Art / Design
Nghệ sĩ thị giác trẻ Thuỳ Anh và những trăn trở về mối liên kết của con người

POSTED ON: April 6th, 2019 3:28 AM by


“Semiotics of Distance” – câu chuyện về những mảnh mâm và mối liên hệ về tình thân giữa cách trở địa lý

Sinh năm 1993, tốt nghiệp Thạc sĩ chuyên ngành Nghệ Thuật năm 2018 từ School of Visual Arts, cô gái trẻ Thuỳ Anh hiện đang nghiên cứu nghệ thuật và giảng dạy ở thành phố New York.

Theo học song song hai bằng Đại học (Double Majors) về Nghệ thuật Thị giác và Sáng tác, Thuỳ Anh chính thức bắt đầu con đường nghệ thuật vào năm 2013, và đến cuối tháng 8 năm 2014, cô tổ chức triển lãm đầu tay của mình ở New York.

Được hoàn thiện vào năm 2017, “Semiotics of Distance” là tác phẩm tốt nhất và ấn tượng nhất của cô nhờ tính chân thật nhưng phức tạp cũng như tính trình diễn của vật thể.

Chào Thuỳ Anh, có thể nói đây là một trong những tác phẩm ấn tượng nhất trong quá tình hoạt động nghệ thuật của bạn. Bạn có thể chia sẻ thêm về tác phẩm “Semiotics of Distance” này được không?

Tác phẩm “Semiotics of Distance” được mình cắt ra từ chiếc mâm truyền thống – biểu tượng cho sự sum vầy của người Việt, kết nối hai mảnh mâm bằng một ống silicon có hình dáng như một bộ phận cơ thể (ruột hay dây rốn) và gắn chúng lên hai cây chống ba chân.

Kèm với màn trình diễn là hai người đàn ông đi vòng quanh vật thể, và liên tục thay đổi vị trí của cây chống họ được giao. Bài trình diễn mang tính biểu tượng giữa sự thay đổi liên tục về khoảng cách – hai mảnh mâm không trở nên xa hơn hay gần hơn vì chúng luôn nối với nhau bởi độ dài định sẵn của ống silicon.

Tác phẩm nói lên sự liên kết giữa những mảnh mâm, cũng là mối liên hệ những người thân giữa thay đổi về cách trở địa lý. “Semiotics of Distance” được hoàn thiện khi mình trở lại New York sau mùa hè năm 2017 và đây cũng là mùa hè cuối cùng mình có dịp được trở về thăm Việt Nam tính đến nay.

Tác phẩm nói lên sự liên kết giữa những mảnh mâm, cũng là mối liên hệ những người thân giữa thay đổi về cách trở địa lý

 Ống silicon có hình dáng như một bộ phận cơ thể 

Có thể thấy bạn đã sử dụng các nét đẹp văn hóa của Việt Nam (mâm nhôm, gốm sứ, nghi lễ thờ cúng,..) đem vào các tác phẩm nghệ thuật của mình. Bạn có thể chia sẻ thêm về các ý tưởng này của mình không?

Mình có sử dụng mâm nhôm và nghi lễ thờ cúng hay hình ảnh bàn thờ trong tác phẩm nhưng mình không sử dụng những chất liệu/vật liệu này với định hướng tuyên truyền hay quảng bá nét đẹp văn hoá của Việt Nam. Mâm nhôm trong tác phẩm “Semiotics of Distance” đã bị cắt thành phân mảnh. Bàn thờ trong video “To Cleanse” bị chà mất đi lớp sơn son đỏ trên bàn thờ. Có thể nói mình sử dụng chất liệu các chất liệu này để nói về sự hoài niệm, nhưng cũng là đi kèm tính phản kháng trong một số tác phẩm.

“To Cleanse”

“Meet-by-Touch”

Pages: 1 2 3