Explore / Travel
Hành trình gặp lại Sài Gòn – một tình yêu xưa cũ.

POSTED ON: April 3rd, 2018 3:03 AM by


Đã 20 năm kể từ lần đầu tôi ghé thăm Việt Nam, liệu rằng những người tôi yêu quý nhất cũng yêu mến thành phố tôi yêu thích nhất?

Bài viết này là một hành trình riêng tư của Matt Gross – một cây viết người Mỹ – dành cho Sài Gòn. Qua lăng kính của một người xa lạ, Sài Gòn phút chốc hiện lên lạ lẫm, độc đáo và vô cùng thú vị. Hãy thử đọc xem biết đâu, lẩn quất trong từng bước đi trên hành trình khám phá khắp hang cùng ngõ hẻm của Sài Gòn này bạn lại tìm thấy những khoảnh khắc mà chính bản thân mình đã từng trải qua: vào những ngày đầu tiên khi gặp gỡ thành phố phương Nam đông đúc này.

Vừa đặt chân xuống Thành phố Hồ Chí Minh, tôi đã đặt gia đình mình trong tình cảnh thê thảm. Điều này có gì khó đâu. Đang là cuối mùa thu tháng 8, nhiệt độ đang gần 33 độ C. Điều tôi có thể làm lúc này là gợi ý cho cả nhà đi bộ đến một nhà hàng dùng bữa trưa.

Jean – vợ tôi và con gái của chúng tôi Sasha, 7 tuổi rưỡi cùng em Sandy 4 tuổi rất sẵn lòng. Con đường bên ngoài căn phòng mà chúng tôi đã đặt trên Airbnb yên tĩnh một cách lạ kì. Khi chúng tôi đi qua một đại lộ đông đúc, chúng tôi đều nắm tay nhau và dũng cảm bước vào làn xe, tin tưởng rằng những chiếc xe máy kia sẽ tự động né chúng tôi một cách điệu nghệ. (Và đúng là thế thật)

Chúng tôi mướt mồ hôi men theo con đường chợ. Mặt đường gồ ghề ẩm ướt và bám đầy bụi, người mua sắm đông đúc và các loại xe tải nhỏ chen chúc nhau, mùi thức ăn, trái cây, cá thịt trộn lẫn. Người qua kẻ lại tấp nập, ồn ã.

Rốt cuộc, sau 15 phút dài đằng đẵng, chúng tôi cũng tới được một nhà hàng đèn điện sáng trưng. Chúng tôi ngồi trên chiếc ghế nhựa màu xanh, quanh chiếc bàn thiếc mỏng và gọi bún thịt nướng. Sasha và Sandy ăn trưa và bớt hiếu động. Bên ngoài mưa ngày càng lớn. Chúng tôi bị mắc kẹt trong tiệm ăn nhỏ này nhưng tôi cũng chẳng ham muốn nơi nào khác.

Đúng ngày này, 20 năm trước, tôi đã chuyển đến sống ở thành phố này. Lúc bấy giờ, Việt Nam và Mỹ chỉ mới vừa thiết lập quan hệ ngoại giao. Tôi lúc ấy là một cậu sinh viên vừa tốt nghiệp, bắt đầu trải nghiệm cuộc sống. Qua năm tháng, tôi đã yêu mến thành phố này lúc nào không hay, thành phố mà mọi người vẫn gọi bằng cái tên Sài Gòn. Tôi yêu những con đường ồn ào, tấp nập, những con người hồ hởi sống. Trong quãng đời đi đây đi đó của mình, Việt Nam là tình yêu đầu tiên, chân thành nhất, sâu sắc nhất của tôi.

Một con hẻm cũ bên hông chợ Bến Thành

Và mặc dù tôi đã quay lại thành phố này nhiều lần kể từ 1997, nhưng tôi chưa bao giờ đi cùng gia đình, chủ yếu là do gia đình của vợ tôi – Jean – ở Đài Loan nên hầu như chuyến đi nào đến châu Á tôi cũng ưu tiên cho nó. Mãi đến mùa hè năm 2016, khi đang ở Đài Bắc và có nhiều ngày nghỉ, chúng tôi quyết định sẽ ghé thăm Việt Nam trong một tuần. Chúng tôi sẽ ghé thăm thành phố Hồ Chí Minh trước, sau đó dành 2 ngày ở resort tại Nha Trang. Không cần phải thăm thú quá nhiều, tôi chỉ muốn gia đình tôi hiểu được nơi đã tạo nên tôi của bây giờ. Nhưng tôi vẫn thật lo lắng, liệu rằng những người tôi yêu quý nhất cũng yêu mến thành phố tôi yêu thích nhất không?

Sao có thể không cơ chứ? Mọi góc nhỏ của thành phố này đều là những trải nghiệm tuyệt vời. Đầu ngõ nơi chúng tôi ở có một xe bán bún bò huế mỗi sáng, quán cà phê gần nhà phục vụ cà phê sữa đá, rồi cả bánh ngọt ở Tous Les Jours nữa (tôi không hảo món đó lắm, nhưng các con của tôi rất thích). Chúng tôi sẽ ăn tại một căn hộ ấm cúng, tôi hài lòng vô cùng. Đây chính là cuộc sống cũ của tôi – chỉ khác là giờ đây, tôi có người thân bên cạnh để cùng thưởng thức chúng.

Ly nước chanh sả tại Padma De Fleur – một tiệm hoa và cũng là một tiệm cơm xinh xắn

Mỗi cơ hội thăm thú là một dịp để tôi so sánh Việt Nam trong trí nhớ của mình và Việt Nam hiện đại bây giờ, nhiều lúc vui mừng, đôi khi lại hơi thất vọng. Chẳng hạn như con đường quanh kênh Bến Nghé đã mở rộng và sầm uất, nhưng vì thế mà những tòa nhà cũ xưa bị dẹp đi.

Sasha ngược lại có vẻ thích thú diện mạo mới này của thành phố. “Con thích góc này của Việt Nam”, con bé nói khi nhìn ra cửa kính xe taxi. “Trông hiện đại, sạch sẽ. Còn những khu vực khác thì …”

Con bé ngừng giữa chừng và tôi biết vì sao: Việt Nam không phải là nơi mà gia đình tôi yêu thích. Thời tiết nắng nóng (thì đang là giữa mùa hè ở châu Á còn gì). Vợ và các con tôi cũng không thích khói bụi, ồn ã và các loại côn trùng. Hai đứa nhỏ thì than chán (mà ở nhà cũng thế), còn Jean thì bảo: “Em không nghĩ Đông Nam Á là nơi dành cho gia đình”

Tôi cũng không biết nên tiếp nhận điều vợ nói như thế nào. Tôi đã chứng kiến rất nhiều gia đình người nước ngoài đến Đông Nam Á để du lịch – đó cũng là lí do lớn nhất mà tôi muốn dẫn gia đình tới đây. Nhưng mặt khác, tôi hiểu, cũng giống như New York vậy, thành phố Hồ Chí Minh tồn tại không phải cho du khách mà cho chính những người dân sinh sống ở đây, thành phố này chẳng hề quan tâm đến những kẻ ngoại lai – vốn dĩ nó đã quá bận rộn tự làm mới chính mình.

một góc chợ Bến Thành – nơi bán rất nhiều loại vải vóc và đồ lưu niệm

Thế nên, nhiệm vụ giải trí của chuyến đi lần này tôi phải đảm nhiệm. Bất cứ khi nào trời quá nắng nóng, chúng tôi sẽ ghé một quán sinh tố để giải khát – cam, xoài, chuối, đậu nành, bơ – bán ở tất cả mọi con hẻm từ khu phố Tây đến Chợ Lớn. Chúng tôi di chuyển bằng taxi hoặc Uber, không phải xe máy.

Đôi khi, vợ tôi cũng có những tò mò thú vị. Khi đang trên Uber ngang qua khu Chợ Lớn, Jean chỉ một tổ hợp thương mại có 3 tòa nhà lớn được xây vào đầu thế kỉ 20 và hỏi một cách thích thú: “Đây có phải là nơi quay bộ phim ‘ The Lover’ không anh?”. Nếu như cô ấy hồ hởi đến thế thì có lẽ trải nghiệm của chúng tôi ở đây cũng không đến nỗi tồi?

Vào ngày cuối cùng trước khi bay ra Nha Trang, tôi đặt một chiếc xe tới hầm Củ Chi, cách Sài Gòn 90 phút, cũng là một địa điểm thu hút khách du lịch. Hai đứa nhỏ cuối cùng cũng có thể lăn lộn, bò trườn và nhìn chằm chằm vào những hầm chông, hố đinh để bắt giặt.

Khi chúng tôi chui ra khỏi hầm, Sandy (người duy nhất có thể đứng thẳng trong hầm) giải thích: “ Vì ba mẹ và chị đã ăn tối quá nhiều nên mới không chui vừa hầm đấy. Mọi người ăn nhiều – giống như Anna và Elsa vậy.”

Sasha thì nói ngắn gọn: “Nơi này thật là thần kì luôn đó ba!”

món bún thịt nướng nổi tiếng

Trái tim tôi vui sướng, tôi nhận ra: những đứa con của mình là … khách du lịch. Chúng thích những điều đơn giản, thích có niềm vui. Chúng đang đi du lịch cơ mà. Tôi còn đòi hỏi gì cơ chứ? Ngày nào đó khi hai đứa trẻ lớn lên, có thể chúng sẽ muốn tìm hiểu nhiều hơn vì sao Việt Nam đã tạo ra Bố của chúng như bây giờ, nhưng ngày đó không nhất thiết phải là hôm nay. Ngày nào đó, chúng tôi chắc chắn sẽ quay trở lại thành phố này. Có thể không phải là năm sau, nhưng sẽ là ngày nào đó, để rồi chúng tôi lại có thể so sánh Việt Nam trong trí nhớ của mình và một Việt Nam đã đổi khác.

Còn Jean thì chỉ có một yêu cầu duy nhất nếu chúng tôi trở lại.

“Lần tới, em muốn chúng ta ở nơi nào đó sạch đẹp hơn.”