“Tôi ngồi đây chờ cơn bão tới” – chúng ta đang làm cái quái gì với cuộc đời của mình?

POSTED ON: March 13th, 2019 7:55 AM by


Nhân sự kiện “nước mắm và nước chấm” ở Việt Nam, nhân sự kiện cô giáo và học sinh lớp 10 ở Bình Thuận, nhân lúc đọc những dòng tin tức vã vào mặt mỗi buổi sáng sớm khi vừa cầm điện thoại lên,… những sự kiện, hình ảnh, truyền thông, tin tức và quảng cáo cứ thế ra rả từ ngày này qua ngày khác, nội dung thì hoặc gây sốc, chấn động hoặc vớ vẩn… bỗng, muốn giới thiệu đến bạn một quyển sách! Quyển sách có tên “Tôi ngồi đây chờ cơn bão tới” của tác giả Nguyễn Hải Nhật Huy.

Khi thấy mình bị vây quanh bởi nhiều luồng tin tức khác nhau, trong đầu lại có sự liên tưởng ngẫu nhiên đến tác phẩm này. Với “Tôi ngồi đây chờ cơn bão tới”, chúng ta cứ ngỡ như mình sẽ thấy được đường hướng, cách thức hoạt động của trăm ngàn luồng thông tin xung quanh, những luồn thông tin bủa vây cuộc sống hằng ngày. Đan xen giọng kể của hai nhân vật: Thái Vũ, nhân viên công ty truyền thông và Q – tôi, học sinh. Câu chuyện của cả hai dường như hoàn toàn không liên quan đến nhau cho đến một ngày Q hứng thú “giở trò” và phá tan tành cuộc sống vốn dĩ ngăn nắp của Thái Vũ, biến “những thành tựu đúng quy chuẩn xã hội” mà Thái Vũ đã cố gắng bao năm gầy dựng trở nên tan tành trong một đêm.

Không gian trong tác phẩm đậm đặc mùi đô thị. Đô thị lấp lánh thơm tho, đô thị của các trung tâm thương mại, truyền thông và Internet, hơn bao giờ hết đã trở thành cỗ máy khắc nghiệt đang nhào nặn ra những con người giống nhau đến kỳ lạ. Cả Thái Vũ và Q đều chật vật với cuộc sống của chính mình, trong suốt mạch truyện họ không ngừng đặt ra câu hỏi: tôi là ai và tôi đang làm cái quái gì với cuộc đời của mình? Những hồ nghi, những đắn đo, những khổ đau khi cuốn theo guồng quay cuộc sống, và nỗi cô đơn chập chờn làm bạn đã dần tích tụ một cơn bão, đập phá mọi thứ, tạo ra một lỗ hun hút.

“Có khi tao cũng là một tấm thảm đấy. Tự dưng tao được đem ra phơi, xong rồi bão cuốn tao bay đi, thế là tao cứ phải chao lượn và coi như bay chính là nhiệm vụ của mình, trong khi thật ra tao chỉ là một tấm thảm chùi chân mà thôi.”

Cơn bão trong sách mang tính biểu tượng. Cơn bão đầu tiên là cơn bão thị trường, vòng xoáy đồng tiền, tình yêu, tình dục, cơn bão của những nhu cầu mua sắm cuốn người ta vào. Nó dẫn tới việc hình thành cơn bão khác trong con người, hình thành những u uất, dẫn tới việc con người muốn kết liễu đời sống của mình. Có hạnh phúc hay không khi trong lòng luôn cồn cào một cơn bão? Có hạnh phúc hay không khi ta là những người ở trong tâm bão, không thể tách rời?

 

Quay về câu chuyện tại sao tôi lại liên tưởng đến tác phẩm này mỗi khi cảm thấy choáng ngợp bởi các luồng thông tin. Một lý do đơn giản, tại “Tôi ngồi đây chờ cơn bão tới”, tác giả đề cập nhiều đến vấn đề quảng cáo và vòng xoáy truyền thông. Ta dễ dàng bắt gặp các chiêu bài, mánh khóe truyền thông đạt mức tinh vi, có thể lái con người đi theo những hướng khác nhau, khiến con người không còn tự chủ.

“Nếu bạn vô siêu thị một ngày đẹp trời và tự nhiên chọn Vitameen! chứ không phải một loại sữa chua trái cây nào khác mà không biết lý do tại sao, thì tôi nói với bạn, rằng chính bọn tôi là người làm cho bạn đi tới cái quyết định đó. Và bạn có biết ai là đầu têu cho cái quan điểm rằng xài thẻ tín dụng là một trong những đặc tính của đàn ông thành đạt và phụ nữ độc lập không? Và vì sao sữa chua Yukul! lại liên quan mật thiết tới quá trình tập luyện giảm cân của bạn? Mà vì sao bạn phải giảm cân? Kiểu vậy. Những thứ kiểu đó, nếu không phải là bọn tôi thì cũng là do một agency nào đó khác bày ra. Căn bản, nếu bạn nhìn kỹ, mọi thứ tấp vô não bạn trong cái thời đại khỉ gió này thật ra đều có liên quan tới một sản phẩm nào đó”.

Bằng giọng khẩu văn trần trụi, không khí đời sống đậm đặc trong tác phẩm, Nguyễn Hải Nhật Huy đã tạo nên một đời sống đô thị đầy sống động và chân thực.

Nhã An