Fashion & Beauty
Quên da thuộc đi! Tương lai của thời trang “nằm trong tay” da cá!

POSTED ON: September 21st, 2018 5:54 AM by


Như thể không phải được làm từ da cá hồi, chiếc áo phong cách như hình trên chẳng hề bốc lên mùi khó chịu nào.

Nằm trong bộ sưu tập Karbon của nhà thiết kế người Iceland, Boas Kristjánsson, chiếc áo đã được trình diễn tại Tuần lễ thời trang Paris, và hiện đang được trưng bày ở một không gian co-working dị thường ở Reykjavik – Iceland Ocean Cluster. Tuy nhiên, công nghệ sản xuất ra chúng, đến từ một công ty duy nhất ở châu Âu (chỉ có vài công ty như thế trên toàn thế giới) cung cấp da cá cho các thương hiệu xa xỉ để sản xuất ra quần áo, giày dép và túi xách.

Hơn nữa, công ty này còn cho phép những nhà thiết kế như Boas Kristjánsson đến và sản xuất trực tiếp sản phẩm của họ tại nhà máy. Công ty này, Atlantic Leather, tọa lạc tại một thành phố nhỏ xinh đẹp của Sauðárkrókur, nằm trên một vịnh hẹp ở phía Bắc Iceland.

John Galliano, Prada, Christian Dior, Louis Vuitton và Salvatore Ferragamo đều lấy nguồn cung cấp da cá từ Atlantic Leather cho các bộ sưu tập và show diễn của họ, với mức giá đặc biệt cao. Câu chuyện không chỉ về da cá. Ngày càng nhiều nhà sản xuất da thuộc cao cấp tìm đến một chất liệu thay thế, do sự thiếu hụt nguyên liệu da chất lượng, gây ra bởi nhu cầu lớn đối với mặt hàng da thuộc cao cấp trên toàn thế giới, đặc biệt là Trung Quốc.

Năm 2015, thị trường toàn cầu cho các phụ kiện bằng da thuộc có trị giá lên đến 43 tỉ đô, theo báo cáo của Công ty tư vấn quản lý Bain & Company. Vào năm 2016, lần đầu tiên, giá trị nhập khẩu các sản phẩm da thuộc ở Trung Quốc đã bỏ xa những sản phẩm với chất liệu da thô, chưa xử lý – một nhu cầu nhen nhúm ở một quốc gia đang phát triển mạnh với sự gia tăng của tầng lớp trung lưu.

Bỏ qua Trung Quốc, sự bành trướng của các Influencer (những người có tầm ảnh hưởng) cũng góp phần vào sự gia tăng đột biến nhu cầu với sản phẩm bằng da thuộc xa xỉ trong thế hệ millennium. “Chỉ riêng LVMH đã chứng kiến sự tăng trưởng mạnh mẽ, lên đến 25%, trong doanh số bán mặt hàng quần áo và phụ kiện bằng da trong quý vừa qua” – Jharonne Martis, Giám đốc Nghiên cứu Tiêu dùng tại Thomson Reuters cho biết. Một phần lớn nhu cầu đó đang được thúc đẩy bởi mạng xã hội.

Martis nói thêm, khi Balenciaga cho ra mắt những đôi giày “Dad shoes” – những đôi sneaker với hình dáng cục mịch với họa tiết khác thường, thứ mà thân sinh ra thế hệ millennium bây giờ (có vẻ như) đã từng mê mệt, rất nhiều người mẫu và các Influencer nổi tiếng đã bắt kịp ngay xu hướng. “Và giờ thì LVMH và các thương hiệu khác bắt đầu sản xuất những đôi dad shoes của riêng mình và cố kiếm tiền từ chúng”.

Nhằm đáp ứng nhu cầu, rất nhiều thương hiệu thời trang cố gắng tìm kiếm những nguồn cung cấp da với chất lượng cao nhất, để duy trì tiêu chuẩn của mình, và tiến hành theo hướng bền vững và có đạo đức hơn. Trường hợp không lấy trực tiếp từ con bò (hoặc cá), da được “nuôi” trong phòng thí nghiệm, sản xuất từ những quả dứa bỏ đi, hay thậm chí từ công nghệ in 3D. “Khi bản thân thị trường đồ da phát triển, bạn cần nhiều da hơn nữa, và dần dần bạn nhận thức rõ ràng được vấn đề phát triển bền vững” – Luca Solca, nhà phân tích thị trường đồ xa xỉ tại Exane BNP Paribas phát biểu. “Theo đó, nguồn cung cấp da thật bị lên án”.

Sự bền vững là vấn đề chính. Thương hiệu Start-up BEEN ở London là một trong vài doanh nghiệp chú trọng vào việc giảm thiểu sự lãng phí, sản xuất ra những chiếc ví từ phần da thừa, bị cắt bỏ mà thông thường vứt vương vãi trên sàn các nhà máy ở Đông Nam Á.

“Các xưởng sản xuất da thuộc ở Anh làm tốt hơn trong việc hạn chế lãng phí, trong khi các quốc gia như Bangladesh, Ấn Độ, Trung Quốc, nơi mà những chiếc thắt lưng hay những đôi giày được sản xuất ra, thì những phần da thừa bị vứt ở các bãi rác hoặc dọc các con sông”, Genia Mineeva, người sáng lập của BEEN chia sẻ. Thương hiệu này còn sử dụng bình nhựa tái chế để sản xuất lớp vải lót và khóa kéo cho những chiếc túi. “Nhu cầu đối với những sản phẩm đẹp được sản xuất bền vững chắc chắn là rất cao” – Mineeva nói thêm.

Các thương hiệu lớn cũng cố gắng trong vấn đề này. Như Nike đã thử nghiệm sản xuất những đôi giày chạy bộ từ da cá rô.

Nói về cá, một tấn phi lê có thể cho ra 40kg da cá bị lãng phí. Trong khi rất nhiều doanh nghiệp xa xỉ hứng thú với việc sản xuất ra những sản phẩm khác lạ từ da cá, việc sản xuất ra các sản phẩm da thô hoàn toàn không dễ dàng. Gunnstein Bjornsson, Giám đốc điều hành của Atlantic Leather, bắt đầu làm việc trong các xưởng sản xuất da từ những năm 1970, ở độ tuổi 22. Trước đó, ngành kinh doanh này chủ yếu tập trung vào lông cừu. Đến những năm 1990, một số công ty gia đình, thay vào đó, đã quyết định thử lấy da cá làm nguyên liệu cho các sản phẩm da.

Tại thời điểm đó, không một doanh nghiệp nào hứng thú với việc kinh doanh đồ da từ cá. Do đó, vài năm đầu đổ hết vào việc trau chuốt kĩ thuật. Rất nhiều nguyên vật liệu bị vứt bỏ, Bjornsson hồi tưởng lại. “Chúng bốc mùi và không dễ chịu chút nào, có phần hơi giống món soup cá”.

Công nghệ không cho phép công nhân loại bỏ phần mỡ trên da đủ để sử dụng. Rốt cuộc, phải mất đến một thập kỉ để hoàn toàn hài lòng với sản phẩm – cột mốc chính thức đạt được vào năm 2000. “Chúng tôi đã rất hạnh phúc. Như thể đón một đứa trẻ ra đời vậy”, Bjornsson nhớ lại. Nhanh chóng sau đó một năm, Atlantic Leather đã cung cấp vỏ dà để thuộc và da cá nhuộm cho bộ sưu tập mới của John Galliano.

Giờ đây, nhà máy rộng 3000 mét vuông không bao giờ thiếu đơn hàng, chủ yếu đến từ các cơ sở sản xuất giày và túi xách. Da cá chắc hơn những loại da khác do có kết cấu sợi đan chéo, trong khi đối với da bò, các sợi chỉ xuôi theo một hướng. Bjornsson mua chất thải từ một nhà máy chế biến gần đó – nhà máy sử dụng năng lượng địa nhiệt tái tạo, giống như tất cả các nhà máy khác ở Iceland. “Đó là lợi thế bán hàng lớn nhất hiện nay – một trong những yêu cầu chính từ khách hàng là sự bền vững”. Bjornsson nói. “Hễ mà vẫn tiêu thụ thịt và cá, chúng ta nên tận dụng mọi thứ, không thì sẽ rất lãng phí”.

Do nhiều doanh nghiệp đang tìm kiếm những sản phẩm da thay thế, nhà máy của Bjornsson có doanh thu tăng trưởng gần 20% chỉ tính riêng năm nay. “Chúng tôi bán khoảng 3000 loại da mỗi ngày. Tất cả phụ thuộc vào loài”, ông giải thích. Tính đến năm nay, họ đã bán được 15.000 loại da, và phải mất khoảng 3 tuần để sản xuất từng loại da, từ thuộc da đến nhuộm da.

Thảo Nyên (Theo Wired)