Advice
Không phải mùa Giáng Sinh của ai cũng trọn vẹn niềm vui!

POSTED ON: January 3rd, 2018 10:36 AM by


Năm 2017, một mùa Giáng Sinh lại về, thêm một năm đón Chúa khi ba tôi mất ba mẹ, tôi mất ông bà nội. Thời gian này trong suốt 6 năm, ba luôn mở quyển album có hình ông bà, kể cho chúng tôi nghe ông nội khéo tay như thế nào, bà nội nấu ăn ngon làm sao. Mùa Giáng Sinh những năm trước đây, ông bà nội dắt chúng tôi đi lễ, rồi về tặng quà cho các cháu, còn bà thì tất bật trong bếp, bà nấu ăn ngon lắm, các cô không một ai thừa hưởng được tay nghề của bà. Còn các cháu thì vui đùa cùng nhau. Một khung cảnh tưởng chừng như sẽ mãi vĩnh hằng thế lại không thể tìm thấy được rồi.

Ông nội mất năm tôi học lớp 12, cách rằm Trung thu hai ngày, tức ngày 13 tháng 8 âm lịch. Lí do lao não – một căn bệnh lạ xuất hiện ở ông tôi. Ba phải đi kèm cùng ông hơn 10 bệnh viện mới phát hiện ra chính xác căn bệnh đó, rồi thì sao? Mọi chuyện đã quá trễ, ba và mẹ chỉ có thể cố gắng được đến đâu thì hay đến đấy. Tôi vẫn nhớ như in hiếm hoi một ngày ông tỉnh, chỉ tay ra cửa sổ, nơi cô và bà nội đang nói chuyện rằng, “con hãy coi chừng họ, người đó ác lắm”. Tôi phải làm gì khi nghe như vậy, một người cô của tôi. Sau này tôi kể ba mẹ nghe, ba khóc rất nhiều. Bác sĩ nói nguyên nhân gây ra là do ông suy nghĩ lao lực quá nhiều, dồn nén lâu ngày tích tụ.

Suốt những tháng chạy chữa cho ông, ba tôi đã hút rất nhiều thuốc. Bởi thương ông, bởi đau lòng vì anh chị em. Phải, chính họ – anh chị em ruột của ba tôi, con ruột của ông bà nội, cô chú ruột của tôi – đã gián tiếp gây ra căn bệnh đó. Cuối cùng cũng vì một chữ Tiền.

Ngày ông đi, ông gắng gượng giây phút cuối để gặp được ba. Ba khóc. Ngày ấy, ba tôi mất ba.

Ngày ông đi, cô chú còn tranh giành tiền cúng viếng, đến nỗi bác tôi đang ở Mỹ bị hạ đường huyết, nhập viện. Còn ba, mỗi ngày càng hút nhiều thuốc hơn. Cuối cùng, bác và ba quyết định xây mồ cho ông, mặc kệ sự dèm pha “nhà này giàu quá, nhà này sao không để dành làm việc khác”.

Bà tôi mất vào ngày mùng 1 Tết, đi sau ông 3 tháng. Bà bị lao phổi, một căn bệnh truyền nhiễm, tất cả các cô đều xa lánh và viện cớ để không chăm sóc bà, chỉ có ba lẳng lặng làm hết, vì bà là mẹ của ba. Ba thương bà. Ngày bà mất, ba cũng không còn nước mắt để khóc.

Ngày ấy, ba tôi mồ côi cha mẹ.

Lúc vừa chôn bà xong cũng là lúc ba tôi kiệt sức, ba trúng gió và phải nghỉ dưỡng rất nhiều ngày. Ba kể nhiều điều về ông về bà, rất rất nhiều. Trước đây tôi luôn xem ba là một tượng đài, nhưng vào Giáng sinh đầu tiên không có ba mẹ của ba, ba đã khóc. Tôi thấy ba khóc rất nhiều, lần lượt mở từng tấm ảnh cũ trong album, nâng niu vuốt ve từng tấm, ba nhắc đi nhắc lại những chuyện ngày xưa, rằng Giáng sinh ông nội làm cái này cho ba, bà nội may áo này cho ba.

Nhớ ông bà nội không ba?

Nhớ chứ, mày hỏi gì lạ vậy con. Ông bà nội mày mà ráng hết ăm nay thì tốt rồi, coi được cái nhà thờ ba trang trí chắc ông cũng thích lắm, bà thì khỏi nói rồi, bà còn khoẻ kiểu gì năm nay cũng nấu xôi cho bọn bây ăn…

Có người hỏi tôi có hận họ không? Hận chứ. Tôi ích kỉ, tấm lòng tôi nhỏ nhen. Chính họ là ông bà nội đau lòng, chính họ làm ba tôi khóc, tôi không đủ bao dung vì những chuyện họ làm.

Giáng sinh năm nay, ba ra mộ cắm một nén nhanh cho ông, cho bà. Mỗi lần tảo mộ là mỗi lần tôi thấy ba rươm rướm nước mắt, thấy mà thương hơn.

Bất kì dịp lễ nào không chỉ Giáng sinh, ba đều nói “Có ông có bà ở đây thì chắc vui hơn mấy đứa nhỉ?”.

Giáng sinh năm 2017,

Ba tôi có mẹ, có anh em tôi, có cháu. Ba không còn cô đơn nữa. Ông và bà vẫn luôn theo dõi ba mà. Cả đời đều thương ba.

Nguyễn Vy Bảo Dung – Độc giả đạt giải Barcode Talk kỳ 3