Lifestyle / Music
Nguyên Hà – khi nàng thơ tỉnh giấc

POSTED ON: March 31st, 2019 1:54 AM by


Cách đây ít hôm, bỗng dưng có người bạn gửi tặng đĩa nhạc của Nguyên Hà. Thấy quá ngạc nhiên, hỏi bạn dịp gì mà tặng thế?

Bạn mới bảo rằng, vì cứ thấy mình nghe đi nghe lại những bài hát của ca sĩ này nên nghĩ rằng mình rất hâm mộ. Mình thấy ngạc nhiên quá, thật lòng, cũng không ý thức được việc mình nghe đi nghe lại những khúc ca du dương của nữ ca sĩ này. Thì ra, nhạc Nguyên Hà theo mình mỗi ngày, như một lẽ tự nhiên nhất.

Với mình, những Điều vô lý thứ nhất, Xin lỗi, Ru 4, Duyên,… trở nên quá thân quen đến mức nếu ai hỏi lý do vì sao yêu thích, mình cũng chẳng rõ luôn! Nhạc Nguyên Hà, mình mạn phép được gọi thế, âm hưởng trầm, êm đềm và bình yên quá đỗi.

Còn nhớ, lần đầu tiếp xúc với âm nhạc của nữ ca sĩ này là tại Open Share cà phê, điểm hẹn khá quen thuộc với người thích acoustic tại Sài Gòn. Giọng Nguyên Hà đẹp và buồn đến ngỡ ngàng, lúc ấy, chị hát Những câu chuyện cũ mèm – một sáng tác của Hồ Tiến Đạt, mình ngồi trong góc lặng lẽ nghe, lặng lẽ rung động. Lời ca tiếng hát theo mình suốt đoạn đường về nhà, theo mình thật lâu thật lâu sau nữa. Không phải câu chuyện của mình, không phải nỗi đau đáu không nguôi của mình, không liên quan gì tới cuộc đời mình cả, ấy mà, qua giọng hát đầy tự sự của Nguyên Hà, mình biết không chỉ riêng mình mà nhiều người trong buổi hôm ấy cũng bị “buồn lây”.

Sau hôm ấy, mình thử tìm các bài hát của Nguyên Hà để nghe, mình còn nhớ cảm giác khi nghe Ru 4 – một sáng tác của nhạc sĩ Quốc Bảo, và, y như rằng, mình bắt gặp mình qua câu chuyện âm nhạc mà Hà kể, trái tim rưng rưng xúc động.

Mình đọc tin, thấy truyền thông hay ví von Nguyên Hà là nàng thơ của nhạc sĩ Quốc Bảo, và nàng thơ ấy nay đã đi ra khỏi vườn Địa Đàng. Đúng! Giọng hát của Nguyên Hà giờ chẳng còn gói gọn trong vườn địa đàng thiêng liêng trầm buồn nữa, giọng hát của Nguyên Hà đã có ít nhiều đổi mới, nếu trước đây người ta ngưỡng vọng vì giọng hát của Hà quá đẹp, thì nay, chất giọng nàng thơ vừa đẹp lại vừa giàu xúc cảm. Nàng thơ đã thức giấc, những bước chân dẫu còn chệnh choạng nhưng tin rằng sẽ sớm chạm đến khung trời rộng hơn, đến với nhiều trái tim yêu nhạc hơn.

Suốt nhiều năm, Nguyên Hà im hơi lặng tiếng với truyền thông, lặng lẽ hát, lặng lẽ say mê cùng âm nhạc; người yêu nhạc Hà cũng lặng lẽ cảm mến, lặng lẽ ích kỷ muốn Hà đừng quá nổi tiếng. Nhưng làm sao đây, “hữu xạ tự nhiên hương”, giọng Hà đẹp, Hà hát có cảm xúc, vậy hà cớ gì Hà không được nổi tiếng, hà cớ gì những khán giả lâu năm như mình lại không mong Hà nổi tiếng?! Không có lý do gì thuyết phục cả, Nguyên Hà ấy – nàng thơ ấy đã tỉnh giấc rồi!

Nếu ngẫu nhiên hỏi mình những giọng ca mê đắm nhất, mình không dám chắc sẽ nói tên Nguyên Hà đầu tiên, nhưng chắc chắc sẽ luôn tìm về nhạc Hà để vỗ về chính mình. Vậy mới nói, âm nhạc của Nguyên Hà trầm lắng và yên bình xiết bao.

Nhã An