu đựng thêm những tốn thương, mà quan trọng hơn cả, nó bị ám ảnh những đổ vỡ trong quá khứ đó.

Lắng nghe tâm sự nó, câu chuyện tình cảm cũng chỉ có chừng đó thứ, nhiều khi nghe cũng…phát mệt! Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, cả bọn lo lắng cho nó biết bao nhiêu. Khuyên bao nhiêu cách rồi mà nó vẫn chưa thể bắt đầu một tình yêu mới. “Mày đi tập gym đi, không ấy đi tập yoga nè, hay đi học múa cột không?”, “Đi học một lớp ngoại khoá nào đó đi, cho đỡ phải suy nghĩ linh tinh nhiều nữa”, “Ê, anh bồ tao có anh bạn trai này cute lắm, chưa có bồ, tốt tính nữa, mày muốn tìm hiểu không?”, “Đi thiền đi má ơi”. Bao nhiêu cách được đưa ra, mà nó vẫn có tiếp tục quen thêm một ai nữa đâu, thậm chí, tìm hiểu một ai khác còn không!

Nhìn cũng thấy tội lắm, chơi thân rồi mới thấy (nhưng không nói), sâu thẳm trong lòng nó là những nỗi sợ mà không phải ai cũng có thể thấu hiểu, và chưa chắc gì tôi có thể hiểu được, dù có thân thiết đến nhường nào. Nó sợ tổn thương, nó sợ lừa dối, nó sợ chia tay, nó ám ảnh kinh khủng bởi quá khứ đầy đổ vỡ.

Từng có một gian đoạn, tôi bất lực với chuyện yêu đương của mình: cuộc sống sa sút, ngược đãi và hành hạ bản thân mình không biết điểm dừng, khóc lóc không thể kiểm soát khi có bia rượu vào, từ chối những cơ hội hạnh phúc xung quanh mình mà chỉ mãi ôm lấy mối tình đầu xưa cũ. Giờ nghĩ lại, tôi cảm thấy may mắn vì mình cũng đã vượt qua được giai đoạn đó. Hồi đó, sau mối tình đầu là kéo theo hàng tá mối tình ngắn hạn khác đổ vỡ. Nhưng rồi, giờ thì tôi may mắn bền bỉ với mối tình hơn 2 năm của mình.

Quan trọng là – phải biết đối diện với nỗi đau. Phải mất khá lâu, tôi mới nhận ra được điều cốt lõi đó. Trải qua nhiều mối tình chớp nhoáng, tự khiến bản thân mình và đối phương tổn thương không bao giờ là cách đúng đắn để đối diện với sự sợ hãi. Dũng cảm đối mặt và can đảm vượt qua mới là sự lựa chọn đúng đắn và trưởng thành nhất mà rồi ai cũng phải thực hiện để không phải chịu đựng thêm những hậu quả đáng tiếc sau này. Mà X ơi, mày có hiểu được điều này hay không?!!!

“Bạn nghĩ gì về một thế giới không có tình yêu?”

“Vô vị”.

“Hm, sẽ rất buồn chán đó”.

“Như cuộc đại dịch thây ma”.

“Thế giới sẽ rất đau khổ nếu không có tình yêu”.

“Mình không nghĩ tới”.

Đó là một trong số những câu trả lời mà tôi nhận được sau một cuộc khảo sát ngắn gần đây. Nhưng rồi khi được hỏi rằng: “Bạn nghĩ rồi mình sẽ tiếp tục yêu trong tương lai không?” thì không phải ai cũng đều chắc chắn là: “Có”.

Thật bất ngờ vì phần đông trong số họ là những con người “hoàn toàn bình thường” trong cuộc sống thường nhật: họ yêu đọc sách, thích việc dành thời gian để buôn lời với đám bạn từ sang tới khuya hoặc rất mê việc đi du lịch; họ là sinh viên, là học sinh, là nghệ sĩ hoặc họ cũng có thể là những nhân viên ngày 8 tiếng ở văn phòng. Và cũng đâu khác gì cô bạn thân X của tôi, nhìn bề ngoài thì cứng rắn là thế đó, nhí nhảnh và yêu đời là thế, nhưng khi đêm về, hoặc những khi một mình, nó lại cứ một mình chịu đựng nỗi sợ hãi vô hình về chuyện yêu đương đôi lứa.

Gửi đôi dòng cho X, vì đôi khi, không phải những dòng này thật không thể dễ dàng để thốt ra thành lời, nói ra thành lời thì…sến lắm:

“Hãy từng chút, từng chút một đối mặt với nỗi sợ hãi này của bản thân. Dù gặp phải những khó khăn nào trong cuộc đời này thì ai trong chúng ta cũng đều cần phải như vậy, việc quan trọng nhất là mày phải dám đối mặt. Sự sợ hãi của mày to lớn đến chừng nào? Vì sao mày lại sợ hãi đến thế – do người yêu cũ phản bội, do ám ảnh bạo lực từ gia đình, hay là do bản thân mày tự ti và cho rằng mình không xứng đáng, tất tần tật? Bắt đầu bằng những câu hỏi, và mày sẽ hiểu hơn về nỗi sợ, cũng như chính bản thân mày. Có như thế, mày mới tiếp tục đưa ra cho mình những giải pháp phù hợp nhất.

Và nếu mày có lỡ “trúng phải mũi tên của thần Cupid” rồi thì cũng khoan vội vàng né tránh hay chấp nhận. Cứ từng bước tìm hiểu nhau, trò chuyện cùng nhau, chia sẻ cùng nhau. Sự thấu hiểu sẽ giúp cho mối quan hệ duy trì lâu dài hơn, đồng thời cũng giúp giảm thiểu  “sự tổn thương không đáng có” trong chuyện tình cảm của hai đứa.

Biết rằng sẽ rất khó, nhưng những gì thuộc về quá khứ thì hãy tập quên nó đi, và đừng tự khiến mình dằn vặt thêm lần nào nữa. Mày xinh đẹp, mày tài giỏi, mày xứng đáng hạnh phúc, yêu thương và được yêu thương. Chuyện xưa chốn cũ, giờ cũng đã là dĩ vãng. Cuộc sống hiện tại mới là điều quan trọng hơn cả. Nếu cứ mãi ưu buồn cho cái bóng của những tháng năm đã qua thì có khi mày sẽ lỡ mất những điều quý giá mà mày đang có mất thôi”.

Gửi cho bạn đọc Barcode, thật sự thì, điều tiếc nuối nhất của một đời người chính là những chuyện họ chưa làm được. Bản chất tình yêu là một sự mạo hiểm, và dù có đem lại nhiều đớn đau, nhiều tổn thương cách mấy thì tình yêu vẫn luôn là điều nhiệm màu nhất mà cuộc sống ban lại cho ta. Hít thở thật sâu, can đảm đón nhận lấy và tận hưởng tình yêu mà bạn đang và sẽ có. Một “kết thúc có hậu” vẫn đang chờ đón bạn ở phía trước.

    Trang Hình