Advice
Một tuần làm việc của Donald Trump khi chưa trở thành Tổng thống Mỹ – Thứ Năm

POSTED ON: July 19th, 2018 4:31 AM by


Thứ năm

9:00 sáng. Tôi ngồi nói chuyện với Abe Hirschfeld. Nói chung, Abe cảm thấy tổn thương khi cá nhân Thống đốc Cuomo đã tác động để loại ông ta khỏi cuộc tranh cử chức Phó thống đốc tiểu bang. Tôi nói với Abe rằng tôi cảm thông với ông ta, nhưng Thống đốc là một người tốt, và dù ở tình huống nào thì việc chuyển đổi đảng bây giờ để trở thành một đảng viên đảng Cộng hòa cũng là một điều khôi hài đối với ông ta. Tôi cũng vạch cho ông ta thấy rằng Cuomo sẽ tái đắc cử với số phiếu áp đảo, và như thế thì việc sát cánh với người chiến thắng sẽ tốt hơn là đi với kẻ chiến bại.

Abe là một người khá cứng đầu, nhưng cuối cùng ông hỏi: “Thế tại sao anh không nói Thống đốc gọi cho tôi?” Tôi nói là tôi đã làm hết sức mình. Abe luôn được xem là người khó tính. Nhưng tôi rất thích ông và gia đình ông.

10:15 sáng. Alan Greenberg gọi cho tôi. Thị trường chứng khoán giảm hai mươi lăm điểm sau khi mở cửa được một giờ. Có rất nhiều người mua. Giá của hầu hết các loại chứng khoán đều xuống, ngoại trừ Holiday Inns. Tôi không biết nên vui hay buồn với tin này. Một đàng, tôi muốn Holiday rớt giá để có thể mua thêm cổ phiếu của công ty này với giá “mềm” hơn. Mặt khác, tôi lại muốn giá của nó lên vì như vậy tôi kiếm được nhiều tiền một cách dễ dàng.

10:30 sáng. Harvey Myerson, luật sư phụ trách vụ kiện chống độc quyền của USFL, đến gặp tôi. Harvey là một luật sư rất giỏi. Ông ta nhận vụ kiện mà không ai nghĩ rằng chúng tôi sẽ thắng. Nhưng rồi ông ta đã thành công cho dù chúng tôi chỉ đạt được một thắng lợi chiếu lệ.

Từ cuộc xét xử, tôi tự hỏi Harvey có hơi gay gắt với một vài người trong bồi thẩm đoàn không. Nói chung, tôi nghĩ ông ta đã làm tốt công việc, và tôi vẫn tin rằng ông ta sẽ giúp chúng tôi thắng trong phiên tòa kháng cáo.

11:30 sáng. Stephen Hyde gọi cho tôi. Sau khi tôi mua cổ phần của Holiday Inns trong tòa nhà khách sạn và sòng bài Trump Plaza ở thành phố Atlantic, và nắm quyền kiểm soát vào tháng Sáu, tôi mướn Steve điều hành cơ sở này. Steve khi đó đang là Phó chủ tịch ở công ty Golden Nugget của Stephen A. Wynn. Wynn là một trong những người giỏi nhất trong giới kinh doanh sòng bài, và triết lý của tôi là mướn người tốt nhất trong những người tốt nhất. Sau một thời gian dài thương lượng, Hyde đồng ý về làm cho tôi với một công việc tốt hơn và tiền lương cao hơn. Tôi nghĩ Hyde cũng thích làm việc cho tôi.

Wynn rất bẻm mép nhưng cũng là một người kỳ lạ. Cách đây một tuần, ông ta điện thoại cho tôi và nói: “Donald, tôi chỉ muốn báo cho anh biết là vợ chồng tôi sẽ ly dị.” Tôi tỏ ý lấy làm tiếc khi nghe tin đó. Ông ta nói: “Ồ, đừng lo. Chúng tôi vẫn còn yêu nhau, chỉ có điều là chúng tôi không muốn lấy nhau nữa. Cô ấy đang ở ngay bên cạnh tôi. Anh có muốn nói chuyện với cô ấy không?” Tôi lịch sự từ chối.

Hyde cho tôi biết tình hình kinh doanh của Plaza trong tháng Tám: tổng lợi nhuận là trên 9.038.000 đô-la so với 3.438.000 đô-la của cùng kỳ năm ngoái khi mà tôi vẫn còn hợp tác với Holiday Inns và họ đang điều hành cơ sở này.

Tôi nói với Steve: “Không tệ lắm, nhưng hãy tính đến chuyện chúng ta vẫn còn chưa có bãi đậu xe.” Tôi cũng trêu anh ta: “Bây giờ, tất cả những gì anh phải làm là giữ cho khách sạn còn như mới.” Tôi rất thích sự sạch sẽ, và đã không hài lòng khi đến thăm khách sạn lần vừa rồi.

12:00 trưa. Tôi đi bộ đến sân trượt băng Wollman Rink để xem đổ bê tông. Tất cả các tờ báo sáng nay đều có bài về cuộc họp báo của chúng tôi.

Khi đến nơi, tôi thấy một đoàn xe trộn bê tông đậu quanh đó như thể đang có một cuộc hành quân. HRH, công ty xây dựng chịu trách nhiệm về dự án này, đã sắp xếp công việc rất tốt: hàng tấn bê tông tươi đổ xuống sân trượt khổng lồ này, trông giống như một chiếc bánh lớn nhất thế giới đang đông lại thành đá.

Dù hôm qua đã có họp báo, nhưng hôm nay tôi thấy vẫn có nhiều nhiếp ảnh gia và đoàn quay phim ở quanh đó. Ðây là một sự kiện mà mọi người đều đang trông đợi.

1:30 chiều. Tờ Fortune sẽ đăng một bài về địa ốc và luật thuế mới nên họ cử một phóng viên đến phỏng vấn tôi. Không như nhiều người khác, tôi không thích dính đến báo chí. Tôi đã bị hỏi hàng triệu lần với cùng một câu hỏi, và tôi đặc biệt không thích nói về đời sống cá nhân của mình. Tuy nhiên, tôi biết rằng báo chí rất hữu ích trong việc thực hiện các thương vụ, và tôi không phản đối khi nói về chúng. Tôi cố gắng trả lời rất là chọn lọc. Cuộc phỏng vấn của Fortune không đầy hai mươi phút. Hằng tuần, Norma phải hủy bỏ hai mươi yêu cầu tiếp xúc từ khắp nơi trên thế giới. Vì thế, tôi luôn giữ cho các cuộc phỏng vấn không kéo dài lâu. Nếu không tự hạn chế, có lẽ tôi phải bỏ rất nhiều thời gian tiếp chuyện với báo giới.

2:45 chiều. Một người bạn của tôi, một họa sĩ rất nổi tiếng và thành công, gọi điện thoại mời tôi đến dự một buổi khai mạc triển lãm tranh của ông ta. Tôi rất thích ông ta vì, không giống như một số họa sĩ tôi đã gặp, ông ta rất khiêm tốn.

Cách nay vài tháng, ông ta mời tôi đến phòng tranh của ông ta. Chúng tôi dạo quanh phòng, nói chuyện với nhau. Bất ngờ ông ta nói: “Anh có muốn thấy tôi kiếm được hai mươi lăm ngàn đô-la trước bữa ăn trưa không?” “Muốn chứ,” tôi trả lời mà không biết ông ta sẽ làm gì. Ông lấy một xô sơn lớn và bắn một ít sơn lên một tấm vải trải trên sàn nhà. Rồi ông lại lấy ba xô sơn màu khác và lần lượt làm giống như lần đầu tiên. Tất cả diễn ra trong khoảng hai phút. Khi hoàn tất, ông quay sang tôi và nói: “À, xong rồi. Tôi vừa mới kiếm được hai mươi lăm ngàn đô-la. Bây giờ chúng ta đi ăn trưa.”

Ông ta mỉm cười nhưng trông cũng rất nghiêm túc. Quan điểm của ông là nhiều nhà sưu tập không biết sự khác biệt giữa bức tranh ông vẽ nguệch ngoạc trong hai phút đó với những tác phẩm mà ông thực sự chăm chút. Họ chỉ quan tâm đến việc mua tên tuổi của ông mà thôi.

Tôi luôn cảm thấy rằng phần lớn nghệ thuật đương đại là một trò lừa bịp, và hầu hết những họa sĩ thành công nhất thường là những người bán hàng giỏi nhất. Ðôi khi tôi tự hỏi rằng điều gì sẽ xảy ra nếu những nhà sưu tập biết về nguồn gốc sự hình thành của bức tranh kể trên của bạn tôi. Thế giới nghệ thuật khôi hài đến nỗi sự phát hiện đó có thể làm cho những họa phẩm của bạn tôi có giá trị hơn!

4:00 chiều. Chúng tôi họp tại phòng hội nghị để xem lại lần chót bản kế hoạch của dự án khu West Side trước khi trình bày trước chính quyền thành phố vào sáng mai. Herb Sturz của Ủy ban Quy hoạch thành phố bận việc nên sẽ không tham dự buổi trình bày đó, nhưng các nhân viên chủ chốt trong Ủy ban của ông sẽ có mặt.

Có khoảng mười lăm người trong buổi họp, kể cả Robert, Harvey Freeman, Alexander Cooper và đội của ông ta. Alex là một nhà hoạch định kiến trúc đô thị. Tôi thuê ông ta cách nay hai tháng để trông coi việc thiết kế dự án này sau khi Helmut Jahn, kiến trúc sư của tôi, từ chối thực hiện dự án này với thành phố. Tôi không rõ nguyên do của sự từ chối này – vì tính cách người Ðức của Helmut, vì ông ta ở Chicago chứ không phải ở New York, hay chỉ vì ông ta muốn né tránh. Nhưng tôi biết rõ rằng Helmut sẽ không làm việc với Ủy ban Quy hoạch.

Trái lại, Alex trước đây làm cho thành phố, và rất nổi tiếng trong Ủy ban. Ông ta cũng là người thiết kế thành phố Battery Park được giới báo chí tán dương nhiều. Về mặt quản lý, ông ta là một chọn lựa tốt hơn Helmut Jahn, và tôi là một người rất thực tế.

Chúng tôi họp như thế này mỗi tuần trong vòng hai tháng qua để mổ xẻ mọi vấn đề, kể cả việc định vị các khu dân cư cho đến đường xá, công viên và trung tâm mua sắm. Hôm nay Alex đưa ra những bản vẽ sơ bộ để chúng tôi tham khảo. Ở phía Nam sẽ là đài truyền hình NBC, gần với tòa nhà cao nhất thế giới. Về phía Bắc là những tòa nhà căn hộ. Phía đông là một đại lộ và phía Tây là trung tâm mua sắm gồm tám tòa nhà hướng về sông Hudson. Mọi căn hộ đều có một góc nhìn đẹp – điều mà tôi tin là một yếu tố quan trọng.

Tôi rất vui với bản thiết kế mới, và Alex cũng vậy. Tôi chợt nghĩ rằng những tòa cao ốc sẽ làm cho dự án này trở nên đặc biệt, nhưng tôi cũng có kinh nghiệm về quy hoạch. Cuối cùng, tôi biết, chúng tôi sẽ phải nhượng bộ vài điểm. Nếu thành phố không phê chuẩn, tôi sẽ chờ đến sau cuộc bầu cử thị trưởng thành phố. Giá trị của khu vực này chỉ có tăng mà thôi.

6:00 chiều. Ivana và tôi được Ðức Hồng y John O’Connor mời dùng cơm tối tại Thánh đường St. Patrick.

7:00 tối. Bất kể bạn đã tiếp xúc với những ai trong đời, việc dùng bữa tối với Ðức Hồng y và sáu giám mục và tu sĩ hàng đầu trong giáo phận tại phòng ăn của Thánh đường St. Patrick cũng là một điều vinh hạnh.

Chúng tôi nói chuyện về chính trị, thành phố, địa ốc và nhiều vấn đề khác. Thật là một buổi tối thú vị. Khi ra về, tôi cho Ivana biết những ấn tượng của tôi về Ðức Hồng y. Ông ta không chỉ là một người rất thân thiện mà còn là một nhà kinh doanh với những bản năng chính trị tuyệt vời.


Nghệ thuật đàm phán là cuốn sách do chính Donald Trump và Tony Schwartz viết, trong đó cho thấy cách Trump làm việc mỗi ngày – cách ông điều hành công việc kinh doanh và cuộc sống – cũng như cách ông trò chuyện với bạn bè và gia đình, làm ăn với đối thủ, mua thành công những sòng bạc hàng đầu ở thành phố Atlantic, thay đổi bộ mặt của những cao ốc ở thành phố New York… và xây dựng những tòa nhà chọc trời trên thế giới. Barcode đã được phép trích dẫn nội dung cuốn sách với mong muốn chia sẻ đến bạn đọc những thông tin hữu ích về phương pháp kinh doanh của Donald Trump vào thời điểm ông là một doanh nhân thành công thực thụ.

Xem thêm:

Một tuần làm việc của Donald Trump khi chưa trở thành Tổng thống Mỹ – Thứ Hai

Một tuần làm việc của Donald Trump khi chưa trở thành Tổng thống Mỹ – Thứ Ba

Một ngày làm việc của Donald Trump khi chưa trở thành Tổng thống Mỹ – Thứ Tư