Advice
Đã bao giờ bạn trải qua thứ tình cảm thật hoang đường, xen lẫn cả yêu và ghét?

POSTED ON: January 18th, 2018 7:45 AM by


Tôi luôn là một người cố chấp, bất kể đó là trong tình cảm yêu đương hay tình bạn hay những quan điểm sống thường ngày. Dạng như là chỉ cần tôi tin là đúng thì dù 100/100 người nói rằng sai rồi, tôi vẫn mặc kệ và ôm ấp niềm tin của mình. Thế nên, khi niềm tin đổ vỡ, tôi thường không thể chấp nhận nó mà cứ miệt mài đặt ra hàng nghìn câu hỏi tại sao, cố gắng níu kéo vớt vát rồi tự thấy thương thân mình khi thất bại. Tôi tự biến mình thành người trách móc bằn bọ trong khi những cá thể còn lại, họ dường như đã quên từ bao giờ.

Cho đến một ngày vô tình lướt qua instagram và bắt được một đoạn viết khá dài của Meryl Streep với tựa đề “I no longer…”. Thời điểm đó tôi nhận ra trong cuộc sống của mình, người đáng trách nhất là bản thân khi đã dành quá nhiều tâm trí lẫn thời gian cho những việc, những người không xứng đáng, những người không cần. Tôi biết mình cần thay đổi. Tôi bắt đầu công cuộc chọn lọc và tìm kiếm những điều xứng đáng.

Giả như mọi điều đều có thể dễ dàng sắp đặt như việc ấn delete hoặc undo thì hẳn sẽ đơn giản hơn rất nhiều. Buồn thay, sau một thời gian “thay đổi”, tôi lại bẽ bàng với thất bại như xưa. Câu chuyện khác, nhân vật khác nhưng kết cục lại chỉ có một và vẫn không happily ever after bao giờ. Bài học thứ 2 – vấp ngã thất bại chỉ khiến chúng ta có thêm kinh nghiệm chứ không chắc sẽ làm chúng ta khôn lên. Tôi vẫn “ngu”, chỉ có điều nhìn nhận “ngu” của mình bớt căng thẳng bớt bằn bọ, bớt dằn vặt bản thân.

Đã bao giờ bạn trải qua thứ tình cảm thật hoang đường, xen lẫn cả yêu và ghét, đan chặt vào nhau, có khi hạnh phúc êm đềm như mơ nhưng cũng là đau đớn tột cùng… tất cả cứ thế tiếp diễn lặp lại tưởng chừng không hồi kết?

18 tuổi tôi biết thế nào là yêu đập đầu, yêu kiểu bất chấp, kiểu “chỉ cần có anh ở cạnh em đôi khi, bao nhiêu nỗi buồn tổn thương em cũng chịu được”! Hồi ấy, tôi đóng vai người thứ 3, mà thật ra cũng chẳng biết là thứ 3 hay 4 5 gì đó vì anh ấy ngoài cô người yêu chính thức thì vô vàn bạn gái khác, tôi chỉ là một trong số mà thôi. Tôi nhớ mãi, có những bận ngồi cạnh nhau, anh ấy còn chỉ vào giường và hỏi “em có biết bao nhiêu cô đã ngủ đây với anh rồi không?”, tim tôi nứt 1 nhịp. Có ngày tiện đường đi chơi qua nhà anh ấy, rút điện thoại nhắn tin bảo “em mua cho anh bao thuốc nè!” rồi nhận được reply “Anh đang ngủ với bạn, em về đi!” mặc dù thật ra tôi cũng chẳng có ý định ghé lên làm gì nhưng tim vẫn nứt nhịp thứ 2. Hay là có những ngày, tôi nằm trong vòng tay ấy mà vẫn chỉ biết cười khi nghe anh thao thao bất tuyệt về chuyện “anh thích bạn này anh yêu bạn kia lắm, anh nghĩ bạn ấy chính là the one”, tim nhứt nhịp thứ n… Thật ra có lúc muốn “đốt hết”, cũng có khi lên cơn cãi vã gào ghét nhưng rồi đâu lại nghĩ nếu phải rời xa chắc mình không chịu nổi nỗi buồn, lại nuốt hết vào trong và bị lu mờ bởi thứ hạnh phúc tạm bợ quan tâm ngẫu hứng từ người kia. Cũng biết mình ngu dại, nội tâm cắn xé đủ đường dằn vặt trong lòng rồi lại ngu tiếp. Cứ như vậy cho tới 3 năm sau tôi mới hoàn toàn dứt bỏ được mối quan hệ unhealthy đó.

Thời gian không lâu sau tôi gặp một người mới, chúng tôi có một mối quan hệ gần 2 năm. Gạch chân bôi đậm chữ “mối quan hệ”! Không thể gọi là mối tình kéo dài 2 năm được vì thật ra chỉ yêu nhau chưa đến 1 năm đầu còn lại thì… Cuộc đời là thế, đầy điều bất ngờ và bạn sẽ luôn luôn phải ngạc nhiên với sức chịu đựng, sự ngu ngốc và giới hạn của bạn!

Đấy, sau khi mất 3 năm thanh xuân tươi đẹp ở trên, tôi vẫn luôn nghĩ mình sẽ phải lựa chọn người thật trân trọng mình mới yêu. Mà đúng là trân trọng thật, yêu thương, bù đắp mọi điều, chiều chuộng hết mực đến độ đôi khi tôi phải tự xới lên để cãi nhau vì không tin nổi mình có lúc lại được hạnh phúc thế. Rồi chúng tôi sống chung, cùng nhau trải qua những ngày êm ả của cuộc sống đôi lứa, vui, buồn, nụ cười hay nước mắt đủ cả blah blah blah… bỏ qua những chi tiết vớ vẩn và thừa thãi, một lần nữa tôi lại giằng co giữa love-hate.

Bạn biết đấy, khi mối quan hệ đến một mức độ nhất định mà lòng tin thiếu sót và sự đỏng đảnh quái tính có thừa thì mọi chuyện trở nên cực kỳ xấu xí. Tôi bỗng dưng biến thành một con đàn bà điên dại, kiểm soát và đầy ghen tuông, đôi lúc cảm thấy mình như bị tâm thần thật vậy. Mới phút trước còn cố với tay ôm lấy người bên cạnh mình nhưng chỉ 2 phút sau đã sẵn sàng làm hành làm tội dựng nhau dậy lúc 3h sáng chỉ để cãi nhau về một vấn đề rất vớ vẩn do cả nghĩ. Tệ hơn nữa, chúng tôi dùng những lời lẽ xúc phạm để xoa dịu nỗi tức giận của bản thân và thậm chí còn cả động tay chân làm tổn thương nhau về cả thể chất.

Nên dừng lại? 1000 người thì sẽ có 1001 người nói vậy, bao gồm cả chính tôi. Nhưng kỳ lạ thay, bất chấp những đêm ngồi co gối khóc hết nước mắt khi nghĩ lại thời khắc xấu xí mới qua, cảm thấy tuyệt vọng cùng cực, tự hỏi tại sao cuộc đời mình lại biến thành như thế này, mình không chịu được nữa, thà xiên nhau một nhát rồi chết chung đừng làm khổ nhau (haha tôi biết, tôi bị điên!) nữa có phải nhanh không thì tôi thật tâm mà nói vẫn không hề muốn buông tay.

Ý nghĩ rằng mình sẽ hoàn toàn cô đơn, không có ai bên cạnh để yêu (hoặc giả vờ, cứ cho là yêu) nữa khiến tôi sợ hãi. Tôi cứ thế chìm đắm trong bằn bọ bản thân và hành hạ người yêu cùng cuộc chiến yêu-ghét xúc cảm thay đổi theo từng giờ. Mọi chuyện chỉ kết thúc khi người yêu tôi rất bình tĩnh, quyết tâm dứt bỏ tôi hoàn toàn. Thời điểm này nhìn lại, dù trải qua những ngày trầm cảm, sụt cân không kiểm soát và ngập tràn nước mắt tôi vẫn tự thấy rất biết ơn người yêu cũ khi anh ấy đã nhất quyết không đồng loã ý định lún sâu vào bùn lầy của tôi dù cho tôi bằng đủ mọi cách đòi quay lại.

Thế nên, chẳng may ai ở trong mối quan hệ có phần tương tự (mong là không có) hãy mạnh dạn cắt đứt, hoặc nếu không thể làm được (80% là không, còn 20% các bạn mạnh mẽ còn lại, xin chúc mừng các bạn), hãy thẳng thắn nhờ người còn lại trong mối quan hệ “em xin lỗi, em không làm được. Anh hãy bỏ em đi, 2p nữa em sẽ hối hận và níu kéo anh nhưng anh đừng có dại mà đẩy chúng ta vào vũng bùn đó làm gì!”.

Những mối tình ngắn ngủi hơn mang màu sắc tương tự sau này cũng có, cứ qua giai đoạn honeymoon là sẽ đến quãng mệt nhoài lại tự tranh đấu với những cảm xúc lẫn lộn. Nhưng không vì thế mà tôi ngừng yêu. Cũng đôi lần tự hỏi, sức mạnh ở đâu? Khả năng siêu nhiên ở đâu trong quả tim nhỏ bé của mình để có thể phục hồi cảm xúc sau mỗi lần tan nát. Để yêu đương mỗi lần như mới, như chưa từng yêu chưa từng tổn thương bao giờ… cứ thế hết lần này tới lần khác.

Tuổi trẻ của chúng ta, dù luôn khẳng định mình là người thức thời, phóng khoáng và bất cần, thì vẫn luôn tin vào tình yêu một cách mù quáng và bí mật.

Chúng ta mở lòng với nhiều mối quan hệ không tên, đẩy chính mình vào những vòng drama luẩn quẩn, những mối quan hệ cởi- mặc- tạm biệt chóng vánh, những điếu thuốc nhiều khói, ly rượu nhạt màu, những điệu cười nhếch mép, tặc lưỡi “cần gì ràng buộc”… rồi đêm về ôm lấy bản thân thổn thức.

Chúng ta luôn miệng khẳng định, hành động không tin vào tình yêu, rằng mọi điều đều là hữu hạn rồi lại âm thầm mong chờ một mối tình kì diệu. Mối tình khiến chúng ta đắm chìm mãi mãi, ở bên nhau ngọt ngào dài lâu.

Người ta nói 25 là ngưỡng tuổi chênh vênh, cảm thấy lạc lối mất phương hướng. tôi thì rơi vào trạng thái này chắc cũng được vài năm nên nghĩ rằng ở độ tuổi nào rồi cũng sẽ có những lạc lối nhất định. chỉ khác rằng khi sóng yên biển lặng chúng ta hay mờ mắt và nghĩ rằng nhiêu đó đôi là đã ổn thỏa và mình đã tốt lắm rồi. cho đến khi mọi việc cứ nắm tay nhau rủ rê cùng tan tành một lúc mới hoang mang. Và dù trải qua bao nhiêu, tự gai góc đến nhường nào thì chúng ta vẫn đều là những đứa trẻ chưa lớn.

Còn rất nhiều bài học cần học, nhiều chỗ vấp cần ngã, nhiều sai lầm sẽ còn lặp lại và tiếp diễn mà chúng ta không thể tránh được, chỉ có thể đón nhận nhẹ nhàng hơn nhờ những bài học trước đó.

Tôi không cổ súy cho tư tưởng yêu đương mù quáng. Nhưng thật ra, nếu yêu được thì cứ yêu đi? Cuộc sống đầy những điều bất ngờ và kỳ diệu lắm, hãy cứ đón nhận những hoang mang trong cảm xúc và tin rằng rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy cả thôi.

Bài đăng trong tạp chí Barcode số tháng 12/2016


Xem thêm bài viết về tình cảm:

—— Dành cho những ai luôn cảm thấy bất an trong mối quan hệ

—— Ăn tối một mình, vậy có cô đơn không?