Advice
Làm thế nào biến giấc mơ của bạn trở thành hiện thực?

POSTED ON: January 4th, 2018 5:11 AM by


Bạn có ước mơ, nhưng bạn đã biết cách làm thế nào để biến chúng trở thành hiện thực không? Hãy chiêm nghiệm qua những câu chuyện trong bài viết của tác giả Priya đăng tải trên trang Medium. 


Cô giáo muốn gặp tôi sau giờ học.

Tôi hoàn toàn không biết lí do vì sao. Tôi mười hai tuổi, và chắc chắn không phải là một đứa trẻ gây rối bởi vì tôi quá nhút nhát cơ mà.

Cô gãi gãi mũi, như thể cô cảm thấy không được thoải mái lắm. Lớp học thì nóng và tôi thì cũng chẳng thấy thoải mái chút nào.

“Đã có kết quả bài thi tiếng Anh của con”.

Tôi nhớ ra chúng tôi đã làm bài thi này mấy ngày trước, một kiểu bài thi cấp quốc tế ấy, để kiểm tra năng lực tiếng Anh của chúng tôi. Tất cả các học sinh đều nói tiếng Anh, chúng tôi đến từ một ngôi trường trung học của một quốc gia mà trước đây đã từng là thuộc địa của Anh Quốc, việc dạy và học cũng đều bằng tiếng Anh – nhưng mức độ thành thạo thứ ngôn ngữ này của chúng tôi lại rất khác nhau.

Cô nói, như thể đó là một vấn đề chứ không phải là một thành tích, “Con được xếp loại Xuất sắc”.

Tôi nhìn vào tấm bằng khen mà cô giáo đưa cho mình. Tên của tôi nằm ngay trên mục thứ hạng. Tôi hiểu ra Xuất sắc là điểm số cao nhất.

“Con là học sinh duy nhất trong lớp đạt danh hiệu Xuất sắc. Nhưng mà điều này cũng không làm con trở nên đặc biệt đâu”.

Tôi hơi bối rối, nhưng rồi cô giáo tiếp tục nói: “Cô đã quan sát thái độ của con trong lớp – con rất kiêu ngạo. Cô không muốn tấm bằng khen này sẽ làm con hư thêm. Con phải học cách trở nên khiêm tốn. Bởi vì con không giỏi như con nghĩ đâu”.

Cô còn nói điều gì sau đó nữa, nhưng tôi không nghe thấy gì cả. Cuối cùng cô cũng bảo tôi ra về, không hiểu sao tôi cảm thấy cô như trút được gánh nặng. Tôi đi ra khỏi phòng, nắm chặt tấm bằng khen trong bàn tay nóng rát. Tôi hiểu, giờ thì nó chẳng có ý nghĩa gì nữa cả.

Nên bắt đầu từ đâu đây?

Chúng ta luôn bị ám ảnh về những khởi đầu. Ai cũng muốn có một câu chuyện khởi đầu thật hay ho. Họ lúc nào cũng hỏi, chuyện này bắt đầu khi nào thế? Họ thắc mắc về những người thuộc giới tính thứ ba, những người mắc phải một căn bệnh oái ăm nào đó hay những người nghệ sĩ mộng mơ. Bạn biết chuyện này là khi nào? Nó bắt đầu từ bao giờ thế? Với tôi, câu trả lời luôn là “Cái gì bắt đầu khi nào? Nếu bạn muốn hỏi tôi bắt đầu viết khi nào, thì đó là năm tôi lên bảy tuổi”.

Đúng vậy đó. Tôi đã biết là tôi muốn viết kể từ lúc mà tôi có thể viết. Tôi lấy trộm cuốn tập văn phòng của bố mẹ và bắt đầu viết thơ trong đó. Tôi vẫn còn nhớ tôi đã từng viết những dòng thế này trong một bài thơ: “Những gợn sóng nhỏ đan cài/ Trên bờ biển màu nâu tối sẫm”. Tôi nhớ mình tự hào về hai dòng thơ ấy khủng khiếp.

Tôi bắt đầu viết từ đó, nhưng chưa bao giờ tôi dám tự nhận mình là một nhà văn. Chỉ là tôi khá tiếng Anh, thế thôi. Viết là một việc mà tôi làm cho bản thân mình hơn là cho ai khác. Tôi đã viết suốt thời trung học, rồi lên đại học, và sau đó là trường luật. Tôi giữ các tờ tạp chí; tôi viết blog; tôi dùng Twitter; tôi viết những mẩu truyện cười trên Facebook vì tôi phải viết.

Tôi mơ ước trở thành một nhà văn thực sự. Tôi giống như nhân vật Wendy trong Peter Pan: tôi chưa sẵn sàng để đối mặt với những đau khổ khi làm một người trưởng thành.

Đây là một câu hỏi thú vị: câu hỏi này dành cho những ai tự nhận mình là một nhà văn, một nhà văn thực sự. Trở thành một người viết là điều tốt hay xấu? Tại sao các cô gái tuổi hai mươi, da trắng lại mạnh mẽ tuyên bố trên tờ Thought Catalog rằng “Tôi đang viết cuốn sách đầu tay của mình nói về New York”, trong khi Haruki Murakami lại nói trở thành một nhà văn là một điều đáng xấu hổ? Thế giới huyền bí nào tách ngăn hai luồng tư tưởng ấy?

Một số người nói rằng bạn là một nhà văn thực sự khi bạn được trả tiền để viết. Một số khác cũng đồng ý rằng bạn có thể tự gọi mình là nhà văn một khi tác phẩm của bạn đã được xuất bản. Tôi đã làm được cả hai điều đó nhưng vẫn không cho mình là một nhà văn. Giống như Murakami, tôi không thích chính bản thân từ “ nhà văn” đó. Khi mọi người nói về tôi, cô ấy là một nhà văn đấy, tôi sẽ chỉnh lại, ” Không, tôi là một luật sư.” Đừng hiểu sai ý tôi. Đối với tôi, nhà văn là những người như John Steinbeck hay Ernest Hemingway: họ quan trọng, lớn lao, vĩ đại. Nhà văn không chỉ đơn giản là giỏi viết văn. Nhà văn phải là những người thực sự rất rất giỏi.

Có một thời gian, tôi bị ám ảnh với các chương trình tìm kiếm tài năng. Có một chương trình tên là The Voice. Thành thật mà nói, chương trình đó cũng không thú vị lắm. Nhiều người mang hy vọng đến từ khắp nơi trên nước Mỹ, từ New York tới Massachusetts và các thị trấn nhỏ ở vùng Trung Tây, nhiều người đã có nghề nghiệp thật sự, họ là những người trưởng thành thật sự. Khi thí sinh bước lên sân khấu – các vị giám khảo ngồi quay lưng với họ, nên giám khảo sẽ không biết thí sinh ấy trông như thế nào. Sau đó ánh đèn sân khấu sáng lên, và các thí sinh bắt đầu cất tiếng hát.

Nếu giám khảo thích giọng hát của một ai, họ sẽ ấn nút để xoay chiếc ghế lại. Khoảnh khắc đó là lý do chính để tôi xem chương trình. Các biểu cảm trên khuôn mặt của thí sinh lúc đó — đa dạng, phức tạp, niềm vui xen lẫn hoài nghi – là một trong những điều chúng ta hiếm khi nào được phép chứng kiến.

Với những người tham gia The Voice, đó là thời khắc của sự công nhận. Một Ai Đó Quan Trọng đã nói với họ rằng họ là một ca sĩ thực thụ.

Các nghệ sĩ thường nói về khoảnh khắc đó. Đó là một giấc mơ: họ mơ được “phát hiện” giống như một ông bầu chuyên đi săn lùng tài năng thấy một cô gái 14 tuổi gầy gò, vẻ mặt sưng sỉa trong khu mua sắm và cho rằng cô ấy có khuôn mặt của một siêu mẫu. Một Roald Dahl trẻ tuổi gửi bản thảo câu chuyện của mình cho một nhà văn nổi tiếng và nhận được lời phản hồi “Cậu đã viết câu chuyện của tôi rồi. Cậu có biết cậu chính là một nhà văn không?”

Dĩ nhiên, chuyện hiếm khi nào xảy ra dễ dàng theo cách đó. Thường chúng ta sẽ phải đi con đường mà J.K. Rowling đã trải qua, phải vật lộn với sự từ chối của rất nhiều nhà xuất bản trước khi có ai đó chú ý đến Harry Potter.

Bước Hai: Hãy thoải mái với những lời từ chối.

Mùa đông lạnh lẽo ở Massachusetts, bao phủ lấy tôi là bầu trời xám xịt. Tôi đang ngồi trong phòng cố vấn của trường đại học, và thầy ấy nói với tôi rằng thầy sẽ đọc thử tác phẩm của tôi.

” Thầy sẽ nói với em sự thật. Một số người không muốn nghe sự thật đâu. Nhưng với em thì thầy không muốn nói dối về những gì mà em viết. Và thầy thì biết thế nào là một tác phẩm không hay đó nhé.”

Tôi tò mò. “Thầy đã từng phán đoán sai bao giờ chưa ạ?”

“Ừ, chẳng hạn như, Sylvia Plath’s Daddy chẳng phải là một bài thơ hay gì hết”.

“Dạ? Sylvia Plath’s Daddy ấy ạ? Thật đó hả thầy?”

“Vậy thầy hỏi em: bài thơ ấy nói về cái gì? Tất cả những từ diêm dúa, thừa thãi đó có nghĩa là gì chứ? Mớ hỗn độn của những hình ảnh vô vị sao?”

Tôi đáp nhanh. “Theo em thì đó là mối quan hệ rắc rối của cô với cha mình, người mà cô coi như một binh sĩ Đức quốc xã trong cuộc đời cô, phải không ạ?”

“Đúng vậy. Nhưng câu Chiếc điện thoại đen đã tắt dưới gốc cây là thế nào? Câu đó có nghĩa là gì chứ?”

Tôi bối rối. “Em nghĩ câu đó có nghĩa là người cha không còn ảnh hưởng gì đến cô được nữa”.

“Em cho rằng như thế chứ không chắc chắc đúng là thế. Đó là lí do tại sao bài thơ ấy không phải là một bài thơ hay”.

Tôi không muốn tranh cãi với thầy. Tôi chưa có quyền để tranh cãi với mọi người về ý kiến của họ. Tôi sẽ phải mất nhiều năm nữa, nhiều năm dài và đau đớn, để học những điều cơ bản đầu tiên nếu muốn làm được điều ấy.

“Được rồi. Giờ thì cho thầy đọc tác phẩm của em chứ?”

Tôi từ chối bằng một nụ cười nhẹ và nhanh chóng bước ra khỏi văn phòng.

Người đàn ông tự tin này cho rằng Sylvia Plath không phải là một nhà thơ xuất chúng thì tôi có thể là ai chứ? Tôi không tài nào tưởng tượng nổi.

Sylvia Plath (27 tháng 10 năm 1932 – 11 tháng 2 năm 1963) được coi là nhà thơ, nhà văn nổi tiếng nhất của Mỹ trong thế kỷ 20

Cũng cần phải nói rất nhiều về sự chăm chỉ nữa.

Vấn đề của chăm chỉ là nó chẳng có gì thú vị cả. Chúng ta luôn muốn có cảm giác chuyển mình từ trạng thái không là ai cả, không là gì cả sang được là ai đó, là gì đó. Cảm giác ấy phải giống như một giấc mơ: chứ không phải thực tế rành rành như có một ai đó kiên nhẫn đặt từng viên gạch lên nhau và một ngày nọ thông báo rằng Đây là nhà của tôi.

Đáng buồn làm sao, cuộc sống này lại diễn ra từng chút một như người thợ xây đặt từng viên gạch.

Đúng là không có gì có thể thay thế cho tài năng. Nhưng có tài năng mà không chăm chỉ thì cũng vô ích. Tài năng ấy sẽ chỉ nhen nhóm lên trong một thời gian ngắn ngủi và rồi nổ tung trong một thế giới xám xịt, và sau đó chúng ta còn không chắc đó có phải là tài năng hay không nữa.

Tôi nhớ có một lần phỏng vấn một người phụ nữ từng làm việc cho Michael Jackson, một nhạc sĩ, và tôi còn nhớ bà đã cảm thán rằng ngài ấy làm việc chăm chỉ thế nào.

“Ông ấy là người chăm chỉ nhất mà tôi từng gặp trong đời”, bà nói. “Ông ấy có mặt ở phòng thu trước tất cả những người khác và còn ở lại đó thật lâu, sau khi tất cả mọi người đã ra về hết”.

Tôi tự hỏi tại sao ông ấy phải làm việc chăm chỉ đến thế khi mà ông ấy là Michael Jackson. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng ông ấy phải làm việc chăm chỉ đến như thế vì ông ấy là Michael Jackson.

*

Đã sắp đến mùa hè.

Tôi đang ngồi trước một giáo viên khác. Người này là giáo viên hướng nghiệp tại trường nội trú tôi đang theo học.

Chúng tôi đang chơi một trò chơi rất xưa có tên là “Hãy Đoán Xem Điều Gì Sẽ Xảy Ra Khi Tất Cả Mọi Người Lớn Lên”.

Một số bạn được cho là trở thành bác sĩ, một vài bạn là kỹ sư, và một số khác thì được cho là có thể trở thành nhà thiết kế đồ lót. (Giáo viên của tôi thích những ý tưởng sáng tạo.)

Đến lượt tôi. Cô nhìn tôi một lượt và nói  Em sẽ trở thành một người nội trợ. Em sẽ là một bà mẹ của 2 nhóc tì trước tuổi 25″.

Tôi biết cô không có ác ý gì. Thật ra, cô còn nghĩ đó là một lời khen. Tôi vốn rất hay ngượng nghịu và vô cùng nhút nhát ở cái tuổi vị thành niên này đến nỗi cô chẳng thấy điều gì đặc biệt ở tôi cả. Cô cho rằng ước mơ của tôi cũng nhỏ bé, đơn giản hệt như tính cách của mình.

Những lời nói của cô đang thiêu cháy tôi, chúng đỏ rực và bao phủ như những bông hoa lớn. Tôi nói với chính mình, tôi sẽ không bao giờ quên điều mà cô đã nói. Không bao giờ.

Những câu chuyện mà tôi kể trên đây đều mang một ý nghĩa.

Nếu bạn thực sự là một người dám ước mơ, có vài điều mà bạn cần phải hiểu. Sẽ có rất nhiều người nói Không với bạn. Nếu bạn là phụ nữ, da nâu, những người nói Không với bạn còn nhiều hơn. Nhiều người sẽ không tin rằng bạn đặc biệt. Họ sẽ nói với bạn rằng bạn chẳng có gì đặc biệt cả. Trừ khi bạn có các đặc ân như sự giàu có, da trắng, và có cha mẹ hỗ trợ, còn không thì bạn sẽ tin tưởng lời họ nói. Bạn sẽ không có cơ hội đến New York ở tuổi 20 để viết cuốn sách đầu tay của mình. Bạn không dám.

Mọi thứ xảy đến với bạn một cách chậm rãi, chậm đến nỗi đau đớn. (Có một từ ở Ấn Độ dành cho những người như thế này: những kẻ vật lộn. Những người vật lộn là những người muốn trở thành diễn viên nổi tiếng. Đây là từ thích hợp nhất để mô tả cuộc sống của họ)

Bạn sẽ không thể nghỉ việc ngay. Mà có lẽ bạn cũng không bao giờ có được may mắn để nghỉ. Có thể bạn sẽ phải làm việc vào ban đêm và cuối tuần và thậm chí vào giờ nghỉ trưa nữa.

Điều khó nghe và đau đớn nhất là: cái thời điểm mà bạn luôn mong chờ ấy có thể sẽ không bao giờ đến. Những người vật lộn với cuộc sống thường chịu thua số phận. Đó có phải là điều bạn muốn nghe không? Nó không phải, nhưng bạn còn có lựa chọn nào khác?

Bạn phải thức dậy mỗi ngày, mỗi một ngày, và xây dựng lâu đài cát của mình với bàn tay trống không, đau đớn. Bạn phải chịu nỗi xấu hổ và chấp nhận đấu tranh để trở thành một nghệ sĩ, cố gắng không để tâm khi mọi người cười nhạo – bởi vì mọi người sẽ làm thế với bạn. Tệ hơn nữa: họ sẽ thương hại bạn, y hệt cái cách cách mà họ thương hại những người quảng bá link tài khoản Soundcloud của mình dưới mỗi video của Nicki Minaj.

Sẽ không có ai tin bạn cho đến khi hợp đồng xuất bản cuốn sách, hợp đồng thu âm, hay hợp đồng đóng phim của bạn được kí kết. Bạn sẽ là người duy nhất tin rằng nó đúng cho đến khi nó xảy ra. Bạn còn có lựa chọn nào khác?

Cuối cùng, tôi quyết định rằng bạn là một nhà văn, theo lời của Rainer Maria Rilke, là khi bạn “thà chết còn hơn bị ngăn cấm không được viết”. Đó là một câu trả lời ngọt ngào, đau đớn, thỏa mãn nhưng cũng thật đau lòng, tuy vậy, đó lại là đáp án duy nhất.

Nguồn: Medium

Dịch: Trúc Ly