Explore / Travel
Hà Nội và những buổi chiều thật hiền

POSTED ON: July 2nd, 2018 5:12 AM by


Nếu yêu đương, thật thà muốn được gặp và tìm hiểu một chàng trai bí ẩn, dịu dàng và nồng say, một chàng trai mang tính cách như Hà Nội.

Những ngày ở Hà Nội, tôi thường cho phép mình được rảnh rỗi, nhàn hạ và lặng im. Cùng người bạn đồng hành, chúng tôi không chuyện trò quá nhiều, phần lớn thời gian, rủ nhau đi thăm thú khắp các hàng quán, từ cà phê máy lạnh cho đến hàng quán lề đường, từ nhà hàng thức ăn nhanh đến quán ăn bày biện các món truyền thống.

Khung trời yên ả chiều Hà Nội

Còn nhớ, có một buổi trưa, sau hồi loanh quanh, phần đói, phần mỏi chân, chúng tôi ghé lại quán ven đường, quán ghi bảng bán Bún dọc mùng. Cái tên nghe quá ư lạ lẫm, tò mò, chúng tôi quyết định ghé thưởng thức thử. Vẫn là bún, có thịt lợn, có một ít mọc được nêm nếm vừa ăn, và đặc biệt là có sự xuất hiện của rau dọc mùng xanh um. Nước dùng có phần hơi nhạt so với khẩu vị của tôi, nhưng vô tình lại tạo cảm giác thanh mát ngay khi vừa thưởng thức thìa nước dùng đầu tiên. Thịt lợn béo ngậy, mọc được làm khéo léo, kết hợp cùng dọc mùng xanh mướt, tất cả tạo nên món bún dễ ăn, gợi cảm giác mát lành giữa trưa hè Hà Nội.

Những món ăn không thể bỏ qua khi đến Hà Nội

Rất thường khi, tôi cảm thấy cuộc sống hối hả quá, bản thân cứ bị cuốn theo guồng quay ráo riết, công việc, gia đình, các mối quan hệ xã hội,… đôi khi chẳng có phút giây nào lắng lòng để tự mình lắng nghe mình. Ở Hà Nội, những ngày hè ấy, tôi hay thơ thẩn ngồi ở quán cà phê, lặng thinh, và ngắm nhìn thật nhiều. Ngắm những người xa lạ thân quen chung quanh, ngắm đường phố Hà Nội chật kín người xe mỗi độ tan tầm. Khác với Sài Gòn, ở Hà Nội, dẫu có kẹt xe, bầu không khí chung quanh vẫn bảng lảng, chút gì mơ màng vờn quanh, rất ngộ kỳ.

Trên con đường Trần Huy Liệu, Giảng Võ, Ba Đình có một nơi mà bất kỳ tâm hồn mê âm nhạc nào, đặc biệt là nhạc rock, nhất định phải ghé qua ít nhất một lần. Quán cà phê 1995 Bức Tường Story nằm khiêm tốn trên con đường này. Dẫu khoảng cách từ khách sạn nơi tôi chọn tạm tá túc đến quán cà phê này là khá xa, thế nhưng vẫn dặn lòng là phải ghé qua, chắc chắn phải ghé qua. Xe dừng bên vệ đường, thấy cái tên Bức Tường hiển hiện ở cửa ra vào, trong lòng chộn rộn và háo hức xiết bao. Thấy mình như trở lại là cô gái tuổi 18, những ngày mê đắm trong âm nhạc cuồng say, hát ca và thả hồn mình theo những gì tự nhiên, hoang dại và chan chứa cảm tình. Không gian bên trong quán ngăn cách với con đường bằng một lớp kính trong. Không gian ấm sực mùi cà phê, phát mãi hoài những ca khúc bất hủ của nhóm Bức Tường. Giọng Trần Lập cất lên, nghe xao xuyến, nghe nhớ thương, nghe cảm động rưng rưng trong lòng. Thức uống ở quán khá ngon, cà phê đậm đà nên ăn kèm với bánh kếp xoài, hai thức làm dậy vị của nhau, ngon lành, độc đáo. Ở quán, bày biện rất nhiều những đồ vật kỷ niệm của nhóm, này là những cây đàn đầu tiên, này là những bản nháp đầu tiên, này là chiếc xe mô-tô của Trần Lập, quả bóng, chiếc mũ, đôi găng tay,… nhìn vật mà nhớ người khôn nguôi.

Ảnh chụp tại 1995 Bức Tường Story

Ngồi thật lâu ở quán, mãi tôi mới quyết định đi thăm thú tiếp những nơi khác. Ghé khu phố sách Đinh Lễ lúc trời chập choạng. Khác với cách bày biện theo từng ki-ốt như Đường sách Sài Gòn, đường sách Hà Nội dài hơn, rộng hơn và mỗi nơi bày biện là một nhà sách lớn hẳn hoi. Dù là ở đâu, vẫn luôn có những tâm hồn khao khát tìm đến con chữ, dẫu người thích đọc tiểu thuyết, người khác thích sách khoa học, người khác lại mê truyện tranh, thì thật thà muốn bảo rằng, bất cứ ai yêu sách, yêu từng con chữ, đều có nét cuốn hút và quyến rũ rất riêng. Và Hà Nội, vì có nhiều nhà sách, nhiều nơi bán sách nhỏ to đủ đầy, nên cũng thú vị và nồng say lắm thay. Thật đẹp, một buổi chiều mùa hè, lang thang nơi đường sách, trời dần ngả chập choạng, nắng len lỏi vài sợi sáng cuối cùng, trên lối đi có nhiều lá rơi, li ti li ti, yêu Hà Nội thật nhiều, từ những điều như thế đấy!

Hà Nội những góc thật hiền

Nhã An