Advice
Một tuần làm việc của Donald Trump khi chưa trở thành Tổng thống Mỹ – Thứ Tư

POSTED ON: July 4th, 2018 4:30 AM by


Thứ tư

9:00 sáng. Ivana và tôi đến xem một trường tư thục cho con gái chúng tôi. Nếu cách nay năm năm bạn nói rằng tôi sẽ phải bỏ vài buổi sáng để tham quan các lớp học mẫu giáo thì ắt hẳn tôi đã cười cho là chuyện đùa.

11:00 sáng. Tôi có cuộc họp báo tại sân trượt băng Woolman Rink. Khi đến đó, tôi thật ngạc nhiên. Ðã có ít nhất hai mươi phóng viên và nhiếp ảnh gia ở đó.

Henry Stern, Ủy viên Hội đồng thành phố phụ trách về công viên, phát biểu trước và ông ta rất ca ngợi tôi. Ông nói rằng nếu thành phố tự thực hiện việc cải tạo này, “chúng tôi sẽ phải còn chờ sự chấp thuận từ Ban Thẩm định so với những gì mà Donald Trump đã làm xong rồi.”

Ðến lượt mình, tôi giải thích rằng chúng tôi đã lắp đặt và kiểm tra hơn 35km đường ống, không có một lỗ rò rỉ. Dự án sẽ hoàn thành trước kế hoạch ít nhất một tháng, và tiết kiệm ngân sách khoảng bốn trăm ngàn đô-la. Tôi cũng công bố rằng chúng tôi sẽ làm lễ khánh thành sân trượt vào ngày 13-11, và hôm đó sẽ có buổi biểu diễn của hầu hết các nhà trượt băng danh tiếng trên thế giới.

Sau khi trả lời rất nhiều câu hỏi từ giới phóng viên, Henry và tôi bước xuống sân trượt. Nếu chúng tôi không thể đổ bê tông thực sự thì ít ra cũng phải có một nghi thức nào đó. Hai công nhân đẩy một xe rùa đầy bê tông đến chỗ chúng tôi. Henry và tôi xúc vài xẻng bê tông đổ trên các đường ống trong khi nhóm nhiếp ảnh gia chụp hình lia lịa.

Phải nói rằng mỗi lần làm như thế tôi đều thấy một chút hôi khài. Hãy xem: hai người đàn ông mặc bộ veston đang xúc bê tông. Nhưng tôi lại thích sự xuề xòa đó. Nếu họ muốn chụp ảnh, tôi sẽ xúc.

12:45 trưa. Trở về văn phòng, tôi bắt đầu gọi điện thoại trả lời những người đã gọi đến khi tôi không có ở văn phòng. Bây giờ tôi muốn gọi càng nhiều càng tốt vì tôi phải đi Trenton sớm để dự buổi tiệc tối chiêu đãi một thành viên của Ủy ban Kiểm soát sòng bài của bang New Jersey sắp nghỉ hưu.

Người đầu tiên tôi gọi là Arthur Barron, Chủ tịch của tập đoàn giải trí Gulf & Western. Martin Davis, Chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn, là bạn tôi, và có lẽ Barron điện thoại cho tôi để trả lời lá thư tôi gửi cho Martin cách nay hai tuần. Trong thư tôi giải thích với Martin rằng tôi vừa mua được một khu đất tốt và đang thiết kế một tòa nhà với tám rạp chiếu phim ở đó, và tôi muốn biết ông ta có quan tâm đến chúng không.

“Như anh đã biết,” tôi viết, “tôi không thích hợp tác với ai khác ngoài anh.”

Và đúng như vậy, vì Martin là một người thật sự có tài. Nhưng tôi biết cũng có nhiều công ty khác rất muốn có được những rạp chiếu phim đó. Nói cách khác, nếu không thể làm ăn với Martin, tôi cũng có nhiều chọn lựa khác.

Như tôi đoán, Barron muốn có một cuộc gặp mặt để thảo luận về những rạp chiếu phim đó. Chúng tôi hẹn nhau vào tuần tới.

1:30 chiều. Tôi gọi cho Arthur Sonnenblick, một trong những nhà môi giới hàng đầu của thành phố. Cách nay ba tuần, Arthur điện thoại cho tôi nói rằng ông ta có vài khách hàng người nước ngoài muốn mua khu West Side. Ông ta không cho biết tên nhưng nói rằng đó là những người rất nghiêm túc trong việc làm ăn, và họ sẵn sàng trả cho tôi nhiều hơn rất nhiều số tiền một trăm triệu đô-la mà tôi đã bỏ ra để mua khu này hồi năm ngoái.

Tôi không quá thích thú với đề nghị đó. Trái lại, tôi nói với Arthur, “Giá đó thấp. Tôi có thể quan tâm nếu anh nói họ trả cao hơn.”

Tôi thật sự không muốn bán khu đất này dù bất kỳ giá nào. Với tôi, 30 hec-ta đất ngay cạnh dòng sông Hudson là một khu đất chưa phát triển tốt nhất trên thế giới. Mặt khác, tôi cũng không muốn nói rằng điều gì đó không có khả năng xảy ra. Arthur cho tôi biết khách hàng của ông ta vẫn còn rất quan tâm, họ có thể lên giá chút đỉnh, nhưng ông ta ngờ rằng họ sẽ không tăng hơn nữa. “Cứ thuyết phục họ tăng hơn nữa,” tôi nói với Arthur.

2:00 chiều. Nhà thầu xây dựng hồ bơi ở Mar-a-Lago gọi cho tôi. Dù bận nhưng lúc nào tôi cũng nghe điện thoại. Chúng tôi sẽ xây một hồ bơi phù hợp với thiết kế nguyên thủy của tòa nhà, và tôi muốn chắc rằng mọi chi tiết đều đúng.

Mua Mar-a-Lago là một thương vụ lớn mặc dù tôi mua nó để ở chứ không kinh doanh bất động sản. Mar-a-Lago được Marjorie Merriweather Post[1]  xây dựng vào đầu thập niên 1920. Tòa nhà rộng trên mười ngàn mét vuông với hai mặt tiền hướng về Lake Worth và Ðại Tây Dương, có 118 phòng, được xây dựng trong bốn năm. Phía ngoài tường của tòa nhà dùng đá Dorian nhập từ Ý. Sàn nhà bên trong và bên ngoài được lót bằng ba mươi sáu ngàn viên đá lát Tây Ban Nha có niên đại vào thế kỷ 15.

Khi bà Post qua đời, bà cho chính quyền liên bang tòa nhà này để dùng như một nơi nghỉ dưỡng của tổng thống. Sau một thời gian, Chính phủ trả lại tòa nhà cho Post Foundation, và tổ chức này đã rao bán tòa nhà với giá hai mươi lăm triệu đô-la. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Mar-a-Lago là vào năm 1982 khi đang nghỉ hè ở Palm Beach. Ngay lập tức, tôi trả giá mười lăm triệu đô-la nhưng bị bác. Trong vài năm sau đó, tổ chức này đã ký nhiều hợp đồng với nhiều người mua khác với giá cao hơn giá mà tôi đã đưa ra, nhưng cuối cùng những hợp đồng ấy cũng không thành công. Mỗi một lần như thế, tôi lại đưa ra một mức giá nhưng luôn thấp hơn mức giá trước đó.

Cuối cùng, vào cuối năm 1985, tôi đề nghị mức giá năm triệu đô-la cộng thêm ba triệu đô-la cho các vật dụng trang trí nội thất. Mệt mỏi với những cuộc thương thảo bất thành trước đây, Post Foundation đã chấp nhận đề nghị của tôi. Vào ngày mà cuộc mua bán này được công bố, tờ nhật báo Daily News của Palm Beach có cả một bài dài ngay trang nhất với tựa đề “Mar-a-Lago’s bargain price rocks community” (Giá mua Mar-a-Lago gây rúng động cả cộng đồng).

Chẳng bao lâu sau đó, nhiều bất động sản nhỏ hơn Mar-a-Lago rất nhiều được bán với với giá trên mười tám triệu đô-la. Người ta nói với tôi rằng chỉ riêng vật dụng trong nhà ở Mar-a-Lago cũng trị giá hơn khoản tiền tôi đã bỏ ra. Ðiều đó cho thấy bạn phải ra quyết định một cách nhanh chóng, dứt khoát và đúng thời điểm. Dĩ nhiên, việc bảo dưỡng tòa nhà không rẻ tiền chút nào. Với chi phí hằng năm cho nó, bạn có thể mua một ngôi nhà đẹp hầu như ở mọi nơi trên đất Mỹ.

Tất cả những điều kể trên cho bạn thấy tại sao tôi phải nhận cú điện thoại của nhà thầu xây dựng hồ bơi ở Mar-a-Lago. Ông ta có một câu hỏi nhỏ về sự phù hợp của những viên đá Dorian mà chúng tôi sẽ dùng cho khoảnh sân xung quanh hồ. Cuộc nói chuyện chỉ kéo dài hai phút, nhưng có thể nó sẽ tiết kiệm được hai ngày làm việc – và chắc chắn rằng những viên đá đã lát sẽ không bị gỡ bỏ và làm lại.

2:30 chiều. Một doanh nhân nổi tiếng với nhiều vụ làm ăn với Liên xô điện thoại cho tôi biết thông tin về một dự án xây dựng ở Moscow mà tôi quan tâm. Ý tưởng này phát xuất từ một buổi tiệc trưa do Leonard Lauder, một doanh nhân lớn và là con trai của nhà mỹ phẩm Estée Lauder, tổ chức. Lúc đó, tôi ngồi cạnh Ðại sứ Liên xô, Yuri Dubinin. Cô con gái của Dubinin biết rõ về tòa nhà Trump Tower. Chúng tôi trò chuyện với nhau hết đề tài này sang đề tài khác, và rồi đến việc tôi sẽ hợp tác với chính phủ Xô viết để xây dựng một khách sạn lớn, đắt tiền đối diện với điện Kremlin. Họ mời tôi sang Moscow vào tháng Bảy tới.

3:00 chiều. Robert ghé qua văn phòng tôi để thảo luận một số vấn đề về NBC và khu West Side.

3:30 chiều. Một người bạn ở Texas gọi đến kể cho tôi nghe một thương vụ mà anh ta đang thực hiện. Anh ta là một người rất quyến rũ – đẹp trai, quần áo hợp thời trang, với giọng nói chậm rãi, kéo dài của người Texas. Anh ta gọi tôi là Donny, một cái tên tôi rất ghét, nhưng với cách nói của anh ta không hiểu sao tôi nghe cũng được.

Cách nay hai năm, anh ta có gọi cho tôi về một thương vụ khác. Anh ta đang cố gắng tập hợp một số người giàu có để mua lại một công ty dầu nhỏ. “Donny,” anh ta nói, “tôi muốn anh đầu tư năm mươi triệu đô-la. Ðây là một vụ không sợ lỗ. Anh sẽ kiếm được gấp đôi, gấp ba số tiền đó trong vài tháng.” Anh ta cho tôi biết mọi chi tiết, và nó nghe có vẻ rất tốt. Tôi đã chuẩn bị xúc tiến thực hiện việc đầu tư này. Nhưng rồi một buổi sáng thức dậy, tôi cảm thấy vụ này không ổn lắm.

Tôi gọi lại cho anh ta và nói: “Nghe này, có cái gì đó trong vụ này khiến tôi lo lắng. Có lẽ đó là vì dầu ở dưới mặt đất nên tôi không thể thấy nó, hoặc không có gì mới lạ về nó. Dù gì đi nữa thì tôi cũng không muốn tham gia nữa.” Và anh ta trả lời: “Ðược rồi, Donny, điều đó do anh quyết định, nhưng anh sẽ mất một cơ hội lớn.” Và phần kết câu chuyện thì như bạn đã biết. Giá dầu rớt mạnh nhiều tháng sau đó, công ty nói trên bị phá sản, và các nhà đầu tư của bạn tôi mất trắng.

Kinh nghiệm ấy đã dạy cho tôi nhiều điều. Một là hãy lắng nghe sự nhạy cảm của bạn cho dù mọi thứ đều rõ ràng. Hai là bạn sẽ hài lòng hơn nếu hành động kiên định với những gì mình biết. Và thứ ba là sự đầu tư tốt nhất của bạn đôi khi lại là không đầu tư vào cái gì cả.

Vì rút lui sớm, tôi giữ được năm mươi triệu đô-la và tình bạn giữa hai chúng tôi. Tôi không muốn bác bỏ thẳng thừng đề nghị làm ăn mới của bạn tôi. Thay vào đó, tôi nói anh ta gửi giấy tờ cho tôi. Thực ra thì tôi cũng không hẳn không thích dính vào chuyện đó.

4:00 chiều. Tôi gọi lại cho Judith Krantz, nữ văn sĩ nổi tiếng với ba cuốn tiểu thuyết lãng mạn liên tiếp bán chạy nhất nước Mỹ. Bà cũng là một phụ nữ rất duyên dáng. Trump Tower là chủ đề cho cuốn tiểu thuyết mới nhất của bà, I’ll Take Manhattan, và tôi là một nhân vật trong đó. Theo yêu cầu của Judy, tôi đã đồng ý đóng vai của chính mình trong một cảnh của một bộ phim truyền hình nhiều tập được quay dựa trên cuốn tiểu thuyết mới này, và cảnh này được quay ngay tại Trump Tower.

Judy cho tôi biết cảnh này, với nữ diễn viên Valerie Bertinelli, diễn ra tốt. Tôi rất vui khi nghe tin này. Nó là một cách tốt để quảng bá Trump Tower trên kênh truyền hình quốc gia trong một bộ phim được chiếu vào những “giờ vàng”, và nó hầu như sẽ được xếp loại cao.

4:30 chiều. Cuộc gọi cuối cùng dành cho Paul Hallingby, một đối tác ở Bear Stearns đang quản lý 550 triệu đô-la từ những đợt phát hành trái phiếu mà chúng tôi đã thực hiện thành công cho hai sòng bài ở thành phố Atlantic trong suốt năm 1985.

Bây giờ chúng tôi cùng nhau thảo luận về việc thành lập quỹ Trump Fund. Thông qua quỹ này, chúng tôi sẽ mua những bất động sản đang gặp khó khăn và bị tịch biên, đặc biệt ở miền Tây-Nam, với giá hạ.

Hallingby cho biết ông ta đang lập một bản cáo bạch, và tin rằng chúng tôi có khả năng huy động được khoảng năm trăm triệu đô-la một cách dễ dàng trong một lần phát hành cổ phiếu. Ðiều khiến tôi thích việc này là tôi sẽ giữ được một lượng vốn lớn về chứng khoán trong bất kỳ cuộc mua bán nào mà chúng tôi thực hiện, nhưng tôi sẽ không phải một mình chịu mọi rủi ro nếu như có thương vụ nào đó trở nên xấu đi. Nhưng ngược lại, tôi cũng không thích ý tưởng phải cạnh tranh với chính mình. Ví dụ như, điều gì sẽ xảy ra nếu tôi thấy một bất động sản đang gặp khó khăn và muốn mua nó bằng tiền của chính mình, nhưng quỹ này cũng để mắt đến nó?

Dù sao đi nữa, tôi sẽ nghiên cứu bản cáo bạch này.

5:00 chiều. Tôi đến bãi đậu trực thăng trên đường số 60, vừa kịp để bay đến Trenton dự tiệc lúc 5:30.

[1]    Marjorie Merriweather Post (15.3.1887 – 12.9.1973) là một trong những phụ nữ giàu nhất nước Mỹ thời bấy giờ, với gia tài trị giá khoảng 250 triệu Mỹ kim. Bố bà, Charles William Post, mất vào năm 1914. Khi đó bà 27 tuổi và được thừa kế công ty thực phẩm Post Cereals. Năm 1929, công ty này đổi tên là General Foods. Năm 1920, bà kết hôn lần thứ hai với nhà tài chính Edward Francis Hutton (7.9.1875 – 11.7.1962). Mar-a-Lago được bà xây dựng vào năm 1924, và đến năm 1927 thì hoàn tất. (ND)


Nghệ thuật đàm phán là cuốn sách do chính Donald Trump và Tony Schwartz viết, trong đó cho thấy cách Trump làm việc mỗi ngày – cách ông điều hành công việc kinh doanh và cuộc sống – cũng như cách ông trò chuyện với bạn bè và gia đình, làm ăn với đối thủ, mua thành công những sòng bạc hàng đầu ở thành phố Atlantic, thay đổi bộ mặt của những cao ốc ở thành phố New York… và xây dựng những tòa nhà chọc trời trên thế giới. Barcode đã được phép trích dẫn nội dung cuốn sách với mong muốn chia sẻ đến bạn đọc những thông tin hữu ích về phương pháp kinh doanh của Donald Trump vào thời điểm ông là một doanh nhân thành công thực thụ.

Xem thêm:

Một tuần làm việc của Donald Trump khi chưa trở thành Tổng thống Mỹ – Thứ Hai

Một tuần làm việc của Donald Trump khi chưa trở thành Tổng thống Mỹ – Thứ Ba