Bi kịch của phụ nữ không đến từ đàn ông, mà chính từ phụ nữ

POSTED ON: March 5th, 2019 11:40 AM by


Ngày trước, tôi có thói quen tìm một lý do xác đáng để xem một bộ phim nào đó. Tỉ như đang vui thì cố chọn phim hài. Đang thầm thương ai thì chọn phim tình yêu. Lâu dần, tôi nhận ra điều đó chỉ hữu ích khi xem phim theo nhóm. Còn xem phim một mình, tốt nhất là đừng nên suy nghĩ nhiều quá. Với một môn nghệ thuật đầy cảm xúc như điện ảnh, lựa chọn theo cảm tính nhiều khi lại hoá hay.

8 femmes là phim tôi xem ở giai đoạn sau này, nghĩa là quyết định xem không vì lý do gì cụ thể, hoặc có thì cũng rất mơ hồ. Phải chăng nhờ đặt cược như thế mà tôi đã không bị nản lòng bởi nhịp phim khá chậm, điều có lẽ sẽ là chướng ngại không hề nhỏ với khán giả đại chúng khi không gian trong phim đậm chất kịch nghệ và hàm chứa những ẩn ý thâm sâu.

Chuyện phim mở đầu bằng cảnh các thành viên trong gia đình nọ đoàn tụ bên nhau vào lễ Giáng sinh. Không khó để nhận ra nhiều điểm lạ lùng trong khung cảnh tuyết trắng xoá ấy. Đó là thái độ cư xử kỳ quặc giữa những người trong gia đình với nhau. Là những màn hát múa chen ngang các cuộc đối thoại nhưng vẫn không làm mất đi sự tuyến tính của thời gian, bởi lẽ các nhân vật chấp nhận chuyện đó như một lẽ thường. Và tất nhiên, không thể bỏ qua điều quan trọng nhất: không có bóng dáng người đàn ông nào trong khung hình.

Tôi vốn không quá chờ đợi sự hiện diện của bất kỳ nam nhân nào trong một bộ phim mà tên của nó dịch sang tên tiếng Việt là “8 người phụ nữ”, tuy vậy, việc đạo diễn cho cánh mày râu gần như “bốc hơi” hoàn toàn vẫn là chuyện xưa nay hiếm. Dõi theo chiều dài mạch phim, mới nhận ra đó là cái cớ rất hay để các nhân vật được tự nhiên thổ lộ. Bởi hình như phụ nữ chỉ nói được hết lòng mình khi không có đàn ông ở đó.

Những tưởng bi kịch trong phim là sự vắng bóng đàn ông nhưng hóa ra không phải, bởi cuối cùng nhân vật nam duy nhất cũng xuất hiện, nhưng với… một con dao cắm thẳng trên lưng. Vụ án mạng đã khiến những người phụ nữ hoảng loạn trong giây lát, để rồi bi kịch thực sự xuất hiện khi họ bắt đầu cáo buộc lẫn nhau về những chuyện… hỡi ơi.

Nào là chuyện lấy chồng giàu vì danh lợi, chuyện ngoại tình, chuyện quan hệ phóng túng trước hôn nhân… cứ thế hé lộ dần dần, dẫn khán giả từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Và tất cả được diễn tả trên một cái phông nền hết sức nhẹ nhàng, giống cuộc sống êm ả nhưng trong lòng những người phụ nữ luôn chất chứa bao sóng gió mà họ đã chịu đựng từng ngày.

Dẫu sao, nguồn cơn cho tất cả tâm tình bộc bạch vẫn là cái chết bất thường của gã đàn ông – người đã từng là cha, là con rể, là ông chủ… của tám phụ nữ trong phim. Nên về cuối, khi lời giải cho sự kiện khởi nguồn kia được tiết lộ, khán giả có thể thoả mãn phần nào. Thoả mãn không phải bởi biết được hung thủ thực sự là ai, mà thoả mãn vì những điều giấu kín bao ngày cuối cùng cũng được bật mí.

Để rồi thật éo le khi cả tám người phụ nữ hiểu ra rằng bi kịch của đời họ không phải đến từ gã đàn ông đã gục xuống kia, mà chính từ họ. Vì những bí mật. Vì sự quyến rũ giả tạo. Vì những ám ảnh dục vọng sâu kín trong tâm hồn.

Khi giai điệu của bài hát Il n’y a pas d’amour heureux cuối phim vang lên, lời ca như nói hết sự chua chát của cánh đàn ông trong thế giới của những người phụ nữ họ yêu nhưng lại không thể sở hữu một tình yêu nào cả. Và có ai ngờ chuyện đó lại có thể xảy đến với những người được xem là phái mạnh nhưng kỳ thực chỉ là kẻ si mê cái đẹp để rồi bị lừa dối cả đời?

Giây phút bộ phim kết thúc, tôi quyết định sẽ không xem lại lần hai. Bỏ qua khung cảnh tuyệt đẹp của mùa đông nước Pháp, âm nhạc trữ tình lãng mạn chỉ muốn nghe hoài nghe mãi và cả không khí cổ điển trầm lắng đầy mê hoặc, 8 femmes thực chất vẫn là một tấn bi kịch của đàn ông thể hiện qua từng câu chuyện của những người phụ nữ. Thế nhưng, đáng buồn thay là cho dù biết vậy thì trên đời ai có thể trốn chạy khỏi cái đẹp, khỏi viễn cảnh về một tình yêu vĩnh cửu, hay đơn giản là một ánh mắt thẫn thờ bên khung cửa sổ của người con gái mình thương?