Explore / Travel
Đà Lạt – vùng đất mơ

POSTED ON: July 4th, 2018 4:22 AM by


Chúng tôi nằm dài trên bãi cỏ, lúc nào đó đã quay sang nhau mà thì thầm:

“Này cậu, đố cậu ở Đà Lạt, có cái gì nhiều nhất?”

“Là mây?!”

“Ừ, và cả những kẻ hay mơ mộng nữa.”

Tôi đồ rằng, bất kỳ một tâm hồn thích dịch chuyển nào cũng đều mê đắm Đà Lạt, vùng đất bảng lảng mây mù, đến một lần rồi cứ muốn đến mãi đến mãi, như một cơn nghiện. Tôi thật thà không biết gọi sao cho đúng cái cảm tình của mình dành cho vùng đất này. Khi ở Đà Lạt, tôi thích thức dậy sớm thật sớm, cả không gian tinh sạch sớm mai như thể thuộc về của riêng mình. Tôi đi dạo quanh, thật chậm rãi, đi ven Hồ Xuân Hương, mỉm cười và trò chuyện cùng các cô các dì bán hàng rong. Trời hửng nắng hơn một chút, thấy đói, bèn băng ngang sang con dốc bất kỳ, tìm mua một phần bánh mì xíu mại, bánh mì giòn rụm nóng hổi, xíu mại đậm vị, chút beo béo của thịt, chút cay cay của tiêu. Ăn bánh mì xíu mại, sau đó uống tiếp cốc sữa đậu nành nóng. Ngoài kia, Đà Lạt cũng vừa choàng tỉnh, sương long lanh rủ mình khỏi tán lá, trong lòng bỗng có nỗi hồn nhiên thật hiền.

Mây là “đặc sản” của Đà Lạt

Hãy thuê một chiếc xe gắn máy, nếu bạn muốn đi loanh quanh xa hơn khu trung tâm. Việc này thì dễ dàng thôi, hầu như ở khách sạn hay bất kỳ khu homestay nào cũng có dịch vụ thuê xe đi kèm. Này những tâm hồn mộng mơ, tôi sẽ chỉ bạn một nơi có thể ngắm thật nhiều mây bềnh bồng. Đoán xem, đó là nơi nào?

Đừng ngạc nhiên, nơi này hẳn là quen thuộc lắm, đó chính là Đỉnh Langbiang. Đến đây, thay vì leo theo lộ trình cố định là men lối bậc thang dẫn lên ngọn đồi trung tâm, bạn có thể thử thay đổi một chút đấy, bách bộ ven theo con đường mòn qua những ngọn đồi lân cận, hãy chắc chắn rằng bạn đang mang một đôi giày tốt và có đủ nước uống trước khi đi nhé. Khác với khu ngọn đồi trung tâm lúc nào cũng đông khách tham quan, đi sâu và xa hơn một chút đến những ngọn đồi khác, bạn sẽ thấy cả không gian chung quanh, cây xanh, chim chóc, bầu trời, làn gió và ánh nắng,… như thể thuộc về bạn và chỉ bạn mà thôi. Đừng vội vàng hay cuống quýt, hãy thật chậm rãi mà tận hưởng món quà thiên nhiên ấy nhé, hãy thả mình ngồi xuống thảm cỏ mềm nào đó ven đường đi, ngồi đó ngơi nghỉ một chút sau hành trình dài, ngơi nghỉ một chút để lắng nghe chính mình sau những chộn rộn thiệt hơn của đời sống, ngơi nghỉ một chút để nạp vào buồng phổi luồn khi mới, tươi mát và trong lành, sẵn sàng bước tiếp dẫu hành trình trước mặt, hành trình tương lai đang vời vợi và nhiều chông gai.

Góc nhìn từ Đỉnh Langbiang

Tôi mạo muội cho rằng Đà Lạt và vùng đất được ưu ái nhiều, từ cảnh sắc thiên nhiên, khí hậu, cho đến đất đai màu mỡ bao dung. Có ai phản đối không khi tôi nói rằng, hoa ở Đà Lạt mang một vẻ đẹp hiền hòa, nhẹ nhàng; lá ở Đà Lạt mướt mát một màu xanh trong. Còn nhớ, lần nào đó trong rất nhiều lần tôi ghé thăm vùng đất này, đã không khỏi xúc động trước tấm lòng của mọi người nơi đây, từ bạn phục vụ ở quán cà phê, cô bán bắp nướng, chú bán bánh mì,… cho đến một người lạ bất kỳ gặp nhau ở góc ngả tư nào đó giờ đây không còn nhớ nữa. Khi ấy, đã ngưỡng mộ mà thốt lên rằng: “Trời đất, ở cái xứ này sao mà nỡ hung dữ với nhau!”

 

Đà Lạt cái gì cũng hiền

Tôi quý người Đà Lạt, quý cái cách mà họ mỉm cười với nhau, quý cái cách mà họ sẻ chia và rộng lòng đón nhận những kẻ khách, dẫu chẳng biết ai là ai giữa tấp nập đời sống này. Như thể, bạn là ai không quan trọng đâu, bạn làm được gì và chưa làm được gì, Đà Lạt không quan tâm, người Đà Lạt không soi xét, chỉ mong rằng khi đến với vùng đất này, hành trang mang theo hãy bao gồm một tấm lòng hiền.

Sài Gòn, Nha Trang, Đà Nẵng hay Hà Nội,… bất cứ nơi đâu bạn cũng có thể tìm thấy những xe hàng rong bày bán bắp nướng, trứng nướng và đầy rẫy những món ăn vặt khác. Bạn biết không, mỗi nơi, mỗi vùng đất, với tôi đều mang một tính cách rất riêng; và tại đó sẽ có những điều nhỏ nhoi nhưng “bất di bất dịch” và chan chứa cảm xúc nhiều. Nói vậy, để bảo rằng, nếu đã đến Đà Lạt thì hãy đi ăn vặt buổi đêm, thức ăn vặt ở Đà Lạt đa dạng và ngon lành, rất ngon lành! Buổi tối, bạn khoác lên mình chiếc áo ấm, trùm thêm khăn len mỏng, ngồi ở vệ đường thưởng thức trứng nướng, bánh tráng nướng, uống thứ nước có tên ngồ ngộ “nành bò”, “nành đậu bò”, luyên thuyên đôi ba câu chuyện phím cùng bè bạn, người thân, hẳn rằng hạt mầm bình yên sẽ nảy nở trong lòng.

Buổi tối nhẹ nhàng ở Đà Lạt

Còn nếu, này người bạn mộng mơ, nếu đếu Đà Lạt chỉ mỗi mình, thay vì gặm nhấm nỗi đơn côi hoặc trốn mình trong khách sạn, sao bạn không thử ra khu công viên gần Hồ Xuân Hương, nơi mà đêm nào cũng có nhóm bạn trẻ ngồi cùng nhau, trao nhau tiếng đàn câu hát du dương. Nơi bậc thang bằng đá, những người trẻ, những người có tâm hồn hẳn còn trẻ, ngồi cạnh nhau chẳng màng thân quen hay xa lạ, cũng chẳng quan tâm bạn đến từ đâu, cứ thế, ngồi cạnh nhau, uống ca cao sữa nóng nghe giai điệu mộc mạc, chân phương ngân vang. Cứ thế mà bình yên, cứ thế mà xúc động…

Nhã An